Đối phương không chỉ muốn bắt trẻ em.
Hắn còn muốn dùng mạng người ép tôi lựa chọn.
Và từ khoảnh khắc này trở đi, tôi đã chính thức bị kéo vào ván cờ của hắn.
Chương 12: Ván cờ bắt đầu
Tôi nhìn theo bóng lưng người mặc áo đen biến mất nơi cuối đường hầm.
Hai chân như bị đóng chặt dưới đất.
Chỉ cần đuổi theo.
Có lẽ tôi sẽ biết Tiên sinh là ai.
Có lẽ vụ án sẽ kết thúc.
Nhưng ngay sau lưng tôi là tiếng ho sặc sụa của ba đứa trẻ.
Tần Dịch nói đúng.
Không có gì quan trọng hơn mạng sống của các em.
“Tần đội trưởng!”
Một bác sĩ vừa chạy xuống tầng hầm vừa hô lớn.
“Thuốc giải đâu?”
Tần Dịch lập tức đưa chiếc lọ thủy tinh trong suốt vừa nhặt được.
Bác sĩ mở nắp, ngửi thử rồi biến sắc.
“Không phải.”
“Đây chỉ là nước muối.”
Tất cả mọi người đều sững sờ.
Tôi siết chặt hai tay.
Bị lừa rồi.
Ngay từ đầu, đối phương đã không định đưa thuốc giải.
Hắn chỉ muốn kéo dài thời gian.
Đúng lúc ấy, một cậu bé nằm trong lòng nữ cảnh sát bỗng yếu ớt lên tiếng.
“… Chị…”
Tôi lập tức ngồi xuống.
“Chị ở đây.”
Gia Hạo run rẩy rút từ trong túi áo ra một viên bi thủy tinh màu xanh.
“Chú xấu…”
“… làm rơi…”
Tôi nhận lấy viên bi.
Thoạt nhìn chẳng có gì đặc biệt.
Nhưng khi đưa sát lại, tôi phát hiện bên trong viên bi có một mẩu giấy cực nhỏ.
Đội kỹ thuật cẩn thận tách lớp thủy tinh.
Mảnh giấy chỉ bằng móng tay.
Trên đó ghi đúng một dãy số.
Không ai hiểu.
Chỉ có Tần Dịch đột nhiên ngẩng đầu.
“Là số tủ gửi đồ.”
…
Hai mươi phút sau.
Một tổ cảnh sát lao thẳng đến nhà ga trung tâm.
Ngăn tủ số 417 được mở ra.
Bên trong chỉ có một chiếc hộp giữ nhiệt.
Khi chiếc hộp được đưa tới bệnh viện, bác sĩ kiểm tra xong lập tức thở phào.
“Đúng rồi.”
“Là thuốc giải.”
Một giờ sau.
Ba đứa trẻ đều qua cơn nguy kịch.
Tin tức ấy khiến cả đội hình sự cuối cùng cũng có thể thở ra.
Tôi đứng ngoài phòng bệnh, nhìn qua lớp kính.
Gia Hạo đã tỉnh.
Thằng bé đang ôm chặt mẹ mình.
Tiếng khóc, tiếng cười hòa lẫn vào nhau.
Tôi khẽ mỉm cười.
Ít nhất…
Lần này chúng tôi đã không đến muộn.
“Lâm Du Hạ.”
Tần Dịch bước đến.
Anh đưa cho tôi một tập hồ sơ.
“Bên pháp y có kết quả.”
Tôi mở ra.
Người mặc áo đen không để lại bất kỳ dấu vân tay nào.
Đường hầm phía sau dẫn ra sườn núi.
Đến nơi thì dấu chân cũng biến mất.
Giống như…
Hắn chưa từng tồn tại.
“Nhưng cũng không phải không có thu hoạch.”
Tần Dịch lấy từ túi áo ra một vật chứng.
Là nửa chiếc huy hiệu bằng đồng.
Trên mặt khắc hình một con mắt.
Khác với chiếc nhẫn.
Lần này, phía dưới con mắt còn có một chữ cổ.
Tôi vừa nhìn thấy chữ ấy, đầu lại đau nhói.
Trong đầu hiện lên hình ảnh ông nội.
Ông ngồi trước bàn gỗ, cẩn thận khắc cùng một ký hiệu lên một tấm thẻ đồng.
Ông vừa khắc vừa nói với tôi khi ấy mới lên tám.
“Nếu sau này con nhìn thấy ký hiệu này…”
“Đừng đến gần.”
“Nhớ chưa?”
Khi đó tôi còn nhỏ.
Chỉ cười rồi gật đầu.
Đến bây giờ…
Tôi mới hiểu vì sao.
Tôi khép tập hồ sơ.
“Tần đội trưởng.”
“Tôi muốn hỏi anh một chuyện.”
“Ừ.”
“Nếu một ngày anh phát hiện…”
“Đối thủ của mình lớn hơn tất cả những gì anh từng tưởng tượng.”
“Anh còn điều tra tiếp không?”
Anh nhìn tôi rất lâu.
Rồi bật cười.
“Tôi là cảnh sát.”
“Dù đối phương là ai.”
“Chỉ cần phạm tội.”
“Tôi sẽ bắt.”
Câu trả lời rất ngắn.
Nhưng khiến lòng tôi bỗng nhẹ đi.
Đúng lúc ấy, điện thoại của Tần Dịch đổ chuông.
Anh nghe máy, ánh mắt dần trở nên nghiêm túc.
“Có chuyện gì?”
“…”
“Được, tôi đến ngay.”
Anh cúp máy.
“Có một vụ án mới.”
“Ở thành phố bên cạnh.”
“Ba ngày trước, đoàn xe nghênh đón một vị khách quan trọng gặp mưa lớn giữa đường.”
“Đến sáng hôm sau…”
“Tất cả thị vệ đều hôn mê.”
“Tại chính giữa cỗ xe…”
“Xuất hiện một chiếc quan tài màu đen.”
Tôi bất giác ngẩng đầu.
Quan tài.
Hai chữ ấy vừa vang lên, Thiên Nhãn trong tôi bỗng mở ra không báo trước.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, tôi nhìn thấy một cỗ quan tài đen phủ kín bùa vàng.
Có người đang ở bên trong.
“Cộc.”
“Cộc.”
“Cộc.”
Ba tiếng gõ khẽ từ trong quan tài vọng ra.
Tôi giật mình mở mắt.
Mồ hôi lạnh đã thấm ướt lòng bàn tay.
Một vụ án vừa kết thúc.
Nhưng tôi biết rất rõ.
Đối với tôi…
Mọi chuyện chỉ mới bắt đầu.
Chaporia
Bình Luận (0)