Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Thanh ma ma lộ vẻ thương xót, vuốt ve những lọn tóc mai trên trán ta , nói : “Lúc đó tình thế cấp bách, cô nương cũng là bất đắc dĩ thôi, thật là khổ cho cô nương rồi .”
Ta lắc đầu đáp: “Ta không sợ khổ, ta chỉ sợ mình đưa ra quyết định sai lầm. Thuở ấy Lương gia hiển hách biết bao, ai ngờ lại có cảnh tượng như hôm nay? Có thể thấy đấy, chỗ dựa có cường thế đến đâu cũng đều không đáng tin.”
Thanh ma ma ngập ngừng: “Với tình hình hiện tại, chẳng lẽ thực sự phải quy thuận Tứ hoàng t.ử mới có thể giữ được Lâm gia sao ?”
Ta lắc đầu nói : “Khúc gia gả cả con gái cho Tứ hoàng t.ử mà gã vẫn vứt bỏ như đôi giày rách, Lâm gia nếu phụ thuộc vào Tứ hoàng t.ử, cũng chỉ trở thành một Khúc gia thứ hai mà thôi. Huống hồ vào lúc này , nếu ta phản bội Lương Tu Bình mà quay sang kẻ thù của hắn , thì có khác gì hạng người như Trần Tư Hạc? Hơn nữa, Lâm gia sở dĩ có thể phát triển nhanh như vậy ở kinh đô, há chẳng phải có công lao của Lương Tu Bình sao ? Nói cho cùng, làm người phải giữ đạo nghĩa.”
Thế nhưng, ta phải làm sao mới có thể giữ được Lâm gia?
Thanh ma ma thở dài: “Cô nương đừng nghĩ ngợi quá nhiều, cứ thuận theo bản tâm là được . Lão gia và phu nhân năm đó đặt tên cho cô nương là Thủ Tâm, dụng ý của cái tên này , lẽ nào cô nương đã quên rồi sao ?”
Phải rồi , Thủ Tâm, Thủ Tâm.
Ngươi phải giữ lấy trái tim mình .
*
Dưới sự sắp xếp của Lục hoàng t.ử, ta vào Chiếu ngục, gặp được Lương Tu Bình.
Tóc hắn xõa tung, mặc huyết y, ngồi xếp bằng trên mặt đất.
“Họ dùng hình với huynh sao ?” Ta ngồi xổm xuống hỏi.
Hắn cười , đôi mắt đào hoa đầy vẻ lạnh lẽo: “Ngươi tưởng đây là nơi nào? Đây là Chiếu ngục của Cẩm y vệ.”
Lại nói : “Ngươi đến đây làm gì?”
Ta nhìn quanh quất, chỉ thấy phía sau là một chiếc giường ghép bằng ván gỗ, bên cạnh có một đống cỏ khô, trong góc còn đặt một cái thùng gỗ dùng để đi vệ sinh, tỏa ra mùi khai nồng nặc.
“Ta phải làm gì mới có thể cứu huynh ra ngoài?”
Hắn nhìn ta hồi lâu mới hỏi: “Ngươi muốn cứu ta ?” Dường như không thể tin nổi.
Ta gật đầu: “Huynh tuy đang ở Chiếu ngục, nhưng Bệ hạ vẫn chưa định tội huynh , điều này chứng tỏ Bệ hạ cũng đang do dự. Đây chẳng phải là chuyển cơ sao ? Nếu có cách nào để rửa sạch tội danh của huynh trước khi Bệ hạ hạ quyết tâm, có lẽ nguy cơ sẽ được hóa giải.”
Hắn vẫn nhìn ta , hỏi: “Vậy theo ngươi, nên làm thế nào?”
Ta cảm thấy ánh mắt hắn sáng lên một cách kỳ lạ, do dự một lát rồi nói : “Ta có một cách, nhưng không biết có dùng được không ?”
Hắn ra hiệu cho ta nói tiếp.
Ta nói : “Bệ hạ lần này sở dĩ tức giận, khởi đầu vẫn là do Thái t.ử không đi nghênh giá, cộng thêm lời gièm pha của tiểu nhân, khiến Bệ hạ tưởng rằng Thái t.ử có lòng đoạt quyền soán vị. Đã vậy , chỉ cần giải quyết vấn đề từ gốc rễ là được .”
Hắn nhướng mày: “Giải quyết thế nào?”
“Thái t.ử từ nhỏ đã lớn lên bên cạnh Bệ hạ,” Ta nói : “Nếu lúc này Thái t.ử xảy ra chuyện gì, nhất định có thể khơi dậy lòng từ phụ của Bệ hạ. Đến lúc đó chỉ cần thả Thái t.ử ra , rồi đến trước mặt Bệ hạ khóc lóc một hồi, dù sao họ cũng là cha con ruột thịt, có hiểu lầm gì mà không giải quyết được chứ?”
“Ngươi
muốn
Thái t.
ử khi quân?” Lương Tu Bình nhướng mày, trong mắt
lại
mang theo ý
cười
.
“Thái t.ử vốn dĩ thân thể đã không tốt , quanh năm bệnh tật, bị giam cầm lâu ngày, tự nhiên sẽ sinh ra ức uất, sao có thể coi là khi quân? Huynh đừng có chụp cái mũ rơi đầu đó lên đầu ta !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/thu-tam/chuong-19.html.]
“Thế nào là ức uất?” Hắn lộ vẻ nghi hoặc.
Ta nói : “Ức uất chính là tâm lý một người nảy sinh vấn đề dẫn đến bệnh trạng. Người ta một khi đã ức uất thì rất nhiều vấn đề sẽ nảy sinh.”
Nói xong, ta chỉ một vòng quanh phòng giam của hắn : “Giống như huynh , một người thân hình tráng kiện thế này , bị nhốt lâu ngày tâm lý còn nảy sinh vấn đề, huống chi là người như Thái t.ử.”
Hắn lắc đầu nói : “Chuyện này ta tự có tính toán, ngươi không cần lo lắng.”
Tự có tính toán?
Câu này có ý gì?
*
Sau khi ra khỏi Chiếu ngục, ta chạm mặt Trần Tư Hạc.
Y bước tới, khóe miệng mang theo nụ cười kỳ lạ, nói : “Bệ hạ đã phán, không có chỉ dụ của ngài, ai cũng không được gặp Tu Bình, ngươi ngang nhiên kháng lệnh như vậy , nếu bị người ta biết được thì phải làm sao đây?”
“Ai nói ta đến gặp huynh ấy ?” Ta hỏi: “Trần nhị gia tận mắt nhìn thấy sao ?”
“Vẫn là cái mồm mép lanh lợi ấy .” Y cười nói : “Ngươi có gặp hắn một lần cũng chẳng sao , dù sao cũng là lần cuối cùng rồi .”
“Ngươi có ý gì?”
“Ngươi còn chưa biết sao ?” Hắn nói : “Bệ hạ đã hạ chỉ, tịch thu tài sản Lương phủ.”
“Cái gì?” Ta lùi lại một bước.
“Rất bất ngờ sao ?” Trần Tư Hạc cười nói : “Nay Lương gia đã đổ, Thái t.ử cũng không bảo vệ được hắn đâu .”
“Tại sao ngươi lại phản bội huynh ấy ?” Ta nhìn hắn hỏi.
“Tại sao ư?” Trần Tư Hạc nói : “Nếu lúc trước khi Chu Khải Hành nạp muội muội ngươi làm thiếp , ngươi không tìm Lương Tu Bình giúp đỡ, hắn cũng sẽ không có ngày hôm nay.”
Ta chấn kinh: “Tất cả những chuyện này , kẻ chủ mưu đứng sau lại là ngươi?”
Tầm mắt y dừng trên gương mặt ta : “Dáng vẻ này của ngươi thật khiến người ta mê đắm.” Nói đoạn, bàn tay y đã vươn tới.
Ta vội vàng lùi lại vài bước, quát: “Ngươi định làm gì, đây là cửa Chiếu ngục đấy!”
Ánh mắt y âm trầm, cười bảo: “Ban đầu thứ ta nhắm đến chỉ là một Lâm gia mà thôi, ai ngờ con trai Lâm gia lại có nhan sắc tuyệt trần thế này . Nếu ngươi không lên kinh đô tìm Lương Tu Bình, ta cũng chỉ hứng thú với sản nghiệp của Lâm gia. Còn bây giờ, sản nghiệp Lâm gia ta muốn , mà ngươi, ta cũng muốn .”
Thật khiến người ta buồn nôn, ta cười lạnh: “Nếu Tứ hoàng t.ử biết ngươi cũng đang dòm ngó sản nghiệp Lâm gia, ngươi đoán xem vị chủ t.ử mới mà ngươi vừa đầu quân sẽ đối xử thế nào với con ch.ó bất trung như ngươi?”
Sắc mặt Trần Tư Hạc biến đổi, nhưng rồi lại cười ngay: “Ngươi chẳng phải chưa đồng ý sao ? Ngươi cũng sẽ không đồng ý đâu . Nếu ngươi d.a.o động, hôm nay đã chẳng đến gặp Lương Tu Bình. Ngươi đã định đi một mạch đến cùng, thì đừng trách ta lòng dạ độc ác.”
Đúng là một con rắn độc dưới rãnh mương.
“Ngươi đừng đắc ý quá sớm.” Để lại câu này , ta liền rời đi .
Ta không thể ngồi chờ c.h.ế.t.
Chaporia
Bình Luận (0)