Hoàng hậu cũng tái mặt.
Bà sống trong tẩm điện này suốt ba năm.
Thế mà dưới chân mình lại chôn một vật tà ác như vậy.
Nếu hôm nay không có Tang Tang…
Bà chẳng biết còn phải chịu đựng đến bao giờ.
Vị thái y ban nãy còn lớn tiếng trách mắng ta lúc này đã run run quỳ xuống.
“Lão thần vô năng.”
“Lão thần thật sự không phát hiện…”
Hoàng hậu khẽ xua tay.
“Chuyện này không trách ngươi.”
Thái y chỉ biết bắt mạch.
Đâu thể nhìn thấy tà thuật của Huyền Môn.
Ta cúi xuống nhìn con búp bê thêm một lúc rồi lắc đầu.
“Không đúng.”
Mọi người đồng loạt nhìn sang.
Lưu Đức Hải hỏi ngay:
“Có gì không đúng?”
“Thứ này chỉ mới được chôn ba ngày.”
“Ba năm qua khiến nương nương mất ngủ là một vật khác.”
Lời ta vừa dứt.
Sắc mặt mọi người lại thay đổi.
“Còn một vật nữa?”
Ta gật đầu.
“Hơn nữa…”
Ta ngẩng đầu nhìn khắp tẩm điện.
“Người đặt nó.”
“Vẫn còn ở đây.”
…
Ngay khoảnh khắc ấy.
Một tiếng “choang” vang lên.
Một cung nữ bưng trà đứng gần cửa bỗng đánh rơi khay xuống đất.
Nước trà văng tung tóe.
Nàng ta vội quỳ xuống.
“Nô tỳ đáng c/h/ế/t!”
Ta quay đầu nhìn nàng.
Tuổi chừng mười bảy.
Dung mạo thanh tú.
Khí tức bình thường.
Không có hắc khí.
Ta chỉ nhìn một cái rồi dời mắt.
Không phải nàng.
Nếu là người làm tà thuật, trên người ít nhiều cũng sẽ lưu lại oán khí.
Nhưng trong điện…
Ngoài con búp bê này ra, ta không cảm nhận được chút dao động nào.
Vậy chỉ có một khả năng.
Hung thủ đã rời đi.
Nhưng…
Có đồng bọn.
Ta chậm rãi đi một vòng quanh chính điện.
Ánh mắt lần lượt lướt qua từng cung nữ, thái giám.
Mười lăm người.
Không một ai dám ngẩng đầu.
Ta bỗng dừng trước một cung nữ lớn tuổi.
“Năm nay bà bao nhiêu tuổi?”
Bà ta sửng sốt.
“Hồi… hồi tiểu tiểu thư, nô tỳ bốn mươi hai.”
“Ở Trường Xuân Cung bao lâu rồi?”
“Mười sáu năm.”
Ta gật đầu rồi tiếp tục đi.
Lại dừng trước một thái giám.
“Ông thì sao?”
“Nô tài vào cung hai mươi năm.”
Cứ như vậy.
Ta hỏi hết từng người.
Mọi người càng lúc càng khó hiểu.
Ngay cả Hoàng hậu cũng không biết ta đang làm gì.
Đến người cuối cùng.
Ta ngẩng đầu nhìn một cung nữ mặc váy xanh.
Nàng ta cúi đầu rất thấp.
Hai tay nắm chặt vạt áo.
“Ngươi tên gì?”
“Nô… nô tỳ tên Thanh Châu.”
“Vào Trường Xuân Cung bao lâu?”
“Một… một tháng.”
Ta cười.
“Cuối cùng cũng tìm được rồi.”
Thanh Châu toàn thân cứng đờ.
Lưu Đức Hải lập tức quát:
“Bắt lấy!”
Hai thị vệ lao tới.
Thanh Châu bỗng đẩy mạnh người bên cạnh rồi chạy thẳng ra ngoài.
“Đừng để nàng chạy!”
Trong chớp mắt.
Cả Trường Xuân Cung hỗn loạn.
Ta đứng nguyên tại chỗ.
Không hề đuổi theo.
Lưu Đức Hải thấy vậy liền hỏi:
“Tiểu Tang Tang, sao cháu không sốt ruột?”
Ta cắn một miếng bánh hoa quế trên bàn.
“Không chạy được đâu.”
“Vì sao?”
Ta chỉ lên trời.
“Ra khỏi cổng cung, rẽ trái ba bước.”
“Là ngã.”
…
Quả nhiên.
Chưa đầy thời gian uống hết một chén trà.
Một thị vệ chạy vào.
“Công công!”
“Người bắt được chưa?”
“Bắt… bắt được rồi.”
Lưu Đức Hải thở phào.
“Vậy là tốt.”
Thị vệ nuốt nước bọt.
“Nhưng…”
“Nhưng sao?”
“Hình như đúng như tiểu tiểu thư nói.”
“Ả vừa chạy ra khỏi cổng Trường Xuân Cung thì trượt chân ngã.”
“Gãy luôn chân.”
Ta khẽ gật đầu.
“Ta đã bảo rồi.”
“Hôm nay nàng có huyết quang.”
Mọi người nhìn ta bằng ánh mắt ngày càng kính sợ.
Ngay cả Hoàng hậu cũng bật cười bất đắc dĩ.
Con bé này…
Rõ ràng mới năm tuổi.
Sao nói chuyện cứ như một bà lão sống cả trăm năm.
…
Không lâu sau.
Thanh Châu bị áp giải trở lại.
Chân phải của nàng đã được băng bó.
Vừa nhìn thấy Hoàng hậu, nàng lập tức khóc lóc dập đầu.
“Nương nương tha mạng!”
“Nô tỳ thật sự không biết trong hộp là gì!”
Hoàng hậu lạnh giọng hỏi:
“Chiếc hộp là do ngươi chôn?”
Thanh Châu run rẩy gật đầu.
“Ba ngày trước có một tiểu thái giám đưa cho nô tỳ một trăm lượng bạc, bảo nô tỳ lén chôn dưới bình phong.”
“Hắn nói chỉ là bùa cầu bình an.”
“Nô tỳ… nô tỳ thật sự không biết…”
Một trăm lượng bạc.
Đủ để một cung nữ sống sung túc cả đời.
Lưu Đức Hải quát:
“Tiểu thái giám đó đâu?”
Thanh Châu lắc đầu.
“Nô tỳ chưa từng gặp lại.”
“Hắn tên gì?”
“Không… không biết.”
“Trông thế nào?”
Thanh Châu cắn môi.
“Hắn luôn cúi đầu.”
Chaporia
Bình Luận (0)