Thuế Máu/Chapter 2: Cái chết đến từ ánh sángChapter 2: Cái chết đến từ ánh sáng
20px

An lấy lại được chút ý thức mơ hồ. Cảm tưởng sẽ là sự tỉnh giấc thông thường, nhưng lúc này anh chỉ cảm nhận được cảm giác bó hẹp ghê gớm cùng sự mù lòa đang bủa vây quanh mình. Bản năng tìm kiếm sự sống trong con người An muốn gào thét, nhưng từ cuống họng chỉ phát ra những âm thanh khò khè yếu nhớt.

Lúc này anh mới nhận ra, mình đang chết ngạt. Dù rất muốn mở mắt, nhưng điều đơn giản ấy lại như cực hình, dường như có lớp keo dán đang dính chặt hai mí mắt lại không cho anh cơ hội nào để tỏ tường thứ đang trói buộc bản thân.

An cố vùng vẫy tay chân nhưng chẳng thể động đậy được một centimet nào. Lồng ngực anh bắt đầu phập phồng lên xuống một cách gấp gáp, đầu óc dần trở nên mờ ảo, sự chếnh choáng khiến trí não anh tạo ra những ảo giác kinh khủng. Bộ xương to lớn trùm lên mình chiếc áo choàng đen tối nhất hắn giơ bàn tay trắng hếu lên xông tới hòng tóm lấy mạng sống nhỏ nhoi kẻ phàm trần. Nhưng cú túm bị hụt, trong tiềm thức, An thấy mình đang rơi.

Ngã sõng soài xuống nền đất. Cả cơ thể anh run lên từng cơn vì đau và lạnh. Tiếng ho hòa lẫn cùng âm thanh rên rỉ vì đau vang vọng trong không gian trống trải. An nhìn trừng trừng vào bóng tối vô tận.

Câu hỏi đây là đâu bật vào trong tâm thức theo một cách thật tự nhiên.

Thoạt tiên anh nghĩ rằng đây là một giấc mộng mị mà mình sẽ giật mình tỉnh dậy ngay sau đó. Nhưng không cảm giác lạnh thấu xương cùng sự ghê rợn đã nhắc nhở tâm trí đầy non nớt của loài người phải chấp nhận rằng, đây không phải giấc mơ nào mà là một hiện thực kinh hoàng buộc An phải chấp nhận.

Anh hoảng loạn muốn kêu cứu nhưng chợt dừng lại, vì cảm giác có một thứ vô hình nào đó đang nhìn chằm chằm mình. Ngồi yên tại đó một lát, khi không có bất cứ sự nguy hiểm nào xảy ra. An lúc này mới có chút an tâm hoặc không còn giữ nổi bình tĩnh nữa mà đứng dậy tìm đường bỏ chạy. Âm thanh xương khớp lâu ngày chưa vận động vang lên răng rắc đầy giòn tan trong không gian tối tăm tĩnh lặng.

Nhưng chưa đi được ba bước, An đã ngã ra đất, khiến cơ thể vốn đã không được khỏe ngày càng trở nên tồi tệ thêm. Cơn đau nhức nhối đến từ bắp tay, cẳng chân gào thét lên từng cơn, yêu cầu vị chủ nhân vô tâm ngừng lại để được thích nghi.

Dường như cơ thể của anh đã chẳng còn là của bản thân mình nữa.

Nỗi sợ sâu thẳm nhất. thuần túy nhất chiếm trọn con người, nó dễ dàng xâm lấn vào ý thức con người ta như loài ký sinh. Những ký ức về đêm mưa giông ngày thơ ấu chợt ùa về, âm thanh của tiếng sấm vang rền chợt lóe ngang qua, xé toạc bầu trời ra làm hai mảnh. Cả người cậu không tự chủ được mà run lên cầm cập, cố gắng thu người mình lại trong một góc nhỏ, rồi nhắm tịt mắt mình lại. Như thể muốn sự hiện diện của mình biến mất khỏi thế gian đáng sợ.

An bàng hoàng tỉnh lại với trái tim đập thình thịch như trống trận, chịu đựng cơn đau âm ỉ đang dần quay trở lại. cùng cảm giác nhớp nháp và lạnh lùng từ không khí. An rùng mình, chớp chớp đôi mắt nhìn vào bóng tối sâu thẳm và trống rỗng. Dường như chứa đựng vô số những hình hài quái dị nhất, ghê gớm nhất mà không một linh hồn tầm thường nào có thể chịu đựng được. Nó đứng đó, rình mò trong màu đen xấu xa đấy, chờ trực con mồi nhỏ bé đáng thương của chúng lang thang trong cơn hoảng loạn tột độ, nhìn ngắm gương mặt đang dần méo mó vì sợ hãi vì những điều không thể biết.

An nằm đó bật cười. Một nụ cười bất lực không có gì có thể diễn tả, cũng phải thôi, liệu rằng có một con người bình thường nào có thể chịu đựng được việc đột nhiên bị ném vào một hoàn cảnh đầy bất lực.

Anh nằm đó, chờ đợi cái chết và suy nghĩ về cách mà mình sẽ chết.

Cái chết đầy đau đớn từ hàm răng kinh dị thò ra từ bóng tối, trong khi da thịt bị xé toạc bởi móng vuốt sắc nhọn.

Hay cái chết co rút khi máu nhiễm độc. Giết chết từng tế bào bằng cách từ từ và chậm rãi.

Hoặc có lẽ nó sẽ an tử anh bằng một hình thức đầy nhẹ nhàng hơn nếu thứ đó có tấm lòng bao dung độ lượng.

Càng nghĩ nhiều anh càng sợ hãi, càng run rẩy lẩy bẩy không ngừng, hơi thở cũng tự nhiên mất đi nhịp điệu.

Dù bằng cách nào thì anh mong rằng nó sẽ diễn ra nhanh chóng một chút.

Nằm trên tấm kim loại lạnh lẽo, đầu óc An hoàn toàn trống rỗng và bơ vơ. Chẳng có bất cứ sự tình nào hay bất cứ điều gì khiến anh cảm thấy nhớ nhung hay luyến tiếc thế gian.

Ký ức trong anh dần tái hiện tại một cách mờ mịt, ngắt quãng như cuốn băng cát xét đang tự sửa mình. Cho đến khi não bộ tạo ra một quãng đời vừa đủ. Quá ngắn để kết thúc và cũng quá dài để bước lại.

Cuộc đời bản thân anh có lẽ là tốt hơn người ở trung bình. Anh học đủ, chơi đủ và nếm trải vừa đủ những gì cần thiết cho một phần ba cuộc đời con người tầm thường.

Anh ăn, ngủ, nghỉ, làm việc và làm những điều con tim mình muốn. Cũng từng ước mơ, từng lý tưởng, từng kiên định, từng hạnh phúc và cũng nhiều lần lầm lỡ. An đã sống một cuộc đời vừa đủ như vậy. Một sự chung chung trong cuộc sống đầy nhạt nhẽo trong mắt những tay thi sĩ đầy lãng mạn, nhưng hãy kệ họ đi. Vì đấy là một cuộc đời mà anh cảm thấy hạnh phúc...

Có thật không?

Có đúng là mình đã cảm thấy hạnh phúc như vậy không?

Tiếng thì thầm đầy hoài nghi nhẹ nhàng vang lên như bóng ma. Không phải từ bên ngoài mà là chính bản năng tham sống sợ chết của loài người. Bóng ma đã cứu rỗi nhân loại trong những thời khắc tuyệt vọng nhất.

Không muốn chết.

An không thấy bất cứ lý do nào để mình chết. Một cái chết tệ hại và vô nghĩa làm con người ta đau khổ. Anh không xứng để bản thân nhận lấy kết cục như thế này.

Thế là anh duỗi người, cố gắng vặn mình dậy bằng nỗi sợ không thể đong đếm bằng ngôn từ.

Nhưng kỳ lạ, cơ thể này của An dường như đã quên mất đi cách hành động bài bản nhất của một cơ thể vật lý, cảm giác căng cứng và khó khăn khi cố gắng di chuyển khiến cơ thể giật cụp như cỗ máy không được chăm sóc. An đã ngã rất nhiều, mỗi lần như vậy đều khiến cơ thể lãnh thêm nhiều vết thương.

Dẫu vậy, mỗi lần ngã xuống anh đều gượng dậy, vẫn cố gắng kiểm soát bước đi cho tới khi hoàn toàn làm chủ được những bước chân vững chãi đầu tiên. Nhờ ý chí đầy nỗ lực đã tạo nên những bước chân chậm chạp dần biến thành cú vươn xa hơn và nhanh hơn, anh chạy. Tiếng bàn chân nện lên những tấm kính loại, cảm giác ướt át từ lòng bàn chân khi giẫm phải cái gì đó. Nhưng An không dám dừng lại, tâm trí anh đã quá hoảng sợ. Anh muốn tìm tới ánh sáng, muốn tìm thấy hơi thở của sự sống.

Anh lao đi trong bóng tối, bất chấp những hiểm họa rình rập như bóng ma cắn xé tâm trí. Luồng gió lạnh quất ngược chiều, lướt dọc làn da nhạy cảm.

Chẳng biết chạy được bao lâu. Nhưng cơ thể của anh dần rệu rã và những cơn đau tích tụ trong cơ thể cũng dần bùng phát. Đau cơ và mất nước, những triệu chứng mà anh không nghĩ rằng sẽ có ngày mình lại cảm nhận được nó thêm một lần nữa.

Anh muốn ngừng lại để nghỉ ngơi, cố thuyết phục rằng đằng sau mình chẳng có gì hết.

Nhưng anh không dừng lại mà vẫn chạy. Cho tới khi trông thấy ánh sáng, ánh sáng của hy vọng thắp sáng sự tăm tối nhất của bóng đêm.

Chạy xuyên qua ánh sáng.

Trước mắt anh là sự hoang tàn và đổ nát bên trong nhà máy, không rõ là được xây dựng với mục đích gì, khi tàn dư của nó chỉ còn những khối kim loại bẹo hình bẹo dạng với những đường ống và dây dợ đứt đoạn khắp mọi nơi. Ánh sáng đỏ rực chiếu vào khung cảnh tan hoang bên trong thông qua những cái lỗ lởm chởm có to, có nhỏ trên mái. An vô thức giơ tay mình vào ánh sáng gần đó, chỉ với một cái giơ đơn giản. Anh đã phải vội vàng rụt về ngay. Nhìn bàn tay đỏ dần lên với cảm giác dâm dan khó chịu.

Lúc này anh mới nhận ra dưới chân mình cũng đang phải chịu đựng một cơn đau không kém. Dưới mặt đất là dấu chân. Máu đang chảy từ lòng bàn chân trần trụi của anh.

Và cũng chính khoảnh khắc này. An nhận ra rằng mình đã không còn là chính mình.

Sự bằng hoàng hoàng hiện rõ trên gương mặt tái mét. An há hốc không nói nên lời.

"Chuyện gì quái gì vậy?"

Giọng nói thanh thoát của người phụ nữ thoát ra khỏi miệng. An chạm vào cổ họng mình. Một cảm giác khó thở đột ngột ập tới, khóe miệng anh – cô sủi bọt. Lồng ngực An nóng rát và đau đớn giống như bị người ta dùng bàn là trăm nghìn độ C áp lên mà chà đi chà lại trên hai lá phổi. Cảm giác thống khổ cùng cực từ việc không thể hít thở khiến An không thể trụ vững mà buộc mình phải khuỵnh người xuống.

An gục xuống, co quắp, còn đầu óc quay cuồng, tầm nhìn dần trở nên mờ nhòe. Mồ hôi không ngừng túa ra trên trán. Trong tình trạng không thể hít thở cùng sự hạnh hạ từ bên trong.

An nằm ở bên ngoài ánh sáng với mái tóc dài thướt tha như suối. Còn miệng thì sủi bọt. Dù sớm hay muộn cái chết vẫn sẽ tìm tới. Đó là sự thật nghiệt ngã mà An buộc phải chấp nhận.

Tầm nhìn trước mắt An dần mờ ảo. Hơi thở trở nên yếu ớt, tay chân cũng không còn đủ sức để cựa quậy. Cái chết đang tiến tới gần hơn bao giờ hết.

Và trong khoảng thời gian ngắn ngủi đó. Có lẽ là đầu óc đã không còn giữ được sự minh mẫn. An thấy một loạt những ảo ảnh, những cuộc đời, những mảnh ký ức đầy chắp vá. Tạo nên cơn bão đầy hỗn loạn.

Và trong vài giây ngắn ngủi.

An nghe thấy tiếng chuông báo thức.

Thứ đã từ rất lâu rồi mà bản đã không dùng đến.

"Hình như là lúc đó phải không nhỉ?"

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...