Thuế Máu/Chapter 1: Mở đầuChapter 1: Mở đầu
20px

Tôi cảm thấy mình thật lạc lõng giữa chốn nhân gian phồn thế này.

Nhìn dòng người qua lại trên con phố tấp nập, những con người ấy đều chỉ là những kẻ lai vãng trên thế gian này. Họ được sinh ra, được hít thở, được tồn tại. Dùng nhiều năm để học để biết. Và dùng thêm nhiều năm nữa để đuổi theo cái gọi là lý tưởng, tình yêu và tiền tài. Sống một cuộc đời thật hoang tưởng để rồi kết thúc bằng sự mục ruỗng đầy vô cảm của thời gian. Tất cả những điều ấy chỉ là những giáo điều được nhồi nhét từ những năm tháng học hành và tiếp xúc. Làm gì có cái gọi là ý nghĩ sống. Thế giới này làm gì có thần thánh, làm gì có khởi đầu, làm gì có kết thúc. Đây là một thế giới vô nghĩa đến phi lý.

Đứng trước tấm kính trong nhà vệ sinh, nhìn hình ảnh phản chiếu nhợt nhạt của mình. Càng làm tôi thấy bản thân mình nhỏ bé thế nào trong hàng xa số con người xung quanh mình. Tôi kinh thường những con người thường mang theo ảo mộng theo đuổi điều gì đó, bởi sống trên mái nhà héo hon cằn cỗi này. Cũng như khinh bỉ chính bản thân mình.

Tôi có cảm thấy mình đặc biệt hơn người khi suy nghĩ những điều này không? Tất nhiên là có. Thậm chí tôi cho rằng, bản thân mình rất xuất sắc khi nhìn nhận được sự thật này. Tuy vậy, biết được thì làm được gì khi chính bản thân tôi cũng chỉ là con sâu cái kiến trong cái tổ có tổ chức xã hội phức tạp như loài người chứ. Sự thay đổi không ngừng của thời đại cùng dòng lũ kinh hoàng mà thông tin điện tử có thể giết con người ta dễ như cách người ta tự sát. Ý nghĩ về cái chết luôn hiện hữu ở mọi nơi trên thế gian này khiến tôi bứt rứt không nguôi. Có lẽ ở một thời điểm nào đó, ở một nơi cụ thể nào đó, ai đó đang – đã – sắp chết. Có lẽ ngay cả chính tôi trong thời điểm nào đó của tương lai cũng sẽ chết. Bị chôn vùi trong dòng thủy triều quá khứ không thể vãn hồi. Rồi mặt trời lại mọc, xã hội vẫn phát triển và con người vẫn tiếp tục đi tới diệt vong.

Tôi bước vào trong hội trường lớn. Nơi mình sẽ nhận tấm bằng thạc sĩ tâm lý học. không khí bên trong nơi này là sự điển hình của sự ồn ã có trật tự. Hàng đầu trong hội trường, những chiếc ghế danh dự với tâm nhìn rõ ràng dành cho những giáo sư tiến sĩ, các viên chức nhà trường. Họ mặc những bộ đồ lịch lãm và quý phái. Phần còn lại là các học vị thạc sĩ mặc những bộ đồ cử nhân đầy danh vọng. Gương mặt họ tươi rói và đầy hồ hởi với những dự định sau này.

Mặc dù bộ đồ này ăn mặc thoải mái. Nhưng sự luộm thuộm không khiến tôi ưa thích nó chút nào. Tôi cũng không thích cái mũ trên đầu mình nốt. Nếu đem bộ đồ này so với sơ mi, áo vét. Tôi sẽ không ngần ngại chọn lựa chọn phương án thứ ba, quần đùi áo cộc. Những vì tính chất danh giá của sự kiện này nên tôi không được phép ăn mặc như vậy.

Tôi chọn chỗ ngồi có góc nhìn thoải mái. Buổi lễ trao bằng cấp diễn ra rất lâu với những bài diễn thuyết dài và mang tính truyền thống. Các học vị từ những chuyên ngành, từng người một bước lên khán đài với tràng pháo tay. Họ đứng đó hiên ngang với tước vị và công danh trên con đường học thuật. Và giờ, khi đứng dưới ánh đèn sân khấu và cầm trên tay tấm bằng thạc sĩ. Tôi nở nụ cười nhiệt tình đã được rèn luyện thành thói quen trước mặt đám đông mà nhận những lời chúc mừng của họ.

Kết thúc buổi trao bằng, tôi được rủ đi ăn tiệc chúc mừng. Tôi chẳng từ chối. Cùng nhau đi đến nhà hàng. Bọn tôi vui vẻ mở rượu để uống, cùng nhau ca hát, cùng nhau kể ra những nỗi niềm và khó khăn. Biến những chuyện buồn thành trò đùa. Bàn luận về tương lai, sự phát triển của thời đại và những thứ có thể hoặc không thể ảnh hưởng đến cuộc sống của từng người.

Tôi ngồi đó, lắng nghe. Đưa ra vài lời khuyên khi được hỏi và cười mỗi lúc cần thiết.

Tôi xách nách người bạn say bí tỉ của mình đứng bên vệ đường chờ xe. Nhét cậu ta vào xe và dặn dò tài xế đi xe chậm chút. Nhìn chiếc xe đi xa, lúc này tôi mới có thể cất đi nụ cười công nghiệp của mình.

Thở phào một hơi nhẹ, tôi trở về ngôi nhà thuê. Cái tổ bí mật mà tôi sẽ không phải đắp lên gương mặt tốt đẹp, không còn cần phải làm ra những hành động hòa nhập với xã hội. Không còn cần phải cười, buồn bã hay tức giận. Nơi tôi có thể thoải mái phơi bày những suy nghĩ tối tăm và thầm kín nhất.

Cắm chìa khóa vào lỗ, tiếng cạch vang lên. Đẩy cánh cửa khiến cái bản lề kêu kẽo kẹt khắp không gian yên ắng của khu nhà thuê. Tôi quăng mình lên ghế sô pha, cởi bớt cúc áo rồi nhắm nghiền mắt lại để nghỉ ngơi. Mười lăm phút sau, tôi nghĩ đến chuyện tắm rửa để tẩy đi mùi rượu trên người.

Tắm rửa xong xuôi, tôi ngồi lên vị trí quen thuộc. Lần nào về nhà tôi cũng phải mở nguồn máy tính của mình lên trước.

nhìn hàng triệu pixel sáng lóe lên. Tôi mới nở một nụ cười trên khóe miệng. Cảm xúc chân thật nhất mà tôi có bây giờ đã nằm trong thế giới điện tử đầy vô cảm này. Nơi mà người ta giãi bày những bí mật thầm kín mà không phải sợ hãi định kiến xã hội.

Thông báo tin nhắn hiện lên ở dưới góc màn hình. Nó đến từ một số lạ, không, tôi nhấp chuột vào biểu tượng, ứng dụng tin nhắn hiện lên.

-Bạn là người lắng nghe?-

Nhìn vào hình đại diện là ảnh mặc định của ứng dụng, rồi lại nhìn sang tên.

Khánh An.

Tôi lẩm nhẩm cái tên có phần nữ tính này trong miệng.

Thật trùng hợp làm sao khi tên của tôi cũng là Khánh An.

-Tôi là người lắng nghe. Bạn muốn chia sẻ điều gì với tôi sao?-

Tôi gõ phím trả lời lại.

-Bạn sẽ lắng nghe câu chuyện của tôi chứ?-

-Đây là trách nhiệm của tôi.-

Đây là công việc ngoài giờ của tôi. Một người lắng nghe tất cả những gì người khác muốn nói, muốn giãi bày mà không muốn nhận lại hồi đáp. Họ chỉ muốn một người ngồi đối diện bản thân và lắng nghe những gì họ nói.

Mặc dù mô hình này có vẻ lạ, nhưng một người Nhật đã sử dụng cách thức này để kiếm tiền. Và nó thực sự tỏ ra khá hữu hiệu. Mặc dù bây giờ tôi đang rất mệt và muốn được nghỉ ngơi, nhưng vì uy tín mà mình đã cất công xây dựng. Tôi vẫn nán lại màn hình trò chuyện để tiếp trò chuyện cùng khách hàng.

Người này nhắn rất nhiều những câu hỏi dông dài và vòng vo. Giống như thể đang cố trêu người vậy. Nhớ lại khoảng thời gian đầu khi thực hiện mô hình này. Đã có rất nhiều tin nhắn phá hoại được gửi đến hòm thư, hầu hết là tin rác, email lừa đảo và những thước phim đồi trụy chất lượng thấp. Và tôi hoàn toàn có cơ sở để nghi ngờ rằng, kẻ này cũng có thể đang quấy rối mình vì chán.

Tuy vậy, những gì hiện ra sau đó đã khiến tôi phải suy nghĩ lại.

-Tôi không nhớ rõ vấn đề này xảy ra với mình từ khi nào. Và chính xác điều gì đã xảy ra. Những điều đó không thực sự gây ra sự thay đổi cụ thể nào. Và tôi cũng không cảm thấy băn khoăn hay lo lắng. Tôi chỉ cảm thấy hoài nghi. Những gương mặt, những con người giống y hệt trong một cuộc sống giống như đúc không hề thay đổi. Mọi thứ vẫn đang trôi qua đó. Rồi đột ngột, một gì đó thay đổi, một cái gì đó quá nhỏ nhặt mà tôi không thể nhận ra, giống như một con vít trong một bộ máy khổng lồ đột ngột biến mất.-

Có lẽ đây là một dạng khủng hoảng.

Tôi thầm đưa ra suy đoán trong đầu, tuy vậy. Lời kể của người này quá mơ hồ để vội vàng đưa ra bất cứ kết luận nào.

-Câu chuyện của tôi có khiến bạn cảm thấy mơ hồ phải không? Tôi cũng cảm thấy rất đau đầu khi có tìm ra từ ngữ thích hợp cho điều mình đang gặp đây. Nếu cố để nói thì có lẽ là thực tại. Ví dụ như anh chẳng hạn. Tôi cảm thấy rằng mình chỉ đang nói chuyện với một người hoàn toàn không tồn tại. Tất cả mọi thứ diễn ra xung quanh tôi chỉ là một sự huyễn hoặc của phần nào đó trong ký ức của mình tạo ra. Và thế giới này chỉ là một sản phẩm cố hữu được tạo ra bởi chính ý thức của tôi.-

Một dạng chủ nghĩa duy tâm chủ quan. Một dạng tâm thần có xu hướng cá nhân hóa mọi thứ theo ý nghĩ của bản thân. Bất chấp các hiện thực khách quan bên ngoài. Nói đơn giản hơn thì là một dạng phủ nhận thực tại đối với chủ thể.

Để dễ hình dung, nó giống như cách mà bạn nghe một người kể lại thay vì được quan sát trực tiếp.

-Có lẽ mọi thứ sẽ dễ dàng hơn nếu chúng ta có thể gặp mặt để có thể lắng nghe rõ hơn những điều mà tôi muốn cho bạn biết.-

Lời đề nghị đột ngột này khiến tôi cảm thấy thật kỳ lạ. Có một chút gì đó không ổn trong cách suy nghĩ của người này, một dạng bất ổn tâm thần. Hay chính xác hơn là một kiểu rối loạn lưỡng cực.

Nhưng tôi lại cảm giác được một chút gì đó mơ hồ. Một cảm giác phấn khích đến kỳ lạ. Tôi muốn được nhìn thấy gương mặt của kẻ bất ổn đó, nhìn ngắm nó và lắng nghe những bí mật không dám kể với ai.

Chợt nhận ra mình đang chảy máu mũi. Tôi vội vàng rớ lấy khăn giấy nhét vào lỗ mũi. Nhưng cơ thể mình bắt đầu xảy ra những dấu hiệu không ổn, cảm giác khó thở chợt ùa đến, tôi chống tay lên thành bàn. Khò khè hơi thở yếu ớt của mình. Mắt tôi hoa lên vì thiếu dưỡng khí. Trong tình trạng khẩn cấp này, bên tai chợt vang lên những âm thanh kì lạ.

-Cuộc chiến hạt nhân đã giết chết hàng triệu người. Tất cả mọi người đều phải chết. Đây chính là tận thế. Không khí đã trở nên ô nhiễm, hàng tỷ người đang chết dần.-

Cái quái gì vậy?

Câu hỏi đó chợt lóe lên trong đầu trước khi tất cả mọi thứ chìm sâu vào trong bóng tối.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...