Tôi gật đầu.

Đúng lúc ấy.

Một tiếng động rất khẽ truyền đến từ bụi cây.

Sột…

Sột…

Tôi lập tức nhìn sang.

“Tần đội trưởng.”

“Bên kia.”

Hai người chạy tới.

Một cảnh sát vạch bụi cỏ ra.

Ngay lập tức, một tiếng hét thất thanh vang lên.

“Có người!”

Tôi cũng bước đến.

Trong hốc đất dưới gốc cây, một cậu bé đang co rúm người.

Toàn thân lấm lem bùn đất.

Miệng bị dán băng keo.

Hai cổ tay đầy vết hằn của dây thừng.

Đôi mắt cậu mở to vì hoảng sợ.

Thấy có người tới, cậu lập tức vùng dậy lùi sâu vào trong.

“Đừng…”

“Đừng bán em…”

Nước mắt cậu tuôn như mưa.

Một nữ cảnh sát vội vàng gỡ băng keo.

“Không sao.”

“Cảnh sát đây.”

“Các cô chú tới cứu con rồi.”

Cậu bé vẫn run bần bật.

Phải mất gần mười phút, cậu mới dần bình tĩnh.

Tên cậu là Minh.

Mười tuổi.

Bị bắt cóc cách đây năm ngày.

“Làm sao con trốn được?”

Minh cúi đầu.

“Hôm nay…”

“Lúc bọn chúng đưa mọi người lên xe…”

“Một chú bảo em chạy.”

Tất cả mọi người đều sững sờ.

“Một chú?”

Minh gật đầu.

“Chú ấy cũng bị nhốt.”

“Chú ấy nói em nhỏ nhất, chạy nhanh nhất.”

“Chú giữ bọn xấu lại.”

Tần Dịch hỏi ngay.

“Chú ấy bao nhiêu tuổi?”

“Hơn hai mươi.”

“Cao.”

“Gầy.”

“Mặt có vết sẹo.”

Tôi và Tần Dịch nhìn nhau.

Không phải trẻ em.

Trong căn nhà ấy…

Còn từng giam giữ một người lớn.

“Chú ấy tên gì?”

Minh lắc đầu.

“Em không biết.”

“Chú chỉ bảo…”

“Nếu em chạy được thì nói với cảnh sát…”

Đứa bé nghẹn ngào.

“… nói người đeo nhẫn mắt quỷ không phải ông chủ.”

Người đeo nhẫn…

Không phải ông chủ?

Tần Dịch lập tức ghi lại.

“Con còn nhớ gì nữa không?”

Minh nhắm mắt cố nhớ.

Một lúc sau.

Cậu bỗng mở bừng mắt.

“Đúng rồi.”

“Bọn họ đều rất sợ một người.”

“Ai?”

“Bọn họ gọi người đó là…”

Minh nhíu mày.

“… Tiên sinh.”

“Chỉ cần Tiên sinh gọi điện…”

“Không ai dám cãi.”

Tiên sinh.

Lại thêm một cái tên mới.

Sau khi Minh được đưa lên xe cứu thương, đội kỹ thuật vẫn tiếp tục khám nghiệm hiện trường.

Tôi đứng trước căn phòng giam.

Ánh mắt vô thức dừng trên bức tường.

Những vạch khắc.

Ba mươi bảy.

Ba mươi bảy ngày.

Đột nhiên, tôi phát hiện một góc tường có điều bất thường.

Có một nét khắc rất mờ.

Nếu không nhìn kỹ sẽ tưởng chỉ là vết xước.

Tôi ngồi xổm xuống.

Dùng khăn giấy lau lớp bụi.

Dưới lớp xi măng cũ kỹ hiện ra hai chữ xiêu vẹo.

“Cứu…”

“… em.”

Hai chữ ấy rất nhỏ.

Nét chữ non nớt.

Rõ ràng là của một đứa trẻ.

Cổ họng tôi bỗng nghẹn lại.

Đứa bé ấy…

Đã từng chờ người đến cứu.

Nhưng cuối cùng…

Có lẽ không chờ được.

“Tìm thấy gì sao?”

Tần Dịch bước tới.

Tôi chỉ vào dòng chữ.

Anh im lặng rất lâu.

Cuối cùng cởi áo khoác, nhẹ nhàng phủ lên bức tường.

Như thể không muốn ai giẫm lên lời cầu cứu cuối cùng ấy.

“Tôi sẽ đưa tất cả các em về.”

Anh nói rất khẽ.

Không biết là nói với tôi.

Hay nói với chính mình.

Đúng lúc ấy, điện thoại của một cảnh sát đổ chuông.

Người kia nghe máy chưa đầy mười giây thì sắc mặt đại biến.

“Đội trưởng!”

“Vừa rồi có người báo án.”

“Một trường tiểu học ở khu Đông…”

“Lại có một đứa trẻ mất tích.”

Tôi và Tần Dịch gần như đồng thời ngẩng đầu.

Bọn chúng…

Đã ra tay lần nữa.

Chương 6: Kẻ giả làm cha

“Bọn chúng lại ra tay rồi.”

Tôi gần như cùng lúc bước lên xe với Tần Dịch.

Chiếc xe cảnh sát lao vun vút về phía trường tiểu học số Bảy.

Trên đường đi, một nữ cảnh sát nhanh chóng báo cáo.

“Nạn nhân là bé trai tám tuổi, tên Trần Gia Hạo.”

“Mười phút trước tan học, giáo viên giao em cho một người đàn ông tự xưng là cha ruột.”

“Đến khi mẹ đứa bé tới đón mới phát hiện người kia là giả.”

Tần Dịch lạnh giọng hỏi.

“Có camera không?”

“Có, nhưng nghi phạm đội mũ, đeo khẩu trang.”

Tôi im lặng nghe.

Một cảm giác rất kỳ lạ dâng lên trong lòng.

Nếu là đường dây hôm trước…

Bọn chúng sẽ không hành động hấp tấp như vậy.

Trừ khi…

Bọn chúng đang rất cần trẻ em.

“Tần đội trưởng.”

Anh quay sang.

“Có chuyện gì?”

“Tôi nghĩ mục tiêu của bọn chúng không phải bắt càng nhiều trẻ càng tốt.”

“Mà là…”

“Tìm một đứa trẻ.”

Anh khẽ nhíu mày.

“Ý cô là sao?”

“Tôi chưa có chứng cứ.”

“Chỉ là cảm giác.”

Anh không hỏi thêm.

Chiếc xe nhanh chóng dừng trước cổng trường.

Ngoài cổng đã chật kín phụ huynh.

Một người phụ nữ gục xuống đất khóc đến khản giọng.

“Là lỗi của tôi…”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...