Trần Gia Hạo.

Đứa trẻ vừa bị bắt cóc hôm qua.

Ngay bên dưới, có thêm một dòng chữ mới được viết chưa lâu.

“Đủ ba.”

Tôi siết chặt cuốn sổ.

Lần đầu tiên, tôi có cảm giác rất rõ.

Ba đứa trẻ không phải nạn nhân tiếp theo.

Mà là…

Ba mảnh ghép cuối cùng trong kế hoạch của Tiên sinh.

Chương 11: Ba đứa trẻ trong tầng hầm

Dòng chữ “Đủ ba” khiến lòng bàn tay tôi lạnh ngắt.

Tần Dịch lập tức ra lệnh kiểm tra toàn bộ camera quanh nghĩa trang. Chưa đầy hai mươi phút sau, một chiếc xe van màu xám xuất hiện trong hình ảnh giám sát ở cổng phụ.

Biển số bị che.

Nhưng tôi vừa nhìn thấy chiếc xe ấy, thái dương đã đau nhói.

Trước mắt tôi hiện lên một căn nhà bỏ hoang.

Cửa sổ bị đóng ván gỗ.

Dưới nền nhà có một cánh cửa sắt.

Sau cánh cửa ấy là tiếng trẻ con khóc.

Tôi nắm chặt tay áo Tần Dịch.

“Không phải bến xe.”

Anh quay phắt lại.

“Cô nhìn thấy gì?”

“Tầng hầm.”

“Một căn nhà cũ.”

“Trước cửa có hai cây đèn đá.”

Tần Dịch lập tức cho người tra cứu. Rất nhanh, cảnh sát tìm được một khu nhà cổ bỏ hoang gần nghĩa trang Vọng Sơn. Trước cửa đúng là có hai cây đèn đá.

Khi chúng tôi đến nơi, trời đã gần trưa.

Căn nhà nằm khuất sau rặng cây, tường ngoài phủ đầy dây leo, nhìn qua giống như đã nhiều năm không có người ở.

Nhưng tôi vừa bước xuống xe đã biết.

Có người.

Không chỉ một.

Luồng hắc khí cuồn cuộn bốc lên từ dưới nền đất, nặng đến mức khiến tôi gần như không thở nổi.

Tần Dịch giơ tay ra hiệu.

Đội hình sự lặng lẽ bao vây căn nhà.

Cửa chính bị phá.

“Ầm” một tiếng.

Mọi người xông vào.

Bên trong trống rỗng.

Không có người, không có đồ đạc, chỉ có bụi phủ dày trên mặt đất.

Một cảnh sát cau mày.

“Không có gì cả.”

Tôi không trả lời.

Tôi đi thẳng đến giữa phòng khách, cúi xuống nhìn nền gạch.

Có một viên gạch sạch hơn những viên còn lại.

Tôi chỉ xuống.

“Ở đây.”

Tần Dịch không hỏi thêm.

Hai cảnh sát lập tức cạy viên gạch lên.

Bên dưới quả nhiên có một vòng sắt.

Cánh cửa hầm vừa mở, mùi ẩm mốc và mùi thuốc sát trùng lập tức xộc lên.

Tôi nghe thấy tiếng khóc.

Rất nhỏ.

Nhưng có thật.

“Gia Hạo!”

Người mẹ đứng ngoài sân gần như ngất đi.

Tần Dịch là người đầu tiên xuống hầm.

Tôi theo sau anh.

Cầu thang rất hẹp, ánh đèn pin quét qua bức tường loang lổ. Càng đi xuống, tiếng khóc càng rõ.

Cuối tầng hầm có một căn phòng sắt.

Bên trong, ba đứa trẻ bị trói tay ngồi sát vào nhau.

Trần Gia Hạo ngẩng đầu lên trước.

Vừa nhìn thấy cảnh sát, thằng bé òa khóc.

“Chú ơi cứu bọn con!”

Tần Dịch lập tức phá khóa.

Các cảnh sát ùa vào cởi dây cho bọn trẻ.

Tôi vừa thở phào thì đột nhiên nhìn thấy trên cổ tay ba đứa trẻ đều có một chấm đỏ nhỏ.

Giống vết kim tiêm.

Tim tôi rơi thẳng xuống.

“Tần đội trưởng!”

Anh quay lại.

Tôi run giọng.

“Bọn trẻ bị tiêm thuốc rồi.”

Sắc mặt anh lập tức thay đổi.

“Gọi cấp cứu!”

Đúng lúc ấy, một tiếng vỗ tay chậm rãi vang lên từ cuối hành lang.

Bốp.

Bốp.

Bốp.

Tất cả đèn trong tầng hầm cùng lúc bật sáng.

Một người đàn ông mặc áo dài đen đứng trong bóng tối.

Khuôn mặt hắn tái nhợt, ngũ quan bình thường đến mức nếu gặp trên đường, sẽ chẳng ai nhớ nổi.

Nhưng khi tôi nhìn vào mặt hắn, đầu óc lại trống rỗng.

Không có tướng.

Không có mệnh.

Không có nhân quả.

Hắn mỉm cười nhìn tôi.

“Quả nhiên là Thiên Nhãn.”

Tần Dịch lập tức chĩa súng.

“Đứng yên!”

Người đàn ông không hề sợ.

“Ba đứa trẻ kia đã được tiêm thuốc. Sau ba mươi phút, nếu không có thuốc giải, máu sẽ đông lại từng chút một.”

Tần Dịch lạnh giọng.

“Thuốc giải đâu?”

Hắn nhìn tôi.

“Muốn thuốc giải thì để cô ấy đi theo ta.”

Tôi nhìn đôi mắt hắn.

Trong khoảnh khắc ấy, Thiên Nhãn bỗng đau đến mức như bị xé rách.

Tôi nhìn thấy sau lưng hắn có vô số khuôn mặt trẻ con đang khóc.

Cũng nhìn thấy một bàn tay già nua đặt lên vai ông nội tôi.

Rồi máu đỏ nhuộm kín căn nhà gỗ trong tấm ảnh cũ.

Tôi cắn chặt răng.

“Ông là Tiên sinh?”

Hắn bật cười.

“Ta chỉ là người truyền lời.”

Nói xong, hắn ném một chiếc lọ nhỏ xuống đất.

Tần Dịch lập tức ra hiệu cho người nhặt.

Người đàn ông mặc áo đen xoay người bỏ chạy vào lối thông phía sau.

Tôi vừa định đuổi theo thì Tần Dịch đã giữ chặt cổ tay tôi.

“Không được đi.”

“Nhưng hắn…”

“Trẻ con quan trọng hơn.”

Câu nói ấy khiến tôi tỉnh táo lại.

Đúng.

Thuốc giải.

Ba đứa trẻ.

Tôi quay đầu nhìn Gia Hạo đang run rẩy trong lòng cảnh sát.

Lần đầu tiên tôi hiểu rõ.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...