Chỉ tiếc sắc mặt hơi tái.

Khóe môi cũng thiếu huyết sắc.

Vừa thấy ta, ánh mắt bà lập tức sáng lên.

“Đây là Tang Tang sao?”

Lưu Đức Hải hành lễ.

“Bẩm nương nương, chính là cô bé.”

Hoàng hậu mỉm cười, ngoắc tay với ta.

“Lại đây.”

Ta ngoan ngoãn bước tới.

Vừa đến gần, Hoàng hậu đã cầm lấy bàn tay nhỏ của ta.

“Tay lạnh quá.”

“Có phải chưa ăn no không?”

Ta thành thật đáp:

“Sáng nay ăn ba cái bánh bao, một bát sữa đậu, hai quả lê.”

Hoàng hậu sửng sốt.

Rồi bật cười.

“Ăn nhiều như vậy mà vẫn gầy.”

Bà quay sang cung nữ.

“Truyền thiện.”

“Có món gì ngon đều mang lên.”

“Vâng.”

Chẳng bao lâu, một bàn đầy thức ăn đã được bày ra.

Ta nhìn đến hoa cả mắt.

Gà quay.

Cá hấp.

Canh gà.

Bánh hoa quế.

Còn có đủ loại điểm tâm mà ta chưa từng thấy.

Ta nuốt nước bọt.

“Nương nương…”

“Sao?”

“Con ăn thật được hả?”

Hoàng hậu xoa đầu ta.

“Từ hôm nay muốn ăn gì thì cứ nói.”

Ta lập tức cầm đũa.

Ăn đến hai má phồng lên.

Hoàng hậu nhìn ta ăn, nụ cười trên mặt càng lúc càng dịu dàng.

Không hiểu vì sao.

Chỉ mới gặp cô bé này lần đầu.

Trong lòng bà lại nảy sinh cảm giác vô cùng thân thiết.

Giống như…

Đây vốn là đứa trẻ đáng lẽ nên ở bên cạnh mình.

Sau khi ăn no, ta mới ngẩng đầu nhìn Hoàng hậu.

“Nương nương.”

“Hửm?”

“Người có phải thường xuyên mất ngủ không?”

Nụ cười trên mặt Hoàng hậu khựng lại.

“Đúng.”

“Lại còn hay đau đầu.”

“Đúng.”

“Mỗi đêm đến giờ Tý đều tỉnh giấc.”

Hoàng hậu chậm rãi siết chặt khăn tay.

Ngay cả thái y cũng chỉ nói bà lao tâm quá độ.

Không ai biết.

Bà đã mất ngủ suốt ba năm.

Ta nhảy xuống ghế.

Đi vòng ra phía sau Hoàng hậu.

Đưa tay sờ lên vai bà.

“Nương nương, người không bị bệnh.”

Lưu Đức Hải và mấy cung nữ đồng loạt nhìn sang.

“Không bị bệnh?”

Ta gật đầu.

“Có người đặt một vật không sạch trong tẩm điện.”

Vừa dứt lời.

Một giọng nói già nua vang lên ngoài cửa.

“Nói bậy!”

Một ông lão mặc quan phục thái y bước vào.

Theo sau còn có hai thái y trẻ.

Ông nhìn ta với vẻ không vui.

“Tiểu nha đầu, Hoàng hậu nương nương là do ưu tư thành bệnh.

Lão phu bắt mạch nhiều năm, sao có thể sai?”

Ta nghiêng đầu nhìn ông.

“Ông khám người.”

“Ta khám khí.”

“Không giống nhau.”

Thái y tức đến đỏ mặt.

“Khẩu khí lớn thật.”

“Nếu trong tẩm điện không có gì thì sao?”

Ta chớp mắt.

“Vậy ta không lấy tiền xem quẻ.”

Mấy cung nữ che miệng cười khúc khích.

Thái y hừ lạnh.

“Được! Nếu tìm không thấy, ngươi phải nhận sai trước mặt nương nương.”

Ta chẳng thèm để ý.

Chỉ chậm rãi bước vào tẩm điện.

Vừa qua cửa.

Ta đã nhìn thấy một luồng hắc khí đang bốc lên từ góc phòng.

Nó rất nhạt.

Nếu không phải người tu đạo thì căn bản không thể phát hiện.

Ta đi thẳng tới chiếc bình phong khảm ngọc.

Đưa tay chỉ xuống dưới.

“Ở đây.”

Hai thị vệ lập tức tiến lên dời bình phong.

Phía dưới chỉ có nền gạch xanh.

Thái y cười lạnh.

“Đâu có…”

Ông còn chưa nói hết.

Ta đã ngồi xổm xuống, gõ nhẹ lên một viên gạch.

“Cộc.”

“Cộc.”

Đến viên thứ ba.

Âm thanh đột nhiên trở nên trầm đục.

Ta quay đầu nhìn Lưu Đức Hải.

“Gia gia.”

“Đập ra.”

Lưu Đức Hải không do dự.

Ông ra hiệu cho thị vệ.

Chỉ nghe “rắc” một tiếng.

Viên gạch bị cạy lên.

Một chiếc hộp gỗ đen nằm lặng lẽ bên dưới.

Ngay khoảnh khắc chiếc hộp được mở ra.

Sắc mặt ta bỗng thay đổi.

Bên trong không phải vàng bạc châu báu.

Mà là…

Một nắm tóc dài được buộc bằng chỉ đỏ, quấn quanh một con búp bê gỗ nhỏ.

Trên ngực búp bê.

Dán một mảnh giấy ghi rõ tám chữ sinh thần của Hoàng hậu.

Cả tẩm điện lập tức chìm vào im lặng.

Thái y vừa rồi còn lớn tiếng chất vấn, lúc này đã tái mét mặt.

Lưu Đức Hải hít vào một hơi lạnh.

Có người…

Đã âm thầm dùng tà thuật hại Hoàng hậu suốt ba năm.

Ta nhìn con búp bê, hàng mày nhỏ khẽ nhíu lại.

Không đúng.

Thứ này…

Rõ ràng cùng một thủ pháp với con búp bê được đào lên ở Ngự Thư Phòng hôm qua.

Điều đó có nghĩa là…

Hung thủ của vụ án ba mươi bảy thái giám vẫn còn ở trong cung.

Và hắn…

Đã bắt đầu ra tay lần thứ hai.

Chương 7: Hung Thủ Ngay Trong Trường Xuân Cung

Trong tẩm điện, bầu không khí nặng nề đến mức nghe rõ cả tiếng hít thở.

Lưu Đức Hải nhìn chằm chằm con búp bê gỗ trong hộp, bàn tay siết chặt đến trắng bệch.

“Nương nương…”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...