Không giống lời khiêu khích.

Mà giống như…

Người viết đã sớm biết sẽ có ngày tôi xuất hiện.

“Tần đội trưởng.”

Tôi khẽ gọi.

“Anh có biết Thiên Nhãn là gì không?”

Anh lắc đầu.

“Không.”

“Đây là lần đầu tiên tôi nghe.”

Anh đeo găng tay, nhận lấy phong bì.

Đội kỹ thuật lập tức tiến lên.

“Đội trưởng, để chúng tôi kiểm tra dấu vân tay trước.”

Phong bì nhanh chóng được đưa vào túi chứng cứ.

Sau khi xác nhận bên ngoài không còn dấu vết cần thu thập, kỹ thuật viên mới cẩn thận mở mép giấy.

Bên trong…

Chỉ có một tấm ảnh.

Là ảnh chụp tập thể.

Tấm ảnh đã rất cũ, các góc đều ngả vàng.

Trên ảnh có bảy người đứng trước một căn nhà gỗ.

Tôi chỉ liếc một cái đã chết lặng.

Người đứng ngoài cùng bên trái…

Là ông nội.

Dù lúc ấy còn rất trẻ, nhưng tôi tuyệt đối không thể nhận nhầm.

Ông mặc áo dài màu xám, trên tay cầm một chiếc la bàn đồng quen thuộc.

Còn sáu người còn lại…

Mặt của họ đều bị dao rạch nát.

Không để lại bất kỳ dấu vết nào.

Tần Dịch khẽ nhíu mày.

“Cô quen người này?”

Tôi gật đầu.

“Là ông nội tôi.”

Ánh mắt mọi người lập tức dồn về phía tôi.

“Còn sáu người kia?”

“Tôi chưa từng gặp.”

Thật ra không phải chưa từng.

Mà là…

Tôi không nhìn thấy.

Bởi ngay khi nhìn vào sáu gương mặt bị rạch kia, đầu tôi bỗng đau như búa bổ.

Khung cảnh trước mắt tối sầm.

Một ngọn núi.

Một căn nhà gỗ.

Bảy người quỳ trước bàn thờ.

Ông nội đứng ở chính giữa.

Có người cất giọng rất già.

“Từ hôm nay…”

“Bảy người chúng ta sẽ thay trời giữ mắt.”

“Nếu có kẻ đổi mệnh.”

“Giết.”

“Nếu có kẻ đổi tướng.”

“Giết.”

“Nếu có kẻ lấy mạng người vô tội để đoạt phúc.”

“Cũng giết.”

Ngay sau đó.

Một tiếng cười khàn đặc vang lên ngoài cửa.

Cửa nhà gỗ bị đá tung.

Máu.

Khắp nơi đều là máu.

Tôi còn chưa kịp nhìn rõ thì hình ảnh đã tan biến.

“Du Hạ!”

Có người lay mạnh vai tôi.

Tôi mở bừng mắt.

Phát hiện mình đã ngồi bệt xuống sàn.

Tần Dịch đang ngồi xổm trước mặt.

“Cô vừa ngất.”

“Tôi…”

Tôi đưa tay lên trán.

Mồ hôi lạnh đã thấm ướt tóc.

Lần này, Thiên Nhãn không chỉ cho tôi nhìn thấy một đoạn ngắn.

Mà giống như…

Một ký ức.

“Tôi không sao.”

Tôi chống tay đứng dậy.

Nhưng trong đầu vẫn quanh quẩn câu nói vừa rồi.

Thay trời giữ mắt.

Ông nội chưa từng nhắc đến.

Tôi cũng chưa từng nghe.

Rốt cuộc…

Thiên Nhãn Tướng Môn mà ông nói với tôi, còn giấu bao nhiêu bí mật?

Đúng lúc ấy, đội kỹ thuật lại phát hiện một thứ khác.

“Đội trưởng.”

“Trong phong bì còn có cái này.”

Đó là một mảnh giấy rất nhỏ, bị gấp làm tư.

Tần Dịch mở ra.

Bên trên chỉ có một địa chỉ.

Kho lạnh số 9. Cảng Tây. 23 giờ.

Ngoài ra không có gì khác.

Một cảnh sát trẻ phấn khích.

“Đội trưởng!”

“Đây chắc chắn là địa điểm giao người.”

Nhưng tôi lại thấy có gì đó không đúng.

Quá dễ dàng.

Một kẻ cẩn thận như “Tiên sinh”, thật sự sẽ để lại địa chỉ như thế sao?

“Tần đội trưởng.”

“Tôi nghĩ…”

Anh nhìn tôi.

“… đây có thể là cái bẫy.”

Cả căn phòng yên lặng.

Một lúc sau, anh khẽ gật đầu.

“Tôi cũng nghĩ vậy.”

“Nếu là bẫy thì sao?”

Tôi hỏi.

Anh mỉm cười.

“Vẫn phải đi.”

“Chỉ có điều…”

“Không đi theo cách chúng muốn.”

Đêm hôm đó.

Toàn đội họp khẩn.

Kế hoạch nhanh chóng được vạch ra.

Một tổ mặc thường phục mai phục quanh cảng.

Một tổ bí mật kiểm tra toàn bộ kho lạnh từ chiều.

Một tổ chặn các tuyến đường có thể rút lui.

Tần Dịch nhìn sang tôi.

“Cô không được đi.”

“Tại sao?”

“Quá nguy hiểm.”

Tôi lắc đầu.

“Nếu bọn chúng thật sự biết Thiên Nhãn tồn tại.”

“Thì mục tiêu của chúng…”

“Có thể không phải bọn trẻ.”

“Mà là tôi.”

Anh trầm mặc.

Đó cũng chính là điều anh lo nhất.

Một lúc lâu sau.

Anh mới nói.

“Nếu cô nhất định muốn đi.”

“Thì phải ở cạnh tôi.”

“Từ lúc bắt đầu đến khi kết thúc.”

“Tuyệt đối không được tự ý hành động.”

Tôi gật đầu.

“Được.”

Mười giờ bốn mươi lăm phút tối.

Đoàn xe cảnh sát lặng lẽ dừng cách cảng Tây hơn ba trăm mét.

Tôi cùng Tần Dịch xuống xe.

Từ xa, kho lạnh số 9 vẫn tối om.

Không có lấy một bóng người.

Gió đêm mang theo mùi tanh của nước sông.

Yên tĩnh đến đáng sợ.

Bỗng nhiên.

Thái dương tôi đau nhói.

Tôi ngẩng đầu nhìn về phía mái kho lạnh.

Trong mắt tôi, một luồng hắc khí dày đặc đang từ từ bốc lên.

Tôi biến sắc.

“Tần đội trưởng.”

“Có người.”

“Ở trên mái.”

Gần như cùng lúc tôi dứt lời.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...