Hoàng đế không nói gì.
Chỉ khẽ gõ ngón tay lên mặt bàn.
“Còn chuyện ba mươi bảy thái giám?”
Ta ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt ông.
“Bọn họ không phải bị thích khách gi/ế/t.”
Lời vừa dứt.
Mấy vị đại thần đồng loạt biến sắc.
Hoàng đế cũng ngồi thẳng lưng.
“Tiếp tục.”
“Trong ba mươi bảy người đó, có một người vốn không đáng c/h/ế/t.”
Lưu Đức Hải giật mình.
“Không đáng c/h/ế/t?”
Ta gật đầu.
“Hung thủ muốn gi/ế/t ba mươi sáu người.”
“Người thứ ba mươi bảy chỉ là bị kéo vào cho đủ số.”
Một vị Hình bộ Thượng thư lập tức hỏi:
“Làm sao ngươi biết?”
Ta nhìn ông.
“Ông khám nghiệm thi thể chưa?”
“Đã khám.”
“Ba mươi sáu người đều bị cắt cổ.”
“Còn người cuối cùng thì sao?”
Vị Thượng thư chợt sững lại.
Sắc mặt dần thay đổi.
Hoàng đế trầm giọng hỏi:
“Nói.”
Ông ta hít sâu một hơi.
“Tâu bệ hạ… quả thật có một người không giống.”
“Người đó bị đ/â/m từ phía sau.”
“Vết thương khác hoàn toàn.”
Lời vừa nói ra.
Không khí trong Ngự Thư Phòng lập tức nặng nề.
Ta chống cằm.
“Đó là vì hung thủ chỉ định gi/ế/t ba mươi sáu người. Người cuối cùng vô tình nhìn thấy mặt hắn nên bị diệt khẩu.”
Mọi người nhìn nhau.
Lần này không còn ai cười nữa.
Ngay cả vị đại thần ban nãy cũng lặng người.
Hoàng đế nhìn ta chăm chú.
“Ngươi còn biết gì?”
Ta không trả lời ngay.
Mà quay đầu nhìn về góc đại điện.
Ở đó đặt một chậu lan tím.
Lá lan xanh tốt.
Nhưng gốc cây lại có một sợi hắc khí mỏng đang bốc lên.
Ta bước xuống, đi tới trước chậu hoa.
Ngồi xổm xuống.
Dùng ngón tay bới nhẹ lớp đất mặt.
Lưu Đức Hải giật mình.
“Tiểu Tang Tang…”
Chưa đầy vài cái.
Một chiếc túi vải màu đen đã lộ ra.
Toàn bộ đại điện nín thở.
Thị vệ lập tức tiến lên mở túi.
Bên trong là một con búp bê gỗ nhỏ, trên người cắm đầy kim bạc.
Mặt búp bê khắc rõ ngày tháng năm sinh.
Không phải của ai khác.
Mà chính là của Hoàng đế.
Sắc mặt mọi người đồng loạt trắng bệch.
Vị Quốc sư đứng ở cuối đại điện cũng khẽ co rút đồng tử.
Ta phủi đất trên tay, ngây thơ hỏi:
“Đại thúc, cái này là đồ chơi à?”
Hoàng đế không đáp.
Ông nhìn chằm chằm con búp bê trong tay thị vệ, ánh mắt lạnh đến cực điểm.
Một lát sau.
Ông chậm rãi cất tiếng.
“Lưu Đức Hải.”
“Có.”
“Từ hôm nay, Tang Tang ở lại trong cung.”
Lưu Đức Hải khom người.
“Tuân chỉ.”
Ta ngẩng đầu nhìn Hoàng đế.
“Ở lại có cơm ăn không?”
Khóe môi Hoàng đế khẽ giật.
“… Có.”
“Mỗi ngày đều có bánh bao thịt?”
“Có.”
Ta lập tức cười cong mắt.
“Được!”
Chỉ là không ai để ý.
Đứng ở cuối đại điện, vị Quốc sư khẽ siết chặt tay áo.
Ánh mắt ông ta lướt qua Tang Tang.
Thoáng hiện một tia lạnh lẽo.
Trong lòng chỉ còn một ý nghĩ.
Đứa bé này… tuyệt đối không thể giữ lại.
Chương 6: Hoàng Hậu Muốn Nhận Ta Làm Con Gái
Ta cứ nghĩ Hoàng đế nói “ở lại trong cung” là tìm cho ta một căn phòng nhỏ.
Ai ngờ vừa bước ra khỏi Ngự Thư Phòng, Lưu Đức Hải đã cười tủm tỉm dẫn ta đi về phía hậu cung.
“Gia gia, chúng ta đi đâu vậy?”
“Đến gặp Hoàng hậu nương nương.”
Ta gật đầu.
Trong cung, ngoài Hoàng đế thì Hoàng hậu là người lớn nhất.
Đã vào đây rồi, đương nhiên phải gặp.
Đi được nửa đường, ta chợt dừng chân.
Lưu Đức Hải quay đầu.
“Sao vậy?”
Ta nhìn về phía hồ sen bên trái.
Mặt nước phẳng lặng.
Nhưng trên mặt hồ lại lơ lửng một luồng tử khí nhàn nhạt.
Nó không mạnh.
Lại kéo dài thành một đường, giống như đang chỉ về một hướng nào đó.
Ta khẽ nhíu mày.
“Kỳ lạ…”
Lưu Đức Hải nhìn theo ánh mắt ta.
“Tiểu Tang Tang nhìn thấy gì?”
“Không có gì. Chỉ là mấy ngày nữa nơi này sẽ có người rơi xuống nước.”
Lưu Đức Hải lập tức ghi nhớ trong lòng.
Nếu trước đây ông chỉ tin bảy phần.
Thì sau hai lần thoát kiếp, ông đã tin đến mười phần.
Sau này Tang Tang nói gì, ông cũng không dám xem thường.
…
Trường Xuân Cung.
Đây là nơi ở của Hoàng hậu.
Vừa bước qua cổng, ta đã ngửi thấy mùi thuốc nhàn nhạt.
Không chỉ vậy.
Khí sắc của cả cung điện đều hơi tối.
Đây là dấu hiệu chủ nhân trong cung mắc bệnh lâu ngày.
Một cung nữ bước ra hành lễ.
“Lưu công công, nương nương đang chờ.”
Lưu Đức Hải gật đầu rồi dắt ta vào.
Trong chính điện, một nữ tử mặc phượng bào màu đỏ sẫm đang ngồi bên cửa sổ.
Dung mạo dịu dàng.
Khí chất đoan trang.
Dù đã ngoài ba mươi nhưng vẫn đẹp đến kinh diễm.
Chaporia
Bình Luận (0)