Ông dừng một chút rồi nghiêm mặt nói:
“Tang Tang, bệ hạ muốn gặp ngươi.”
Tang Tang chớp mắt.
“Hoàng đế?”
“Đúng.”
“Nếu ta không đi thì sao?”
Vị thống lĩnh chưa kịp đáp thì phía sau đã vang lên một giọng quen thuộc.
“Nếu cháu không muốn, sẽ không ai ép cháu.”
Tang Tang quay đầu.
Lưu Đức Hải từ trong xe ngựa bước xuống.
Ông vẫn mặc bộ trường bào xanh hôm qua, chỉ là sắc mặt còn hơi tái.
Vừa nhìn thấy ông, Tang Tang liền cười rạng rỡ.
“Gia gia! Ông chưa c/h/ế/t thật nè.”
Lưu Đức Hải dở khóc dở cười.
“Nhờ phúc của cháu.”
Ông lấy lá bùa đã cháy đen trong tay áo ra.
“Nó đã cứu ta một mạng.”
Tang Tang nhìn lá bùa rồi khẽ gật đầu.
“Lá bùa hỏng rồi.”
“Tử kiếp của ông cũng hết.”
Lưu Đức Hải im lặng vài giây, sau đó chậm rãi ngồi xổm xuống ngang tầm mắt nàng.
“Tang Tang, bệ hạ chỉ muốn gặp cháu một lần. Nếu cháu không thích, gặp xong ta sẽ đưa cháu ra khỏi cung ngay. Ta lấy tính mạng mình bảo đảm.”
Tang Tang nhìn khuôn mặt hiền từ của ông.
Lại ngẩng đầu nhìn về phía hoàng cung.
Một tia tử khí mỏng vẫn lơ lửng trên bầu trời.
Chuyện tối qua…
Vẫn chưa kết thúc.
Muốn phá vụ án này, xem ra nàng thật sự phải vào cung một chuyến.
Tang Tang phủi bụi trên váy, vác lá cờ nhỏ lên vai rồi nở nụ cười xinh xắn.
“Được thôi.”
“Vừa hay ta cũng muốn gặp vị Hoàng đế đó.”
Nói xong, nàng bước từng bước nhỏ về phía chiếc xe ngựa đang đợi sẵn.
Không ai biết.
Từ khoảnh khắc cô bé năm tuổi ấy bước qua cánh cổng son đỏ của hoàng cung.
Vận mệnh của cả Đại Ninh…
Đã bắt đầu thay đổi.
Chương 5: Gặp Hoàng Đế
Chiếc xe ngựa lăn bánh chậm rãi tiến vào cổng cung.
Đây là lần đầu tiên ta bước vào hoàng cung của triều Đại Ninh.
Tường son cao ngất.
Ngói lưu ly phản chiếu dưới ánh mặt trời.
Khắp nơi đều là thị vệ mặc giáp bạc đứng canh, ánh mắt sắc bén như dao.
Ta chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Đẹp thật.”
Lưu Đức Hải ngồi đối diện, bật cười.
“Tiểu Tang Tang không sợ sao?”
“Sợ gì?”
“Cháu sắp gặp Hoàng đế.”
Ta nghiêng đầu.
“Ông ấy cũng là người mà.”
Lưu Đức Hải nghẹn lời.
Đổi lại là người khác, chỉ nghe đến hai chữ “Hoàng đế” thôi đã run như cầy sấy.
Con bé này lại bình tĩnh như sắp đi ăn cơm.
Xe ngựa dừng trước Ngự Thư Phòng.
Lưu Đức Hải bế ta xuống.
Vừa đặt chân xuống đất, ta liền ngẩng đầu nhìn bầu trời.
Tử khí vẫn còn.
Chỉ là đã nhạt hơn hôm qua rất nhiều.
Nhưng ngay phía trên Ngự Thư Phòng lại có một luồng hắc khí mỏng như sợi chỉ, lặng lẽ len lỏi vào trong.
Ta khẽ nhíu mày.
Có người muốn hại Hoàng đế?
Không.
Luồng hắc khí này không đủ để lấy mạng người.
Giống như… đang dò xét thứ gì đó.
“Tiểu Tang Tang?”
Lưu Đức Hải thấy ta đứng yên, khẽ gọi một tiếng.
Ta hoàn hồn, ngoan ngoãn để ông dắt vào trong.
…
Ngự Thư Phòng yên tĩnh đến lạ.
Một người đàn ông trung niên mặc long bào đen đang ngồi sau án thư.
Ngũ quan uy nghiêm.
Ánh mắt sâu như vực.
Chỉ cần ngồi đó cũng đủ khiến người khác không dám nhìn thẳng.
Đó là Hoàng đế Đại Ninh.
Hai bên còn có vài vị đại thần và thái y đang đứng hầu.
Vừa thấy ta bước vào, tất cả đều đổ dồn ánh mắt.
Có tò mò.
Có nghi ngờ.
Có khinh thường.
Một đứa trẻ năm tuổi…
Chính là người khiến Hoàng đế huy động cả kinh thành đi tìm?
Hoàng đế đặt tấu chương xuống.
“Ngươi là Tang Tang?”
Ta gật đầu.
“Đúng.”
“Chính ngươi đã nói Lưu Đức Hải có tử kiếp?”
“Đúng.”
“Chính ngươi cho hắn lá bùa?”
“Đúng.”
Hoàng đế nhìn ta hồi lâu.
Đột nhiên hỏi:
“Ngươi có biết nếu hôm đó đoán sai, ngươi sẽ bị xử tội gì không?”
Ta thành thật lắc đầu.
“Không biết.”
“Khinh quân, yêu ngôn hoặc chúng, đủ để ch/é/m đầu.”
Ta chớp mắt.
“Nhưng ta đâu có đoán sai.”
Cả đại điện bỗng im phăng phắc.
Một vị đại thần râu bạc bước lên.
“Bệ hạ, thần cho rằng chỉ là trùng hợp. Một đứa trẻ năm tuổi, sao có thể biết thiên cơ?”
Ta nhìn ông lão.
Ấn đường vàng nhạt.
Khí sắc hồng hào.
Là tướng trường thọ.
Chỉ tiếc…
Ta khẽ thở dài.
“Đại gia gia, hôm nay ông đừng ăn cá.”
Ông sửng sốt.
“Vì sao?”
“Xương cá sẽ mắc cổ.”
Mấy vị đại thần không nhịn được bật cười.
“Con bé đúng là nói bừa.”
“Lưu đại nhân, ngài thật sự tin nó sao?”
Ông lão vuốt râu, hừ một tiếng.
“Lão phu sống hơn sáu mươi năm, chưa từng bị xương cá mắc cổ.”
Ta nhún vai.
“Không tin thì thôi.”
Chaporia
Bình Luận (0)