Ta là truyền nhân đời cuối của Thiên Cơ Môn.
Sư phụ từng nói, người trong Huyền Môn có thể nhìn thấu thiên cơ, nhưng không thể sửa thiên mệnh.
Ta không tin.
Năm năm tuổi, ta cố chấp nghịch thiên cứu người.
Kết quả, bị một đạo thiên lôi bổ c/h/ế/t ngay trên đỉnh núi.
Khi mở mắt lần nữa, ta đã thành một cô bé ăn mày cùng tuổi ở triều Đại Ninh.
Trong đầu chỉ còn nhớ duy nhất một câu nói của sư phụ.
“Con có mệnh phượng, sau này nhất định sẽ vào cung.”
Ta tin.
Thế là ôm lá cờ “Một quẻ một văn tiền, không chuẩn hoàn tiền”, ngồi ngay trước cổng hoàng cung chờ khách.
Khách đầu tiên là tổng quản thái giám.
Ta nhìn mặt ông ấy một lúc rồi thở dài.
“Gia gia, hôm nay ông đừng vào cung nữa. Đi là m/ấ/t m/ạ/n/g.”
Ông chỉ cười, coi lời ta như trò trẻ con.
Đêm đó, ba mươi bảy thái giám trực điện đều bị kéo ra ch/é/m đầu.
Chỉ có mình ông ấy vì nghe lời ta, giả bệnh xin nghỉ nên giữ được một mạng.
Sáng hôm sau.
Toàn bộ hoàng cung chấn động.
Hoàng hậu muốn tìm ta.
Thái tử muốn tìm ta.
Các hoàng tử muốn tìm ta.
Ngay cả Hoàng đế cũng hạ mật chỉ.
“Dù phải lật tung cả kinh thành, cũng phải đưa đứa bé xem bói kia về đây!”
…
Sau khi vào cung, ta mới phát hiện.
Phi tần trong hậu cung ai cũng muốn nhận ta làm con gái.
Các hoàng tử ngày nào cũng tranh nhau dẫn ta đi chơi.
Hoàng hậu ôm ta không chịu buông.
Đến cả vị Hoàng đế luôn lạnh lùng uy nghiêm kia cũng bắt đầu hỏi ta đủ thứ.
“Tang Tang, trẫm hôm nay có vận may không?”
Ta nhìn ông ấy, thành thật đáp.
“Có.”
“Nhưng trước hết người nên đi tìm công chúa thất lạc của mình đã.”
Nụ cười trên mặt Hoàng đế lập tức biến mất.
Bởi vì…
Ông chưa từng nói với bất kỳ ai.
Hai mươi năm trước, ông thật sự đã từng mất một đứa con gái.
—
Ta tên Tang Tang.
Năm nay năm tuổi.
Nếu hỏi nghề nghiệp của ta là gì…
Ừm.
Hiện tại chắc là… ăn mày.
Ta cúi đầu nhìn bộ quần áo rách đến mức gió thổi qua cũng thấy lạnh, bất lực thở dài.
Kiếp trước ta là truyền nhân đời cuối của Thiên Cơ Môn, một quẻ đáng giá ngàn vàng. Người quyền quý xếp hàng từ chân núi lên tận đạo quán chỉ để cầu ta xem một lần.
Ai ngờ cuối cùng lại vì nghịch thiên cứu người mà bị thiên lôi bổ c/h/ế/t.
Mở mắt lần nữa, ta đã thành một cô bé ăn mày gầy gò, đói đến mức bụng dính lưng.
Trong đầu chỉ còn lại ký ức của thân thể này.
Cha mẹ đều mất vì dịch bệnh.
Mấy ngày trước, ngay cả bà lão nuôi ta lớn cũng qua đời.
Bây giờ trên đời này chỉ còn lại mình ta.
Ta ngẩng đầu nhìn cánh cổng cung điện nguy nga phía trước, đôi mắt sáng lên.
Không sai.
Chính là nơi này.
Sư phụ từng bói cho ta một quẻ.
Ông vuốt chòm râu bạc, cười rất thần bí.
“Con có mệnh phượng. Sau này sẽ sống trong hoàng cung.”
Lúc ấy ta còn hí hửng hỏi.
“Con sẽ làm Hoàng hậu sao?”
Sư phụ gõ nhẹ lên đầu ta.
“Đừng mơ đẹp. Dù sao cũng sẽ vào cung, còn vào bằng cách nào thì vi sư không tính.”
Nghĩ đến đây, ta càng thấy lời ông nói đáng tin.
Đã là mệnh phượng, chắc chắn không thể c/h/ế/t đói trước cửa cung được.
Việc quan trọng nhất bây giờ là kiếm tiền.
Ta đi nhặt một cành tre, buộc lên đó mảnh vải cũ nhặt được bên đường, rồi dùng than viết mấy chữ thật lớn.
Một quẻ một văn tiền.
Không chuẩn hoàn tiền.
Vừa dựng xong lá cờ, người đi ngang đã bật cười.
“Mọi người mau xem, con bé này còn biết xem bói.”
“Mới tí tuổi đã học người ta lừa tiền.”
“Còn dám nói không chuẩn hoàn tiền nữa.”
Ta chống cằm ngồi xuống, chẳng buồn cãi.
Người đầu tiên bước tới là một bà lão tóc bạc.
Bà ngồi xổm trước mặt ta, cười hiền từ.
“Tiểu cô nương, cháu thật sự biết xem bói sao?”
Ta nhìn bà một cái.
Thiên đình đầy đặn, phúc khí dày, khóe mắt hồng nhuận.
Đây là tướng sắp gặp chuyện vui.
Ta bấm ngón tay tính vài nhịp rồi nói: “Mười ngày nữa con trai bà sẽ trở về. Không những bình an mà còn dẫn theo con dâu và một đứa cháu trai.”
Bà lão sững người.
“Con trai bà nhập ngũ ba năm rồi, đã hơn nửa năm không có thư nhà. Người trong làng đều bảo nó khó mà sống sót…”
Ta cười tít mắt.
“Không sao đâu. Cháu không tính sai.”
Bà lão bán tín bán nghi, nhưng vẫn lấy từ trong giỏ ra hai chiếc bánh bao thịt còn nóng đưa cho ta.
“Bà không có tiền lẻ. Hai cái bánh này coi như tiền xem quẻ.”
Ta vui vẻ nhận lấy.
Đúng lúc chuẩn bị cắn một miếng, trước mặt bỗng có thêm một đôi giày đen thêu mây.
Ta ngẩng đầu.
Đó là một ông lão khoảng hơn năm mươi tuổi, da trắng không râu, mặc trường bào gấm xanh. Theo sau ông là bốn thị vệ, khí tức trầm ổn, vừa nhìn đã biết thân phận không thấp.
Người khác chỉ thấy một ông lão phú quý.
Nhưng trong mắt ta, trên đỉnh đầu ông ấy phủ kín một tầng hắc khí, tử khí dày đặc đến mức gần như hóa thành thực thể.
Ta lập tức đặt bánh bao xuống.
“Gia gia, hôm nay ông đừng vào cung.”
Ông lão hơi nhướng mày.
“Tại sao?”
“Vì tối nay trong cung sẽ đổ m/á/u. Nếu ông vào, rất có thể sẽ không trở ra nữa.”
Một thị vệ bên cạnh lập tức quát: “To gan! Dám nguyền rủa…”
Ông lão đưa tay ngăn lại, ánh mắt vẫn đặt trên người ta.
“Tiểu nha đầu, cháu biết ta là ai không?”
Ta lắc đầu.
“Không biết. Nhưng ta biết ông là người tốt, trên tay chưa từng dính mạng người vô tội. Đáng tiếc, tử kiếp hôm nay không phải do ông tạo ra mà là bị người khác liên lụy.”
Nụ cười trên mặt ông lão hơi khựng lại.
Lời đầu tiên còn có thể nói là đoán bừa.
Nhưng câu sau…
Quả thật chưa từng có ai biết.
Đúng lúc ấy, một thị vệ khác vội vã chạy đến.
“Công công, bệ hạ truyền ngài lập tức hồi cung.”
Ông lão khẽ gật đầu, nhưng ánh mắt vẫn chưa rời khỏi ta.
Ta lấy từ trong ngực ra một lá bùa gấp bằng giấy vàng, nhét vào tay ông.
“Lần đầu khai trương, tặng miễn phí. Nhớ mang theo bên người. Muốn sống thì tối nay tìm cách đừng trực điện.”
Ông lão nhìn lá bùa nhăn nhúm trong lòng bàn tay, khóe môi khẽ cong lên.
“Được. Nếu ngày mai ta còn sống, nhất định sẽ quay lại tìm cháu.”
Ta cười đến cong cả mắt.
“Gia gia yên tâm. Ngày mai chúng ta còn gặp lại. Chỉ là… đêm nay, hoàng cung sẽ không được yên ổn nữa.”
Chương 2: Một Đêm Má/u Chảy Trong Cung
Sau khi bóng lưng ông lão khuất hẳn sau con phố, ta mới cầm bánh bao lên cắn một miếng thật lớn.
Nhân thịt nóng hổi lan khắp khoang miệng.
Ta híp cả mắt vì thỏa mãn.
Đã ba ngày rồi ta mới được ăn bánh bao thịt.
Quả nhiên.
Làm nghề xem bói vẫn kiếm cơm nhanh nhất.
Mấy người qua đường thấy ta ăn ngon lành, lại nhớ tới lời ta vừa nói với ông lão kia, ai nấy đều lắc đầu.
“Con bé này lá gan thật lớn.”
“Đúng vậy, vừa nhìn đã biết ông ấy không phải người bình thường.”
“Nguyền rủa người ta ngay trước mặt thị vệ, không sợ bị bắt sao?”
Chaporia
Bình Luận (0)