Hoàng đế khẽ gõ ngón tay lên mặt bàn.
“Ngươi chắc chắn con bé vẫn ở gần cổng cung?”
“Lão nô chắc chắn.”
“Nó mặc gì?”
“Áo vá màu xám, tóc buộc hai búi nhỏ, trên má trái có một vết nhọ.”
Hoàng đế nhíu mày.
“Vết nhọ?”
Lưu Đức Hải gật đầu.
“Rất dễ nhận.”
Ông đâu biết.
Lúc này, ta vừa lấy nước rửa mặt.
Cái vết nhọ kia đã bị rửa sạch từ sáng.
…
Đến giữa trưa.
Ta đã kiếm được ba cái bánh bao, hai quả lê và bảy văn tiền.
Đúng lúc chuẩn bị đổi chỗ ngồi thì nghe thấy tiếng khóc.
Một phụ nhân ôm đứa bé khoảng hai tuổi, vừa khóc vừa chạy.
“Cứu với! Có đại phu nào không?”
Đứa bé nằm trong lòng bà, mặt tím tái, gần như không thở.
Người xung quanh vội vàng tránh đường.
Có người lắc đầu.
“E là không kịp.”
Ta đứng dậy, chạy tới.
“Đưa đệ ấy cho ta.”
Phụ nhân nhìn ta.
“Một… một đứa trẻ?”
Ta không giải thích.
Chỉ đưa tay sờ lên cổ họng đứa bé.
Một luồng khí đen mắc ngay yết hầu.
Không phải bệnh.
Là bị nghẹn.
Ta khẽ vỗ mấy cái vào sau lưng.
Rồi dùng hai ngón tay ấn đúng huyệt vị.
“Oẹ…”
Đứa bé đột nhiên ho sặc sụa.
Một viên kẹo mạch nha lớn bằng ngón tay út bắn ra ngoài.
Đứa bé bật khóc oa oa.
Sắc mặt cũng dần hồng hào.
Người xung quanh lập tức tròn mắt.
“Sống rồi!”
“Con bé này thật sự biết cứu người!”
“Hay quá!”
Phụ nhân ôm con trai, quỳ phịch xuống.
“Ân nhân! Ân nhân!”
Ta vội vàng đỡ bà dậy.
“Đừng quỳ, sẽ làm ta giảm thọ.”
Mọi người nghe vậy càng tin ta có bản lĩnh.
Chỉ trong chốc lát, trước mặt ta đã xếp thành một hàng dài.
Ai cũng muốn xin một quẻ.
Ta đang bận đến mức đầu óc quay cuồng thì phía xa bỗng vang lên tiếng vó ngựa.
Một đội Cấm quân mặc giáp đen dừng ngay trước cổng cung.
Người dẫn đầu cao giọng:
“Phụng chỉ bệ hạ!”
“Tìm một bé gái khoảng năm tuổi, biết xem bói!”
Đám người lập tức xôn xao.
Ta cũng ngẩng đầu nhìn.
Ồ.
Hóa ra đang tìm ta.
Ta vừa định giơ tay thì ánh mắt bỗng dừng trên người vị thống lĩnh.
Ấn đường hắn tối đen.
Khí đen quấn quanh cổ.
Tử khí còn nặng hơn cả Lưu Đức Hải hôm qua.
Ta nhíu mày.
Không đúng.
Tử khí này…
Không phải của riêng hắn.
Mà là của…
Cả đội Cấm quân phía sau.
Ta nhìn theo phương hướng bọn họ sắp đi, trong lòng bỗng lạnh đi vài phần.
Nếu không ngăn lại…
Chưa đến nửa canh giờ nữa.
Sẽ lại có người c/h/ế/t.
Chương 4: Người Thứ Hai Có Tử Kiếp
Ta nhìn chằm chằm vị thống lĩnh Cấm quân.
Hắc khí trên người hắn không ngừng lan rộng, thậm chí còn quấn sang hơn mười người phía sau.
Điều kỳ lạ là tử khí ấy không xuất phát từ bản thân họ.
Mà giống như…
Có người đang chờ họ tự chui đầu vào bẫy.
Vị thống lĩnh xuống ngựa, mở bức họa trong tay ra rồi trầm giọng hỏi:
“Các ngươi có ai từng gặp một bé gái khoảng năm tuổi, cầm lá cờ xem bói không?”
Đám người nhìn nhau.
Có người lập tức chỉ về phía ta.
“Đại nhân, chẳng phải chính là con bé kia sao?”
Mấy chục ánh mắt đồng loạt nhìn sang.
Ta vẫn ngồi trên chiếc ghế gỗ nhỏ, trong tay còn cầm nửa cái bánh bao chưa ăn hết.
Vị thống lĩnh bước tới, cúi đầu đánh giá ta từ trên xuống dưới.
“Ngươi tên gì?”
“Tang Tang.”
“Lá cờ này là của ngươi?”
“Đúng vậy.”
“Nghe nói hôm qua ngươi đoán trước được chuyện trong cung?”
Ta thành thật gật đầu.
“Ừ.”
“Vậy ngươi biết bản quan là ai không?”
“Không biết.”
Vị thống lĩnh cười nhạt.
“Ngươi không sợ bản quan bắt ngươi vì tội yêu ngôn hoặc chúng sao?”
Ta nghiêng đầu nhìn hắn.
“Đại thúc, nếu ta là người, ông bắt cũng được. Nhưng nếu lát nữa ông c/h/ế/t rồi thì ai bắt ta?”
Nụ cười trên mặt vị thống lĩnh lập tức cứng đờ.
Đám Cấm quân phía sau đồng loạt biến sắc.
Một tên quát lớn:
“Láo xược!”
Ta chớp chớp mắt.
“Ta nói thật.”
Vị thống lĩnh khoát tay, ra hiệu mọi người im lặng rồi nhìn ta.
“Ngươi nói bản quan sẽ c/h/ế/t?”
“Không chỉ mình ông.”
Ta giơ ngón tay đếm.
“Mười ba người.”
Vừa dứt lời, bốn phía lập tức yên tĩnh.
Ngay cả người dân đứng xem cũng hít sâu một hơi.
Vị thống lĩnh nheo mắt.
“Mười ba người?”
Ta gật đầu.
“Nếu các ông tiếp tục đi về hướng đông, qua cầu Thanh Vân rồi rẽ vào hẻm Liễu, chưa tới nửa canh giờ sẽ có mười ba người bỏ mạng.”
Một binh sĩ bật cười.
“Đại nhân, đừng nghe con bé này nói nhảm. Chúng ta chỉ đi tìm người thôi, làm gì có chuyện…”
Hắn còn chưa nói hết.
Ta đã nhìn sang.
“Huynh tên Trương Hổ, đúng không?”
Nụ cười trên mặt hắn lập tức biến mất.
“S… sao ngươi biết?”
“Nhà huynh có một mẹ già và một cô em gái mười hai tuổi. Năm ngoái cha huynh mất vì bệnh.”
Trương Hổ sững sờ.
Chuyện này…
Ngay cả người trong doanh cũng rất ít người biết.
Ta thở dài.
“Huynh đừng đi.”
“Đi là không về nữa.”
Sắc mặt vị thống lĩnh dần trở nên nghiêm trọng.
Ông ta từng theo quân nhiều năm, trực giác hơn người.
Nếu lúc nãy chỉ cho rằng ta may mắn đoán trúng.
Thì bây giờ…
Ông bắt đầu tin.
Ông trầm giọng hỏi:
“Nếu bản quan không đi thì sao?”
Ta chống cằm.
“Vậy hung thủ sẽ tự tới.”
“Hung thủ?”
Ta gật đầu.
“Tối qua trong cung c/h/ế/t ba mươi bảy người. Hôm nay, có người muốn diệt khẩu.”
Đồng tử vị thống lĩnh co rút.
Việc ba mươi bảy thái giám bỏ mạng đã bị phong tỏa.
Ngoài người trong cung, gần như không ai biết rõ con số.
Một đứa trẻ như Tang Tang lại nói chính xác không sai một người.
Điều đó khiến ông không thể không tin.
Ông lập tức quay đầu.
“Toàn đội dừng lại!”
Mười mấy Cấm quân đồng loạt đứng nghiêm.
Vị thống lĩnh suy nghĩ một lát rồi ra lệnh:
“Đổi đường. Không qua cầu Thanh Vân nữa.”
“Dạ!”
Đúng lúc ấy.
Một tiếng nổ lớn vang lên từ phía đông.
Ầm!
Mặt đất rung lên khe khẽ.
Mọi người đồng loạt quay đầu.
Chỉ thấy một cột khói đen bốc cao phía cầu Thanh Vân.
Không ít người dân hốt hoảng chạy ngược trở lại.
“Cầu sập rồi!”
“Có xe ngựa rơi xuống sông!”
“Nghe nói còn có thích khách mai phục!”
Tiếng la hét vang khắp con phố.
Vị thống lĩnh tái mặt.
Nếu vừa rồi bọn họ đi đúng lộ trình…
Thì lúc này, cả đội đã có mặt trên cây cầu ấy.
Mười ba người…
Có lẽ thật sự sẽ không còn ai sống sót.
Ông hít sâu một hơi, bước đến trước mặt Tang Tang, chắp tay thật sâu.
“Đa tạ cô nương cứu mạng.”
Lần này, không chỉ Cấm quân.
Ngay cả những người dân xung quanh cũng nhìn Tang Tang bằng ánh mắt kính sợ.
Có người lẩm bẩm:
“Đây đâu phải thầy bói.”
“Đây là tiểu thần tiên.”
Tang Tang xua tay.
“Không cần cảm ơn. Muốn cảm ơn thì trả tiền xem quẻ.”
Nói xong, nàng đưa bàn tay nhỏ trắng trẻo ra.
“Một văn tiền.”
Mọi người ngẩn người.
Vị thống lĩnh cũng bật cười thành tiếng.
Ông lấy trong ngực ra một thỏi bạc nhỏ đặt vào tay Tang Tang.
“Đủ chưa?”
Tang Tang cúi đầu nhìn.
Hai mắt lập tức sáng rực.
“Nhiều quá!”
“Không cần thối.”
Tang Tang cười tít mắt, nhanh nhẹn nhét thỏi bạc vào túi áo.
“Đại thúc đúng là người tốt.”
Vị thống lĩnh lắc đầu cười.
“Không phải ta hào phóng, mà mạng của mười ba người không chỉ đáng giá từng ấy.”
Chaporia
Bình Luận (0)