Ánh mắt chậm rãi quét qua mọi thứ.

Một chiếc cốc nước vẫn còn bốc hơi.

Một gói mì ăn dở.

Chiếc ghế bị đổ nghiêng.

Điều đó chứng tỏ…

Chủ nhân căn phòng vừa rời đi chưa lâu.

“Tầng dưới!”

Đột nhiên có người hét lớn.

Tôi chạy ra ban công.

Một người đàn ông nằm bất động dưới nền xi măng.

Chính là Lưu Quốc Phong.

Hắn rơi từ tầng ba xuống.

Máu chảy lênh láng dưới đất.

Nhưng…

Khi nhìn thấy gương mặt hắn, tim tôi chợt trầm xuống.

Không phải tự ngã.

Trên cung Mệnh của hắn xuất hiện một đường đứt rất sâu.

Đó là tướng bị người khác sát hại.

Tần Dịch lập tức chạy xuống.

Nhân viên y tế cũng nhanh chóng có mặt.

Sau vài phút cấp cứu, bác sĩ lắc đầu.

“Không kịp.”

“Lúc rơi xuống đã mất ý thức.”

Một cảnh sát tức giận đấm mạnh vào thân xe.

“Chỉ còn một bước nữa thôi!”

Tôi vẫn nhìn chằm chằm thi thể.

Lưu Quốc Phong đã chết.

Nhưng trên gương mặt hắn…

Vẫn còn lưu lại vẻ sợ hãi.

Không phải sợ cảnh sát.

Mà là sợ một người khác.

“Tần đội trưởng.”

Anh quay sang.

“Có người đã giết hắn.”

“Tôi biết.”

Anh cúi xuống nhìn vết thương sau gáy.

“Pháp y cũng vừa xác nhận.”

“Viên đạn chỉ sượt qua vai.”

“Nguyên nhân tử vong là bị đẩy khỏi ban công.”

Tôi khẽ gật đầu.

Quả nhiên.

Đúng lúc ấy, một cảnh sát trẻ chạy tới.

“Đội trưởng!”

“Trong phòng ngủ có phát hiện.”

Căn phòng ngủ rất nhỏ.

Chiếc giường đơn sát tường.

Tủ quần áo chỉ có vài bộ đồ cũ.

Thoạt nhìn không có gì bất thường.

Cho đến khi đội kỹ thuật kéo tấm phản giường lên.

Bên dưới.

Là một ngăn bí mật.

Bên trong đặt một chiếc điện thoại đời cũ và một quyển sổ.

“Không có mật khẩu.”

Kỹ thuật viên nhanh chóng mở điện thoại.

Danh bạ trống.

Tin nhắn trống.

Ảnh cũng trống.

Chỉ còn duy nhất một đoạn ghi âm.

Tần Dịch bấm phát.

Một giọng nam khàn khàn vang lên.

“Việc hỏng rồi.”

Đó là giọng của Lưu Quốc Phong.

Sau vài giây im lặng.

Một giọng nói khác truyền đến.

Rất nhẹ.

Rất bình tĩnh.

“Xóa sạch dấu vết.”

“Nếu không làm được…”

“Thì tự biết phải làm gì.”

Đoạn ghi âm kết thúc.

Chỉ vỏn vẹn mười hai giây.

Nhưng cả căn phòng chìm trong yên lặng.

“Tìm cách khôi phục số điện thoại.

Tần Dịch nói.

Kỹ thuật viên gật đầu.

“Có thể cần chút thời gian.”

Tôi cầm quyển sổ lên.

Bên trong chỉ ghi tên.

Rất nhiều cái tên.

Phía sau mỗi tên đều có tuổi và ngày tháng.

Đa số là trẻ em.

Có cái tên đã bị gạch đi.

Có cái thì khoanh tròn.

Lật đến trang cuối.

Tôi bỗng khựng lại.

Ở góc giấy có một nét bút rất mờ.

Chỉ viết đúng ba chữ.

“Ngày mười lăm.”

“Tần đội trưởng.”

Tôi đưa quyển sổ cho anh.

“Anh nghĩ đây là gì?”

Anh nhìn một lúc rồi đáp.

“Rất có thể là thời gian giao người.”

Tôi lắc đầu.

“Không.”

“Nếu chỉ là giao người, hắn không cần ghi riêng ở trang cuối.”

“Ba chữ này…”

“Có vẻ giống lời nhắc hơn.”

Đúng lúc ấy, điện thoại của Tần Dịch vang lên.

Anh vừa nghe máy, sắc mặt lập tức thay đổi.

“Cậu nói lại.”

“…”

“Được, tôi tới ngay.”

Anh cúp máy.

“Đội kỹ thuật vừa khôi phục được một phần dữ liệu định vị.”

“Tối qua chiếc điện thoại này từng xuất hiện ở bến xe phía Tây.”

“Bến xe?”

Tôi bỗng nhớ đến lời Minh.

Bọn chúng thường xuyên đổi xe.

Xe tải.

Taxi.

Nếu muốn đưa nhiều đứa trẻ đi nơi khác…

Bến xe đường dài là lựa chọn thuận tiện nhất.

“Tần đội trưởng.”

“Ngày mười lăm…”

“Tôi nghĩ bọn chúng định chuyển tất cả những đứa trẻ còn lại.”

Anh nhìn tôi.

“Hôm nay là ngày mười ba.”

Nói cách khác…

Chúng tôi chỉ còn hai ngày.

Hai ngày để tìm ra nơi giam giữ mới.

Nếu không…

Những đứa trẻ ấy sẽ biến mất hoàn toàn.

Ngay khi mọi người chuẩn bị rời đi, tôi vô tình nhìn qua tấm gương treo trong phòng ngủ.

Trong gương phản chiếu một góc tường phía sau tủ quần áo.

Có thứ gì đó lóe lên.

Tôi bước tới, dùng tay gõ nhẹ.

“Cộc.”

Âm thanh rỗng.

Tần Dịch lập tức hiểu ý.

“Phá ra.”

Bức ván gỗ bị cạy xuống.

Bên trong không có tiền.

Không có vàng.

Chỉ có một phong bì màu vàng đã cũ.

Trên mặt phong bì chỉ viết duy nhất một dòng chữ.

“Gửi người có Thiên Nhãn.”

Tôi và Tần Dịch cùng lúc sững người.

Đây là lần đầu tiên.

Có người biết đến sự tồn tại của tôi.

Chương 8: Phong bì gửi người có Thiên Nhãn

Tôi nhìn chằm chằm phong bì màu vàng trong tay.

Lòng bàn tay bỗng lạnh đi.

Bốn chữ “Gửi người có Thiên Nhãn” được viết bằng bút lông, nét chữ ngay ngắn, không hề run.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...