“Lúc nào cũng nói mình sợ.”
“Nhưng người bị đẩy vào đường cùng, vĩnh viễn là người khác.”
Đường Vi ôm mặt khóc rống.
Tần Chiêu cho người đưa cô ta đi.
Trước khi bị kéo ra ngoài, Đường Vi bỗng quay đầu nhìn tôi.
“Thẩm đại sư, cô cứu tôi với…”
“Tống Nhã sẽ không bỏ qua cho tôi…”
Tôi nhìn cô ta.
“Cô sợ cô ấy không bỏ qua cho cô.”
“Vậy lúc cô bỏ qua cho cô ấy, cô có từng nghĩ đến hôm nay không?”
Đường Vi bị đưa đi.
Căn phòng yên tĩnh lại.
Tần Chiêu đứng bên cạnh, sắc mặt nặng nề.
“Có lời khai của Đường Vi và Lý Hoằng, cộng thêm hài cốt của Tống Nhã, có thể xin lệnh bắt Phó Hằng.”
Tôi nhìn về phía cửa sổ.
Màn đêm bên ngoài đen đặc.
“Không kịp.”
Tần Chiêu nhíu mày.
“Ý cô là gì?”
Tôi nhìn hương đen trước hốc tường.
Ba nén hương vốn đang cháy bình thường, lúc này đột nhiên gãy ngang cùng lúc.
Tàn hương rơi xuống đất.
Tống Nhã bỗng ôm cổ mình, khuôn mặt vặn vẹo đau đớn.
“Có người…”
“Có người đang gọi tôi…”
Tôi lập tức bước tới.
“Phó Hằng?”
Tống Nhã khó khăn gật đầu.
“Nhẫn…”
“Chiếc nhẫn…”
“Hắn muốn đốt tôi…”
Tôi sắc mặt trầm xuống.
Phó Hằng biết chuyện bại lộ, muốn dùng nhẫn ngọc làm vật dẫn để đốt hồn Tống Nhã.
Chỉ cần Tống Nhã hồn phi phách tán, dù cảnh sát có bắt được hắn, chứng cứ âm sự quan trọng nhất cũng mất.
Tần Chiêu nghe không hiểu hết, nhưng thấy sắc mặt tôi liền biết chuyện không ổn.
“Phải làm gì?”
Tôi cầm áo khoác.
“Tìm Phó Hằng.”
“Bây giờ?”
“Ngay bây giờ.”
Chương 4: Đêm Cuối Ở Minh Nguyệt
Phó Hằng không ở công ty.
Cũng không ở nhà.
Tần Chiêu cho người kiểm tra camera giao thông, cuối cùng phát hiện xe của hắn quay lại chung cư Minh Nguyệt lúc mười một giờ bốn mươi phút đêm.
Chung cư đã bị cảnh sát phong tỏa một phần, nhưng Phó Hằng là nhà đầu tư cũ của dự án, trong tay vẫn giữ thẻ ra vào của khu kỹ thuật.
Hắn không lên căn 1704.
Mà đi xuống tầng hầm B2.
Khi tôi và Tần Chiêu đến tầng hầm, nơi đó tối đen.
Đèn cảm ứng hỏng hơn một nửa.
Không khí ẩm lạnh.
Nước đọng thành từng vũng trên nền bê tông.
Tần Chiêu cầm đèn pin soi quanh.
“Phó Hằng xuống đây làm gì?”
Tôi nhìn đường nước trên nền.
“Tầng hầm là nơi âm khí tụ lại.”
“Muốn đốt hồn, cần nơi không thấy ánh mặt trời.”
Tầng hầm B2 của chung cư Minh Nguyệt rất rộng.
Một bên là bãi đỗ xe bỏ trống, một bên là phòng máy và kho chứa đồ cũ.
Càng đi vào trong, tín hiệu điện thoại càng yếu.
Đến cuối hành lang, điện thoại Tần Chiêu mất sóng hoàn toàn.
Anh ta nhíu mày.
“Không ổn.”
Tôi dừng trước một cánh cửa sắt cũ.
Trên cửa viết ba chữ:
Phòng máy nước.
Bên trong truyền ra tiếng tụng chú rất nhỏ.
Tôi đặt tay lên cửa.
Cửa không khóa.
Nhưng bị một lớp âm khí dày đặc chắn lại.
Tôi lấy lá bùa dán lên cửa.
Bùa vừa chạm vào cửa sắt, lập tức bốc cháy.
Tần Chiêu biến sắc.
“Bên trong có gì?”
“Trận.”
“Phó Hằng biết mấy thứ này?”
“Không hẳn.”
Tôi nhìn khe cửa tối om.
“Có người dạy hắn.”
Người như Phó Hằng chỉ biết dùng tiền và quyền.
Muốn bố trí trận đốt hồn, sau lưng hắn chắc chắn có kẻ hiểu huyền thuật.
Nói cách khác, vụ này chưa chắc chỉ là án mạng bình thường.
Nhưng đó là chuyện sau.
Quyển này, tôi chỉ cần đưa Tống Nhã ra khỏi bức tường kia.
Tôi cắn rách đầu ngón tay, vẽ một nét lên cửa sắt.
“Lùi lại.”
Tần Chiêu kéo hai cảnh sát đi cùng lùi ra sau.
Tôi giơ chuông đồng, lắc ba tiếng.
Leng keng.
Leng keng.
Leng keng.
Cửa sắt bật mở.
Mùi khét lập tức tràn ra.
Trong phòng máy nước, Phó Hằng đứng giữa một vòng nến đen.
Hắn mặc bộ vest xám, tóc chải gọn, trên mặt không còn vẻ bình tĩnh ban đầu.
Trước mặt hắn đặt một chiếc bát đồng.
Trong bát có lửa xanh đang cháy.
Phía trên ngọn lửa treo một chiếc nhẫn ngọc xanh.
Tôi vừa nhìn đã nhận ra.
Đó là chiếc nhẫn Tống Nhã nhìn thấy trong ký ức.
Cũng là vật đã chứng kiến đêm cô bị hại.
Chiếc nhẫn bị oán khí quấn lấy suốt ba năm, bây giờ Phó Hằng muốn dùng nó làm vật dẫn để thiêu sạch ký ức cuối cùng của Tống Nhã.
Tống Nhã xuất hiện sau lưng tôi.
Thân ảnh cô ấy mờ đến mức gần như trong suốt.
Cô ấy ôm cổ, đau đớn quỳ xuống.
“Đau…”
Phó Hằng nhìn thấy chúng tôi, ánh mắt lóe lên vẻ điên cuồng.
“Thẩm Linh Xu, cô đến muộn rồi.”
Tôi nhìn chiếc nhẫn đang bị lửa xanh liếm qua.
“Ông nghĩ đốt chiếc nhẫn này là xong?”
Phó Hằng cười lạnh.
“Nó nhìn thấy tôi.”
“Chỉ cần thứ nó nhìn thấy biến mất, nó sẽ không còn nhớ được gì nữa.”
Tôi nói:
“Ông sai rồi.”
Phó Hằng nhíu mày.
Tôi nhìn hắn.
“Người ch/e/t không nhớ mặt ông, nhưng người sống nhớ.”
Sắc mặt hắn hơi đổi.
Tần Chiêu bước lên, giơ điện thoại ghi âm trong tay.
“Phó Hằng, Lý Hoằng và Đường Vi đã khai hết rồi.”
Phó Hằng nhìn Tần Chiêu.
Sau đó hắn bỗng cười lớn.
Chaporia
Bình Luận (0)