Đó là một chiếc cặp màu xanh dương, trên quai còn treo một chiếc móc khóa hình phi hành gia.
Khóa kéo chưa đóng hết.
Bên trong vẫn còn một hộp sữa chưa uống.
Có lẽ…
Thằng bé còn chưa kịp tan học.
“Lâm Du Hạ.”
Giọng Tần Dịch kéo tôi trở về hiện thực.
“Cô nhìn thấy gì?”
Tôi lắc đầu.
“Không nhiều.”
“Tôi chỉ biết…”
“Hắn đang khiêu khích chúng ta.”
Tần Dịch không nói gì.
Anh ngồi xổm xuống, tự tay nhặt ba chiếc cặp lên.
Ánh mắt trầm hẳn xuống.
“Lấy danh sách.”
“Mười phút.”
“Tôi muốn biết toàn bộ thông tin của ba đứa trẻ.”
…
Chưa đầy nửa giờ sau, hồ sơ đã được đưa tới.
Ba đứa trẻ.
Một bé trai tám tuổi.
Hai bé gái bảy tuổi.
Thoạt nhìn, giữa các em hoàn toàn không có điểm chung.
Không học cùng lớp.
Không cùng khu dân cư.
Cha mẹ cũng không quen biết.
Một cảnh sát trẻ thở dài.
“Lại phải điều tra từ đầu.”
Tôi không lên tiếng.
Chỉ lật từng trang hồ sơ.
Đến tờ cuối cùng.
Tay tôi bỗng khựng lại.
“Tần đội trưởng.”
“Anh nhìn cái này.”
Đó là mục ghi nhóm máu.
Đứa thứ nhất.
Rh âm tính.
Đứa thứ hai.
Rh âm tính.
Đứa thứ ba.
Rh âm tính.
Tần Dịch lập tức hiểu ý.
“Không thể trùng hợp.”
Anh quay sang cấp dưới.
“Kiểm tra toàn bộ nạn nhân mất tích ba năm gần đây.”
“Có phải đều mang nhóm máu Rh âm tính hay không.”
Mười phút sau.
Kết quả được gửi về.
Trong mười hai đứa trẻ bị bắt cóc đã xác minh được thân phận.
Có đến chín em mang cùng một nhóm máu hiếm.
Cả phòng họp chìm trong im lặng.
Tôi chậm rãi khép tập hồ sơ.
“Tôi nói đúng rồi.”
“Bọn chúng không bắt trẻ em một cách ngẫu nhiên.”
“Chúng đang…”
“Tìm người.”
…
Đêm hôm ấy.
Tôi gần như không ngủ.
Trong đầu luôn hiện lên gương mặt của Minh.
Câu nói của cậu bé cứ lặp đi lặp lại.
“Người đeo nhẫn mắt quỷ không phải ông chủ.”
Nếu vậy…
Tiên sinh rốt cuộc là ai?
Một người có thể điều khiển cả đường dây bắt cóc.
Có thể khiến thuộc hạ sẵn sàng chết để giữ bí mật.
Lại còn biết đến Thiên Nhãn.
Rạng sáng bốn giờ.
Điện thoại tôi bỗng rung lên.
Là một tin nhắn nặc danh.
Chỉ có một dòng.
“Muốn cứu bọn trẻ thì đi một mình.”
Phía dưới là một địa chỉ.
Không phải kho lạnh.
Mà là…
Nghĩa trang Vọng Sơn.
Tôi nhìn chằm chằm màn hình.
Không cần đoán cũng biết.
Là bẫy.
Nhưng đúng lúc ấy.
Thái dương tôi lại đau nhói.
Một hình ảnh chợt hiện lên.
Một ngôi mộ cũ.
Một cây hòe rất lớn.
Dưới gốc cây…
Có một chiếc vòng tay trẻ em.
Tôi lập tức đứng dậy.
Thiên Nhãn chưa từng cho tôi nhìn thấy hình ảnh vô nghĩa.
Nơi đó…
Có manh mối.
…
Sáu giờ sáng.
Tôi vừa mở cửa thì giật mình.
Tần Dịch đang đứng trước cổng.
Anh cầm trên tay hai cốc cà phê.
“Cô định đi một mình?”
Tôi cười gượng.
“Anh gắn định vị lên người tôi à?”
“Không.”
Anh bình thản đáp.
“Tôi đoán.”
Tôi đưa điện thoại cho anh xem tin nhắn.
Anh đọc xong, vẻ mặt không thay đổi.
“Tôi cũng nhận được.”
“Cái gì?”
Anh lấy điện thoại ra.
Trên màn hình.
Là cùng một nội dung.
Chỉ khác một câu cuối.
‘Nếu báo cảnh sát, ba đứa trẻ sẽ chết.’
Tôi ngẩn người.
“Bọn chúng…”
“Muốn tách chúng ta.”
Tần Dịch gật đầu.
“Đúng.”
“Cho nên…”
“Chúng ta càng phải đi cùng.”
…
Bảy giờ mười lăm phút.
Xe dừng dưới chân núi Vọng Sơn.
Nghĩa trang nằm lưng chừng núi.
Buổi sáng sớm phủ đầy sương.
Không khí lạnh đến rợn người.
Tôi vừa bước qua cổng đã cảm thấy một luồng âm khí rất nặng.
Không phải tà khí.
Mà là…
Khí của người chết.
Tôi men theo con đường đá.
Không cần ai chỉ.
Đôi chân như bị một lực vô hình dẫn dắt.
Đi qua từng dãy bia mộ.
Cuối cùng dừng lại trước một cây hòe già.
“Tần đội trưởng.”
“Là chỗ này.”
Anh lập tức gọi đội kỹ thuật.
Mọi người bắt đầu tìm kiếm quanh gốc cây.
Chưa đầy ba phút sau.
Một cảnh sát hô lớn.
“Đội trưởng!”
“Có phát hiện!”
Dưới lớp đất mỏng.
Là một chiếc hộp sắt đã gỉ.
Bên trong không có tiền.
Không có vàng.
Chỉ có một cuốn sổ khám sức khỏe của trẻ em.
Và…
Một danh sách dài.
Hơn một trăm cái tên.
Phía sau mỗi cái tên đều ghi rất rõ.
Tuổi.
Chiều cao.
Cân nặng.
Nhóm máu.
Tôi chỉ nhìn một lượt đã lạnh sống lưng.
Đây không phải danh sách học sinh.
Cũng không phải hồ sơ bệnh án.
Mà là…
Danh sách để lựa chọn.
Tần Dịch lật đến trang cuối.
Một cái tên bị khoanh tròn bằng bút đỏ.
Chính là…
Chaporia
Bình Luận (0)