Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Sau đó không lâu, Bệ hạ ở trên triều đình đã khiển trách Tứ hoàng t.ử một trận dữ dội, đồng thời hạ lệnh cấm túc gã.
Giang sơn của Thánh Văn Đế là cướp được .
Một kẻ cường đạo sao có thể dung thứ cho một kẻ cường đạo khác đến cướp đoạt sản nghiệp của mình ?
Tứ hoàng t.ử không chỉ âm thầm cấu kết với Oa Khấu Vương để buôn lậu, ngay cả tài vật mà Oa Khấu Vương cướp bóc ở vùng duyên hải, gã cũng có phần trong đó.
Thánh Văn Đế sao có thể không giận?
Nhưng dù sao cũng là con trai mình , con trai chỉ mới cướp tài sản của ông ta chưa đến mức mưu đoạt giang sơn, cho nên cách xử lý của Thánh Văn Đế vẫn còn chừa lại đường lui, nhưng cũng đủ để phe cánh Tứ hoàng t.ử phải khốn đốn một phen.
Tứ hoàng t.ử bị cấm túc tại phủ Tứ hoàng t.ử, vây cánh trong một đêm tan rã.
Mà Tứ hoàng t.ử đã chọn cách bỏ xe bảo vệ tướng, đưa cho Tứ hoàng t.ử phi một bức hưu thư, từ đó cắt đứt quan hệ với Khúc gia, không chỉ vậy , gã còn đổ hết tội danh thông đồng với Oa Khấu Vương lên đầu Khúc gia.
Khúc gia bị tước bỏ thân phận hoàng thương, cả nhà vào ngục, tài sản bị tịch thu sung công.
Trận chiến này , phe Thái t.ử đại thắng.
Nhưng vui mừng chưa được bao lâu, sự trả thù của Tứ hoàng t.ử đã ập đến.
*
Khi đó biên quan truyền tới tin tức, nói có dấu vết quân Đạt Đán xuất hiện.
Thánh Văn Đế nhất thời hứng khởi, muốn dẫn quân tuần biên, do Thái t.ử giám quốc.
Thực chất tình huống nhỏ nhặt như vậy , đâu cần đến mức quân chủ một nước phải ngự giá thân chinh?
Tuy nhiên, đối với hành vi này của Hoàng đế, các đại thần trong triều đã sớm nhìn mãi thành quen.
Bởi vì đây không phải lần đầu tiên.
Bất trắc xảy ra sau khi Thánh Văn Đế ngự giá hồi triều.
Đầu tiên, Thái t.ử không ra khỏi thành nghênh giá, Tấn Vương ở bên tai Thánh Văn Đế dâng lời sàm tấu, ẩn ý nói Thái t.ử không coi cha mình ra gì.
Thánh Văn Đế không vui, sau khi về cung liền bí mật triệu kiến chúng thần, hỏi han tình hình Thái t.ử giám quốc.
Chúng thần đem Thái t.ử khen ngợi đến mức trên trời dưới đất không đâu sánh bằng, thẳng thừng nói Thái t.ử sau này nhất định sẽ trở thành một đời minh quân.
Đám đại thần này , thực chất đã sớm bị Tấn Vương mua chuộc.
Những lời này chỉ khen không chê, thực chất là g.i.ế.c người bằng lời tán tụng.
Thánh Văn Đế đại nộ, tức khắc cấm túc Thái t.ử ở Đông Cung.
Mà người đầu tiên chịu liên lụy chính là Lương Tu Bình, hắn bị tống vào Chiếu ngục của Cẩm y vệ.
Tứ hoàng t.ử lại được thả ra .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/thu-tam/chuong-18.html.]
Chỉ trong một đêm, tình thế kinh đô đảo ngược.
Phe Thái t.
ử yếu thế, Lương gia
lại
càng
người
người
tự nguy.
Việc kinh doanh của Lâm gia cũng liên tục xảy ra vấn đề.
Tửu lầu vì khách hàng gây rối mà bị đập phá, còn có quan viên bị thương, không thể không đóng cửa ngừng kinh doanh.
Có kẻ mang hàng giả đến Kỳ Trân Đường vu oan giá họa, sau khi báo quan, Kỳ Trân Đường ngược lại phải đóng cửa chỉnh đốn.
Tiệm may mặc bị người ta nói là quần áo không sạch sẽ, mặc vào liền nổi mẩn đỏ khắp người , cửa tiệm cũng bị một nhóm người chặn lại , không cho mở cửa.
...
Điều chí mạng nhất chính là, Huyền Giáp quân dưới trướng Thái t.ử đã rơi vào tay Tứ hoàng t.ử.
Điều này đồng nghĩa với việc, Tứ hoàng t.ử đã biết chuyện bốn phần lợi nhuận của Lâm gia chảy về phía Huyền Giáp quân.
Vì vậy chẳng bao lâu sau , Tứ hoàng t.ử đã tìm đến tận cửa.
Gã muốn ta phản bội Lương Tu Bình để quy thuận gã.
Gã hứa hẹn rằng, chỉ cần ta gật đầu, gã sẽ để Lâm gia thay thế Khúc gia, trở thành hoàng thương tiếp theo. Bằng không , chẳng những sản nghiệp của Lâm gia tại kinh đô bị nhổ tận gốc, mà ngay cả Lâm gia ở Viễn Châu phủ cũng sẽ bị liên lụy.
Ta nhìn vị Tứ hoàng t.ử với gương mặt âm trầm trước mắt, gã giống như một con sư t.ử đang nóng lòng báo thù, đã bóp nghẹt yết hầu của kẻ thù thì tuyệt đối không buông tha.
Gã vừa muốn mạng của kẻ thù, lại vừa muốn tiền của kẻ thù.
“Xin Tứ hoàng t.ử cho ta cân nhắc vài ngày.” Ta nói .
“Ta biết trước đây ngươi từng chịu ân huệ của Lương Tu Bình,” Tứ hoàng t.ử nói : “ Nhưng những gì cần trả chẳng phải ngươi đã trả rồi sao ? Nay hắn bị mọi người xa lánh, nếu ngươi còn ở lại bên cạnh hắn , thật không phải là hành động khôn ngoan.”
Kể từ sau khi Lương Tu Bình gặp chuyện, Trần Tư Hạc đã quay sang đầu quân cho Tứ hoàng t.ử, còn Minh Nguyệt thì càng không phải nói , Tấn Vương đã có thể rót những lời gièm pha đó vào tai Thánh Văn Đế, chứng tỏ cha con bọn họ đã âm thầm đổi chủ từ lâu.
Ta nói : “Cân nhắc mới là lẽ thường tình, nếu ta lập tức đồng ý với Điện hạ, e rằng Điện hạ trái lại còn chẳng dám dùng ta nữa.”
Tứ hoàng t.ử trầm ngâm một lát rồi xoay người rời đi .
Đêm xuống, ta xõa tóc ngồi thẫn thờ trên giường, Thanh ma ma ngồi một bên làm kim chỉ, thấy vậy liền hỏi: “Cô nương đang nghĩ gì thế?”
Ta ngẩn người , Thanh ma ma hiếm khi gọi ta là cô nương, trước đây để cẩn thận, bất kể là trong nhà hay ngoài phố, bà đều gọi ta là công t.ử.
Thấy ta ngây người , Thanh ma ma đặt kim chỉ xuống, đi tới cạnh giường ngồi xuống, bảo: “Cô nương đoạn thời gian này mệt mỏi quá rồi , chi bằng thả lỏng một chút, đừng suốt ngày thật sự coi mình là nam t.ử nữa.”
Ta lắc đầu, nói : “Ta chỉ đang nghĩ, ban đầu ta hao tâm tổn trí để bám lấy quan hệ với Lương gia, con đường này liệu có thực sự đúng đắn không ?”
Chaporia
Bình Luận (0)