Một tiếng nổ lớn xé toạc màn đêm.
Ầm!
Ngọn lửa bùng lên từ kho lạnh số 9, ánh lửa đỏ rực nhuộm sáng cả bến cảng.
Trong tiếng nổ chát chúa ấy, tôi chỉ kịp nhìn thấy trên mái nhà có một bóng người mặc áo đen.
Hắn khẽ ngẩng đầu.
Dưới ánh trăng.
Chiếc nhẫn bạc khắc hình con mắt trên ngón áp út lóe lên một tia sáng lạnh.
Chương 9: Cái bẫy trong biển lửa
“Ầm!”
Sóng nhiệt hất thẳng vào mặt tôi.
Theo bản năng, tôi giơ tay che mắt.
Kho lạnh số 9 chìm trong biển lửa chỉ trong chớp mắt.
“Rút lui!”
“Đội cứu hỏa!”
“Phong tỏa hiện trường!”
Tiếng hô dồn dập vang lên khắp bến cảng.
Ngay khi mọi người còn đang bị vụ nổ thu hút, tôi lại ngẩng đầu nhìn lên mái nhà.
Bóng người mặc áo đen vẫn còn đó.
Hắn không hề bỏ chạy.
Chỉ đứng lặng lẽ nhìn xuống.
Tôi nhìn thẳng vào gương mặt hắn.
Khoảng cách quá xa.
Tôi không thể nhìn rõ ngũ quan.
Nhưng ngay khi Thiên Nhãn vừa mở, đầu tôi như bị kim đâm.
Trước mắt chỉ còn một khoảng đen kịt.
Không thấy cung Mệnh.
Không thấy cung Quan Lộc.
Cũng không thấy bất kỳ đường tướng nào.
Giống như…
Trên mái nhà không phải một con người.
Mà là một cái bóng.
“Tần đội trưởng!”
Tôi vô thức kéo tay áo anh.
“Đừng nhìn vụ nổ.”
“Hắn ở trên kia!”
Tần Dịch lập tức ngẩng đầu.
Nhưng chỉ trong chớp mắt.
Bóng người đã lùi về sau, biến mất khỏi mép mái.
“Đội hai!”
“Theo tôi!”
Tần Dịch không chút do dự lao về phía cầu thang ngoài trời.
Tôi cũng chạy theo.
Lúc lên đến mái nhà, gió đêm thổi mạnh đến mức gần như không mở nổi mắt.
Không có ai.
Chỉ còn một dấu chân dính đầy bụi xi măng.
Và…
Một chiếc nhẫn bạc.
Tôi cúi xuống nhặt.
Mặt nhẫn khắc hình một con mắt đang mở.
Nhưng vừa chạm vào, tôi lập tức cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc cánh tay.
Trong đầu bỗng hiện lên một hình ảnh.
Một căn phòng tối.
Người đàn ông đeo nhẫn đang quỳ dưới đất.
Trước mặt hắn là một người khác.
Người ấy mặc trường bào màu đen.
Khuôn mặt hoàn toàn chìm trong bóng tối.
Chỉ nghe thấy một giọng nói lạnh nhạt.
“Ngươi làm hỏng việc.”
Người đeo nhẫn cúi đầu.
“Xin Tiên sinh cho thêm một cơ hội.”
“Không cần.”
Giọng nói kia bình tĩnh đến đáng sợ.
“Người vô dụng…”
“Không cần sống.”
Ngay sau đó.
Một bàn tay nhẹ nhàng đặt lên đỉnh đầu hắn.
Hình ảnh lập tức vỡ tan.
Tôi giật mình buông chiếc nhẫn.
Hơi thở dồn dập.
“Lâm Du Hạ!”
Tần Dịch đỡ lấy tôi.
“Lại thấy gì sao?”
Tôi nhìn chiếc nhẫn dưới đất.
“Người đeo nhẫn…”
“Đã chết rồi.”
Tần Dịch khựng lại.
“Ý cô là…”
“Hắn không phải người trên mái.”
“Tôi vừa nhìn thấy…”
“Hắn đã bị Tiên sinh giết.”
Tần Dịch im lặng.
Anh biết tôi sẽ không lấy chuyện này ra đùa.
Đúng lúc ấy, bộ đàm vang lên.
“Đội trưởng!”
“Kho lạnh đã kiểm tra xong!”
“Bên trong không có trẻ em!”
“Mọi thứ đều là hàng hóa bỏ đi!”
Quả nhiên.
Đây chỉ là một cái bẫy.
Bọn chúng cố ý để cảnh sát tập trung toàn bộ lực lượng đến bến cảng.
Tần Dịch bỗng biến sắc.
“Không ổn!”
“Điều chúng muốn không phải đánh lạc hướng.”
“Mà là…”
Điện thoại anh đúng lúc đổ chuông.
Vừa nghe máy, sắc mặt anh lập tức trắng bệch.
“Cái gì?”
“…”
“Bao nhiêu đứa?”
“…”
“Tôi tới ngay.”
Anh cúp máy, quay sang tôi.
“Trường Tiểu học số Ba.”
“Ba đứa trẻ vừa mất tích.”
Tôi siết chặt hai tay.
Thì ra…
Vụ nổ chỉ để kéo cảnh sát rời khỏi nội thành.
Tiên sinh chưa từng định cứu đồng bọn.
Hắn chỉ muốn đổi lấy ba đứa trẻ khác.
Chiếc xe lao như bay trong màn đêm.
Suốt quãng đường, không ai nói một lời.
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.
Trong lòng dâng lên cảm giác thất bại chưa từng có.
Chúng tôi cứu được An An.
Cứu được Minh.
Nhưng lại để mất thêm ba đứa trẻ.
Đến nơi, hiện trường đã bị phong tỏa.
Ba chiếc cặp sách nằm ngay ngắn trước cổng trường.
Giống như được ai đó cố ý đặt lại.
Tôi bước tới.
Vừa cúi xuống nhặt chiếc cặp màu xanh, Thiên Nhãn lại mở.
Lần này không phải hình ảnh.
Mà là một câu nói.
Rất rõ ràng.
Như có người đang ghé sát tai tôi thì thầm.
“Ta đang nhìn ngươi.”
Tôi giật mình quay phắt lại.
Phía sau chỉ có hàng chục cảnh sát và phụ huynh đang khóc.
Không ai nhìn tôi.
Nhưng tôi biết.
Tiên sinh…
Đã biết tôi tồn tại.
Và từ giờ trở đi.
Cuộc săn giữa chúng tôi mới thực sự bắt đầu.
Chương 10: Đứa trẻ được chọn
“Ta đang nhìn ngươi.”
Bốn chữ ấy vẫn quanh quẩn trong đầu tôi.
Tôi cúi xuống, nhặt chiếc cặp sách dưới đất.
Chaporia
Bình Luận (0)