Thủ Tâm/Chương 17C. 17
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Minh Nguyệt Quận chúa đã trở lại hoa viên, lúc ta cùng Chu Cẩm Càn đến nơi, nàng đang trò chuyện cười nói cùng một vị phu nhân nào đó, hoàn toàn không thấy vẻ kích động phẫn nộ lúc trước .

Thấy hai người chúng ta cùng tiến vào , đôi mắt nàng khẽ nheo lại .

Biểu cảm này làm ta nhớ đến Lương Tu Bình.

Khi hắn phát hiện ra con mồi, cũng sẽ có thần sắc như thế.

Hai người này , quá giống nhau .

Minh Nguyệt Quận chúa tiến lên phía trước , nói : "Lục ca ca từ khi nào lại thân thiết với Lâm công t.ử như vậy ?" Nói đoạn, nàng liếc mắt nhìn bàn tay y đang nắm lấy cổ tay ta .

Lúc này ta mới nhận ra y vẫn còn nắm cổ tay mình , vội vàng âm thầm dùng sức thoát ra .

Chu Cẩm Càn liếc nhìn ta một cái, cười nói : "Trước kia trên đường lên kinh, ta trúng phải kịch độc, nhờ có Thủ Tâm ra tay giúp đỡ mới giữ lại được một mạng. Có ơn cứu mạng phía trước , thân thiết chẳng phải là lẽ đương nhiên sao ? Nếu không , người ngoài lại bảo ta là kẻ vong ơn phụ nghĩa."

Ta không khỏi nhìn về phía y, ơn cứu mạng? Trước đây y đâu có nói như vậy , sao chỉ trong một đêm đã thay đổi rồi ?

Ta tự nhiên không thể vạch trần y, chỉ giữ im lặng.

Ánh mắt Minh Nguyệt Quận chúa đảo qua đảo lại giữa hai người chúng ta , cười nói : "Hóa ra là thế, vậy Lục ca ca phải báo đáp ơn cứu mạng của Lâm công t.ử cho thật tốt mới phải ."

Lời này nghe qua thì không có gì sai, nhưng ta nghe thế nào cũng thấy không đúng vị, bèn nói : "Cần gì phải thế, chuyện này Lương Tam gia đã báo đáp rồi , nếu ta còn dày mặt đòi hỏi sự báo đáp của Lục hoàng t.ử, chẳng phải là quá tham lam sao ?"

Vừa nghe ta nhắc đến Lương Tu Bình, sắc mặt Minh Nguyệt Quận chúa liền thay đổi.

Chu Cẩm Càn quay đầu nhìn ta , thấp giọng nói : "Tam biểu ca là của Tam biểu ca, ta là của ta , ngươi cứu ta , ta tự nhiên phải báo đáp ngươi."

Y nói lời ôn tồn nhỏ nhẹ, rất dễ khiến người ta hiểu lầm.

Quả nhiên, sắc mặt Minh Nguyệt Quận chúa lại biến đổi, ánh mắt quét tới quét lui giữa ta và Chu Cẩm Càn, cuối cùng dừng lại trên mặt ta , cười lạnh một tiếng, nói : "Trào lưu của kinh thành này quả nhiên thay đổi quá lớn, ta đúng là theo không kịp rồi ." Dứt lời liền xoay người rời đi .

Ta đứng bên cạnh Chu Cẩm Càn, trong lòng đang kinh hãi, liền nghe thấy Chu Cẩm Càn thấp giọng an ủi: "Nàng từ nhỏ đã có tính khí như vậy , ngươi đừng chấp nhặt với nàng."

Y càng như vậy , ta lại càng bất an.

"Không, không đâu ..." Ta nói , "Ngài..."

Đang lúc do dự, y ngắt lời: "Đói rồi phải không , đi thôi, đi dùng bữa."

Ai ngờ y lại dẫn ta đến bàn tiệc chính phía trước .

*

Trên bàn này đều là hoàng thân quốc thích, Thẩm Hàm cũng ngồi trong đó, đâu phải là nơi ta có thể ngồi .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/thu-tam/chuong-17.html.]

Ta nhân lúc chưa vào chỗ, vội vàng tìm cớ thoái thác rồi rời đi , nhất thời ngay cả cơm cũng chẳng buồn ăn, đi thẳng ra khỏi phủ Lục hoàng t.

ử.

Không lâu sau , ta nhận được thư nhà, trong thư ngoài những chuyện liên quan đến Khúc gia, còn kèm theo tin tức của muội muội .

Tự Mãn đã đính hôn.

Đối phương là con trai của một hương thân địa phương, trong thư nói , Tự Mãn cùng hắn tình đầu ý hợp, đã định ngày cưới.

Ta tự nhiên mừng cho muội ấy .

Nhưng điều thực sự khiến ta chấn kinh chính là Khúc gia.

Trong thư viết , nguồn hàng của Khúc gia đến từ Vương gia trên biển.

Nói đi cũng phải nói lại , Vương gia này vốn dĩ rất có lai lịch.

Vương gia vốn là một danh gia vọng tộc ở vùng duyên hải Đông Nam, năm đó Thánh Văn Đế đăng cơ, bắt đầu thanh toán nợ cũ, Vương gia này sợ bị thanh toán nên đã đưa cả gia tộc trốn ra hải ngoại.

Mấy năm sau , trên biển xuất hiện một người bí ẩn, dùng thủ đoạn sấm sét thống lĩnh đám giặc Oa trên biển, trở thành Oa Khấu Vương, mà vị Oa Khấu Vương này , chính là họ Vương.

Nếu tin tức trong thư là thật, thì cũng đồng nghĩa với việc hàng hóa của Khúc gia là buôn lậu từ chỗ giặc Oa mà có , giá cả rẻ mạt như vậy cũng là điều dễ hiểu.

Mà Khúc gia đã có thể cùng giặc Oa buôn lậu hàng ngoại lai, biết đâu còn có những mối quan hệ khác.

Quan trọng hơn là, với tư cách là chỗ dựa của Khúc gia, Tứ hoàng t.ử điện hạ đóng vai trò gì trong chuyện này ?

Ta cầm phong thư đi gặp Lương Tu Bình.

Nào ngờ vừa bước vào thư phòng, đã thấy trên tay hắn cũng đang cầm một bức thư.

Bì thư vẫn còn đặt trên bàn, miệng thư được xử lý bằng một loại sáp mật đặc biệt, chắc hẳn là vừa mới tới không lâu.

Hóa ra hắn cũng đã nhận được tin tức về Khúc gia.

"Tính toán thời gian, ngươi còn nhận được tin tức sớm hơn ta một bước," Lương Tu Bình nhìn ta nói : "Kênh tin tức của Lâm gia quả nhiên lợi hại đến thế sao ?"

Ta lắc đầu, đáp: "Nếu là tin tức trên đất liền, Lâm gia không nhanh đến vậy , nhưng tin tức trên biển thì Lâm gia dù sao cũng có đội thuyền, có một số việc dò la quả thực thuận tiện hơn nhiều."

Hắn gật đầu, đứng dậy đi tới bên cửa sổ, nhìn lên bầu trời bên ngoài, nói : "Sự sắp xếp của ngươi ở ba khu chợ, hiện giờ thế nào rồi ?"

Ta không hiểu vì sao hắn đột nhiên hỏi câu này , nhưng vẫn đáp: "Cửa hàng ở hai khu chợ Nam, Bắc đều đã khai trương, coi như đã tạo được nền móng vững chắc. Khúc gia trước đây tập trung vào việc kinh doanh ở chợ Tây, một lòng làm ăn với giới nhà giàu, cho nên lúc muốn nhúng tay vào hai chợ Nam Bắc thì đã muộn rồi . Tuy nhiên bọn họ đã có ý thức phát triển về phía chợ Đông, muốn liên kết hai khu chợ Đông Tây. Có điều, quan hệ phía sau chợ Đông Tây vô cùng phức tạp, cho dù có tấm biển hiệu Tứ hoàng t.ử ở đó, Khúc gia nhất thời cũng khó lòng thâm nhập. Hơn nữa trước đó, ta đã thu mua hết những cửa hàng có thể thu mua ở chợ Đông, Khúc gia muốn bắt chước cách làm của ta cũng không dễ dàng như vậy ."

"Ta không nhìn lầm, ngươi quả thực là một nhân tài," Lương Tu Bình nói : "Chỉ là trời sắp đổi thay rồi , ngươi đã chuẩn bị sẵn sàng chưa ?"

 

Ta nhất thời không hiểu, từ phía sau hắn nhìn ra ngoài, chỉ thấy bầu trời vừa rồi còn trong xanh, trong nháy mắt đã mây đen giăng kín, dường như muốn đè sụp cả tòa thành này .

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...