“Tôi đến muộn năm phút…”

“Con trai tôi…”

Tôi chỉ nhìn bà một cái rồi thu hồi ánh mắt.

Đó đúng là mẹ ruột.

Không phải giả.

Tần Dịch lập tức chỉ huy phong tỏa hiện trường.

Tôi đi về phía phòng bảo vệ.

Camera đã được mở.

Trong màn hình.

Một người đàn ông mặc áo sơ mi trắng, quần tây đen, đứng trước cổng trường.

Khoảng năm phút sau.

Gia Hạo chạy ra.

Người đàn ông cúi xuống nói gì đó.

Đứa bé ngẩng đầu nhìn hắn.

Rồi…

Chủ động nắm lấy tay hắn.

Hai người cùng rời đi.

Một giáo viên đứng bên cạnh hoàn toàn không nghi ngờ.

Tôi nhìn chằm chằm màn hình.

“Dừng.”

Kỹ thuật viên lập tức bấm tạm dừng.

“Tua lại hai giây.”

Khung hình phóng to.

Người đàn ông hơi nghiêng mặt.

Chỉ nhìn được một phần gò má.

Tôi nheo mắt.

Không phải.

Đây không phải người đeo nhẫn.

Cũng không phải người phụ nữ hôm trước.

Là một gương mặt hoàn toàn mới.

Nhưng…

Ngay giữa gò má trái có một nốt ruồi rất nhỏ.

Tôi nhìn chằm chằm vào nốt ruồi ấy.

Trong đầu bỗng hiện lên lời ông nội.

“Người có nốt ruồi mọc trên xương gò má trái, màu đen mà chìm, lại thêm môi mỏng như dao…”

“Là tướng chuyên mượn lời người khác để lừa người.”

Tôi bỗng hiểu ra.

“Tần đội trưởng.”

“Hắn rất giỏi nói dối.”

“Có thể bắt chước giọng nói hoặc biết rất rõ thông tin của gia đình nạn nhân.”

Đúng lúc ấy, cô giáo chủ nhiệm chạy vào.

“Tôi nhớ rồi!”

“Hôm đó anh ta nói…”

“‘Mẹ con bị tai nạn nhẹ, bố đến đón trước.'”

“Gia Hạo nghe xong lập tức chạy theo.”

Tần Dịch siết chặt nắm tay.

“Bọn chúng điều tra cả gia đình nạn nhân.”

Một cảnh sát khác vội vàng chạy đến.

“Đội trưởng.”

“Chúng tôi đã kiểm tra camera dọc tuyến đường.”

“Nghi phạm lên một chiếc taxi.”

“Biển số giả.”

Đầu mối lại đứt.

Không khí trong phòng trở nên nặng nề.

Tôi bước đến gần màn hình lần nữa.

Ánh mắt dừng trên bàn tay phải của người đàn ông.

Ngón trỏ có một vết chai rất dày.

Không giống công nhân.

Cũng không giống tài xế.

Mà giống…

Người thường xuyên cầm bút.

“Tần đội trưởng.”

“Hắn từng làm giáo viên.”

Hoặc làm nghề phải viết rất nhiều.

Mọi người đều quay sang nhìn tôi.

“Tại sao?”

Tôi chỉ vào ngón tay.

“Vết chai.”

“Mới.

“Hơn nữa…”

“Hắn mặc quần áo rất sạch.”

“Giày cũng không dính bụi.”

“Một người chuyên đi bắt cóc không thể lúc nào cũng chỉnh tề như vậy.”

“Trừ khi…”

“Ban ngày hắn có một thân phận bình thường.”

Trong phòng lập tức yên tĩnh.

Một cảnh sát trung niên bỗng lên tiếng.

“Đội trưởng.”

“Ba năm trước từng có một vụ.”

“Một giáo viên mầm non lợi dụng phụ huynh tin tưởng để đưa trẻ ra ngoài.”

“Nhưng thiếu chứng cứ nên được thả.”

Tần Dịch lập tức quay đầu.

“Lấy hồ sơ.”

Mười phút sau.

Một tập tài liệu cũ được đặt lên bàn.

Ngay khi tấm ảnh đầu tiên xuất hiện.

Tim tôi khẽ chấn động.

Là hắn.

Không sai.

Tuy trẻ hơn vài tuổi.

Nhưng đôi môi, gò má và nốt ruồi hoàn toàn trùng khớp.

Tên hắn là…

Lưu Quốc Phong.

Ba mươi chín tuổi.

Từng là giáo viên tiểu học.

Sau đó bị đuổi việc vì có hành vi tiếp xúc bất thường với học sinh.

“Tìm được rồi!”

Một cảnh sát kích động.

“Đội trưởng!”

“Ba tháng trước hắn thuê một căn hộ ở khu Nam.”

Tần Dịch đứng bật dậy.

“Lập tức xuất phát.”

Tôi cũng theo mọi người lên xe.

Không hiểu sao.

Lần này trong lòng tôi không hề nhẹ nhõm.

Ngược lại.

Càng lúc càng bất an.

Bởi vì…

Tôi vẫn chưa nhìn thấy tướng mạo của kẻ được gọi là “Tiên sinh”.

Mà những người xuất hiện từ đầu đến giờ…

Tất cả đều chỉ là quân cờ.

Chiếc xe vừa dừng trước khu chung cư cũ.

Một tiếng súng bất ngờ vang lên từ tầng ba.

Đoàng!

Tần Dịch biến sắc.

“Bao vây toàn bộ tòa nhà!”

Tôi ngẩng đầu nhìn lên cửa sổ đang mở toang.

Một bóng người mặc áo sơ mi trắng chỉ kịp lướt qua.

Rồi biến mất sau bức rèm.

Chúng tôi…

Vẫn chậm một bước.

Chương 7: Người đàn ông rơi khỏi tầng ba

Tiếng súng vừa vang lên, toàn bộ khu chung cư cũ lập tức hỗn loạn.

“Phong tỏa tất cả các lối ra!”

Tần Dịch quát lớn, người đã lao thẳng vào cầu thang.

Tôi theo sát phía sau.

Tầng một.

Không có ai.

Tầng hai.

Cửa các căn hộ đều mở hé, cư dân hoảng hốt thò đầu ra nhìn.

Đến tầng ba.

Một mùi thuốc súng nhàn nhạt vẫn còn lơ lửng trong không khí.

Cánh cửa căn hộ cuối hành lang bị đá tung.

Bên trong bừa bộn như vừa xảy ra xô xát.

“Kiểm tra từng phòng!”

Các cảnh sát nhanh chóng tản ra.

Tôi đứng ngay giữa phòng khách.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...