Ta nghe vậy chỉ nhún vai.
Ta đâu có nguyền.
Ta chỉ nói sự thật.
Nếu ông ấy không nghe lời, tối nay đúng là sẽ mất mạng.
Ăn xong hai cái bánh bao, ta vỗ bụng, thu lá cờ rồi tìm một góc tường sạch sẽ ngồi xuống.
Trời dần tối.
Kinh thành lên đèn.
Người đi đường ngày càng đông.
Ta chống cằm nhìn về phía hoàng cung.
Tử khí trên bầu trời càng lúc càng nặng.
Từng luồng hắc khí tụ lại phía trên điện Thừa Minh, giống như một đám mây đen không ngừng cuồn cuộn.
Người thường không nhìn thấy.
Nhưng trong mắt người tu đạo như ta, nó rõ ràng đến chói mắt.
Ta khẽ thở dài.
“Có người muốn đổi mệnh…”
Kiểu trận pháp này, sư phụ từng giảng qua.
Muốn đổi mệnh phải lấy má/u người sống làm dẫn.
Càng nhiều người c/h/ế/t, trận pháp càng mạnh.
Xem ra đêm nay sẽ chẳng yên bình.
…
Trong khi đó.
Trong cung.
Tổng quản thái giám Lưu Đức Hải vừa bước qua cổng cung, trong đầu vẫn quanh quẩn lời nói của cô bé ban chiều.
“Đi là m/ấ/t m/ạ/n/g.”
Ông cười khổ.
Chỉ là một đứa trẻ năm tuổi.
Sao mình lại để tâm đến vậy?
Đúng lúc ấy, một tiểu thái giám chạy tới.
“Công công, bệ hạ đang tìm người.”
Lưu Đức Hải khẽ gật đầu rồi đi về phía Ngự Thư Phòng.
Vừa bước vào, Hoàng đế đã đặt tấu chương xuống.
“Chuẩn bị xong chưa?”
“Mọi thứ đã ổn thỏa.”
“Tối nay không được để xảy ra sai sót.”
“Vâng.”
Lưu Đức Hải cung kính đáp lời.
Thế nhưng không biết vì sao, trong lòng ông cứ dấy lên cảm giác bất an.
Đầu ngón tay vô thức chạm vào lá bùa giấy vàng trong tay áo.
Lá bùa gấp rất xấu.
Đường nét xiêu vẹo.
Rõ ràng là do một đứa trẻ tự gấp.
Ông bất giác bật cười.
Đúng lúc ấy.
Bụng ông bỗng quặn đau.
Cơn đau đến đột ngột, khiến trán lập tức rịn mồ hôi.
Lưu Đức Hải khom người, sắc mặt trắng bệch.
Hoàng đế nhíu mày.
“Lưu Đức Hải?”
“Tâu… tâu bệ hạ… lão nô e rằng hôm nay không thể trực điện được.”
Ông vừa dứt lời, bụng lại đau dữ dội hơn.
Ngay cả đứng cũng đứng không vững.
Hoàng đế thấy vậy liền phất tay.
“Truyền thái y. Đêm nay để Vương Thuận thay ngươi trực.”
“Tạ bệ hạ.”
Lưu Đức Hải lui xuống.
Trong lòng lại nhớ tới lời Tang Tang.
Chẳng lẽ…
Thật sự linh nghiệm?
…
Canh ba.
Hoàng cung chìm trong yên tĩnh.
Đột nhiên.
Một tiếng hét thảm thiết xé toạc màn đêm.
“Có thích khách!”
Tiếp đó là tiếng binh khí va chạm.
Tiếng bước chân hỗn loạn.
Tiếng người kêu cứu.
Khắp cung điện lập tức sáng rực ánh đuốc.
Lưu Đức Hải đang nằm nghỉ trong phòng bỗng bật dậy.
Ông nhìn về phía điện Thừa Minh.
Ánh lửa đỏ rực cả bầu trời.
Tim ông đập thình thịch.
Chưa kịp mặc áo ngoài đã lao ra cửa.
Một tiểu thái giám hớt hải chạy tới.
“Công công… xảy ra chuyện rồi!”
“Chuyện gì?”
“Ba mươi bảy người trực điện tối nay… đều… đều c/h/ế/t cả rồi!”
Ầm!
Đầu óc Lưu Đức Hải như nổ tung.
Ông đứng sững tại chỗ.
Hai chân mềm nhũn.
Nếu…
Nếu tối nay ông không xin nghỉ…
Vậy người nằm trong số ba mươi bảy thi thể kia…
Chính là ông.
Lưu Đức Hải run run lấy lá bùa trong tay áo ra.
Lá bùa vốn vàng óng.
Không biết từ bao giờ đã cháy thành màu đen sẫm.
Ở giữa còn xuất hiện một vết nứt dài.
Giống như…
Đã thay ông chắn một kiếp.
Ông siết chặt lá bùa, cổ họng khô khốc.
Con bé kia…
Rốt cuộc là ai?
…
Rạng sáng.
Khắp hoàng cung chìm trong bầu không khí nặng nề.
Ba mươi bảy thi thể được phủ vải trắng, xếp ngay ngắn trong sân.
Má/u dưới nền đá xanh đã được rửa đi.
Nhưng mùi tanh vẫn còn thoang thoảng trong không khí.
Hoàng đế đứng trước bậc thềm, sắc mặt âm trầm đến đáng sợ.
“Điều tra.”
“Trong ba ngày, trẫm muốn biết hung thủ.”
Đám thị vệ đồng loạt quỳ xuống.
“Tuân chỉ.”
Lưu Đức Hải bước lên một bước, quỳ rạp xuống.
“Bệ hạ, lão nô có chuyện muốn bẩm.”
“Nói.”
Lưu Đức Hải hít sâu một hơi.
“Tối qua, trước khi vào cung, lão nô gặp một cô bé khoảng năm tuổi ở ngoài cổng cung.”
“Cô bé ấy… chỉ nhìn lão nô một cái đã nói, nếu tối nay vào cung sẽ mất mạng.”
Hoàng đế khựng lại.
“Còn gì nữa?”
“Nó còn đưa cho lão nô một lá bùa, bảo tìm cách đừng trực điện.”
Lưu Đức Hải cẩn thận dâng lá bùa đã cháy đen lên.
Trong đại điện lập tức im phăng phắc.
Hoàng đế nhìn chằm chằm lá bùa hồi lâu.
Đôi mắt hẹp dài hơi nheo lại.
Một đứa trẻ năm tuổi.
Chỉ nhìn mặt đã biết trước đại họa.
Nếu là trùng hợp…
Thì cũng trùng hợp đến đáng sợ.
Ông chậm rãi khép bàn tay lại.
“Ngươi có nhớ mặt đứa bé đó không?”
Lưu Đức Hải gật đầu.
“Nhớ rất rõ.”
Hoàng đế đứng dậy.
Giọng nói trầm thấp vang vọng khắp đại điện.
“Truyền khẩu dụ.”
“Dù phải lật tung cả kinh thành, cũng phải tìm được đứa bé xem bói ấy cho trẫm.”
“Người sống… phải đưa về gặp trẫm.”
Chương 3: Cả Kinh Thành Đi Tìm Một Đứa Bé
Mật chỉ của Hoàng đế vừa truyền xuống, toàn bộ Cấm quân và Kinh Triệu phủ lập tức náo động.
Một đứa bé năm tuổi.
Cầm lá cờ xem bói.
Ở ngay trước cổng hoàng cung.
Đó là tất cả manh mối.
…
Sáng sớm.
Ta bị tiếng rao hàng đánh thức.
Mở mắt ra, ánh mặt trời đã chiếu tới tận góc tường.
Ta dụi dụi mắt, ôm lá cờ cũ kỹ đứng dậy.
Hôm qua kiếm được hai cái bánh bao, lại còn cứu được một mạng người.
Hôm nay chắc chắn vận khí không tệ.
Ta phủi bụi trên quần áo, vác lá cờ chạy về phía cổng cung như thường lệ.
Vừa đến nơi, ta đã thấy đông người hơn hẳn.
Quan binh đi đi lại lại.
Mỗi người đều cầm một bức họa.
Ta tò mò ghé tới.
“Đại ca, mọi người đang tìm ai vậy?”
Một tên lính cúi xuống nhìn ta, cười đáp:
“Đang tìm một vị cao nhân.”
Ta chớp mắt.
“Cao nhân bao nhiêu tuổi?”
“Nghe nói khoảng năm tuổi.”
“…”
Ta lại hỏi:
“Cao bao nhiêu?”
“Chắc… cao đến vai ta?”
“…”
Ta nhìn hắn đầy thương hại.
Đến vai hắn thì phải là người khổng lồ mất rồi.
Xem ra đám người này chẳng biết gì về ta cả.
Ta yên tâm ôm lá cờ, tìm chỗ cũ ngồi xuống.
Mảnh vải vừa dựng lên, một giọng nói đã vang lên.
“Tiểu thần tiên, xem giúp ta một quẻ được không?”
Ta ngẩng đầu.
Là một đại nương bán đậu phụ.
Ta nhìn bà ấy vài hơi rồi nói:
“Hôm nay đừng về nhà bằng đường Đông.”
Đại nương ngẩn ra.
“Tại sao?”
“Có xe ngựa mất lái.”
Đại nương cười xòa.
“Được được được. Ta nghe tiểu thần tiên.”
Nói xong, bà đặt xuống một bát sữa đậu nóng.
Ta vui vẻ nhận lấy.
Không lâu sau, lại có một thư sinh tới.
“Tiểu cô nương, ta năm nay có đỗ Trạng nguyên không?”
Ta nhìn hắn.
Lắc đầu.
“Không.”
Thư sinh lập tức sa sầm mặt.
“Vậy ta đỗ Tiến sĩ?”
“Không.”
“Cử nhân?”
“Không.”
Hắn nổi giận.
“Chẳng lẽ ta trượt hết?”
Ta chống cằm nhìn hắn.
“Huynh đâu có đi thi.”
Thư sinh sững người.
“Ba ngày nữa huynh sẽ ngã gãy chân, nằm trên giường nửa năm. Thi kiểu gì?”
Người xung quanh bật cười.
Thư sinh đỏ bừng mặt, phất tay áo bỏ đi.
Ta nhún vai.
Ta chỉ nói sự thật thôi.
…
Cùng lúc đó.
Trong Ngự Thư Phòng.
Lưu Đức Hải quỳ trước long án.
“Bệ hạ, người vẫn chưa tìm thấy.”
Chaporia
Bình Luận (0)