“Trên mặt có một vết sẹo.”

Ta đang ăn bánh thì bỗng khựng lại.

Vết sẹo…

Trong đầu ta hiện lên khuôn mặt một người.

Đêm qua.

Trong đám ba mươi bảy thi thể.

Có một người…

Trên mặt cũng có một vết sẹo y hệt.

Ta đặt bánh xuống.

Chậm rãi nói:

“Không cần tìm nữa.”

Mọi người nhìn sang.

Ta nhìn Thanh Châu, bình tĩnh đáp:

“Người đưa hộp cho nàng…”

“Đã c/h/ế/t từ tối qua rồi.”

Cả đại điện chìm vào tĩnh lặng.

Nếu người giao đồ đã c/h/ế/t.

Vậy đầu mối…

Lại đứt mất.

Ta khẽ nheo mắt.

Không.

Chưa đứt.

Bởi vì ta vừa nhìn thấy.

Trên vai Thanh Châu vẫn còn bám một sợi hắc khí rất mỏng.

Nó giống như một sợi chỉ vô hình.

Đang kéo dài về phía…

Khâm Thiên Giám.

Chương 8: Khâm Thiên Giám Có Quỷ

“Khâm Thiên Giám?”

Lưu Đức Hải theo bản năng lặp lại lời ta.

Ta khẽ gật đầu.

Sợi hắc khí trên vai Thanh Châu rất nhạt, người bình thường hoàn toàn không nhìn thấy.

Nhưng trong mắt người tu đạo, nó giống như một sợi tơ màu đen, kéo dài mãi về phía đông bắc hoàng cung.

Đó chính là hướng của Khâm Thiên Giám.

Thanh Châu quỳ dưới đất, khóc đến nước mắt nước mũi giàn giụa.

“Nương nương, nô tỳ thật sự không biết gì hết. Người kia chỉ bảo chôn chiếc hộp, còn hứa sau khi xong việc sẽ đưa nô tỳ ra khỏi cung.”

Ta bước tới trước mặt nàng.

“Nàng có nhớ mùi hương trên người hắn không?”

Thanh Châu sửng sốt.

“Mùi hương?”

“Nghĩ kỹ đi.”

Nàng nhắm mắt hồi lâu, bỗng mở bừng mắt.

“Có! Trên người hắn có mùi đàn hương rất nồng.”

Ta lắc đầu.

“Không phải đàn hương.”

“Là hương an thần.”

“Hơn nữa còn trộn thêm một vị thuốc.”

Lưu Đức Hải lập tức quay đầu nhìn thái y.

“Có loại hương như vậy sao?”

Vị thái y già cung kính đáp:

“Có. Người thường không ngửi ra, nhưng trong Khâm Thiên Giám rất thích dùng loại hương này để tế lễ.”

Ánh mắt mọi người lập tức thay đổi.

Lưu Đức Hải trầm giọng.

“Tiểu Tang Tang, cháu chắc chứ?”

“Chưa chắc.”

Ta cười híp mắt.

“Cho nên mới phải đi xem.”

Tin tức nhanh chóng truyền đến Ngự Thư Phòng.

Hoàng đế im lặng nghe hết báo cáo của Lưu Đức Hải.

Một lúc lâu sau, ông mới hỏi:

“Ý ngươi là, hung thủ có liên quan đến Khâm Thiên Giám?”

“Lão nô không dám khẳng định.

“Là Tang Tang nói.”

Hoàng đế nhìn về phía cô bé đang ngồi trên ghế ăn bánh đậu xanh.

Ta thấy ông nhìn mình thì tiện tay bẻ đôi chiếc bánh.

“Bệ hạ ăn không?”

Lưu Đức Hải toát mồ hôi.

Tiểu tổ tông ơi…

Đó là Hoàng đế!

Ai ngờ Hoàng đế chỉ khẽ cong khóe môi.

“Trẫm không đói.”

Ta gật đầu.

“Vậy con ăn tiếp.”

Mấy vị đại thần đứng hai bên nhìn nhau.

Con bé này…

Là người đầu tiên dám vừa ăn vừa nói chuyện với Hoàng đế.

Điều đáng sợ hơn là…

Hoàng đế vậy mà không nổi giận.

Sau một hồi im lặng, Hoàng đế đứng dậy.

“Đến Khâm Thiên Giám.”

Khâm Thiên Giám nằm ở góc đông bắc hoàng cung.

Nơi này quanh năm đốt hương, chuyên phụ trách xem thiên tượng, chọn ngày lành tháng tốt.

Vừa bước vào sân.

Ta đã ngửi thấy một mùi hương rất nhạt.

Chính là mùi hương trên người Thanh Châu.

Ta nheo mắt.

“Đến đúng nơi rồi.”

Một lão giả mặc đạo bào màu tím từ trong điện bước ra.

Râu tóc bạc trắng.

Tay cầm phất trần.

Ông ta cúi người hành lễ.

“Vi thần tham kiến bệ hạ.”

Đây là Giám chính Khâm Thiên Giám.

Hoàng đế khẽ gật đầu.

“Trẫm muốn kiểm tra nơi này.”

Giám chính hơi khựng lại.

“Bệ hạ, Khâm Thiên Giám là nơi tế thiên, người ngoài…”

Hoàng đế cắt ngang.

“Ngay cả trẫm cũng là người ngoài?”

Giám chính lập tức quỳ xuống.

“Vi thần không dám.”

Ta đi lòng vòng khắp sân.

Nơi này nhìn qua chẳng có gì bất thường.

Đạo đồng quét sân.

Đệ tử đọc sách.

Lư hương nghi ngút khói.

Mọi thứ đều rất bình thường.

Nhưng càng bình thường…

Ta càng thấy không đúng.

Ta dừng trước một gốc tùng già.

Ngẩng đầu nhìn lên.

Trên cành cây treo đầy những dải lụa cầu phúc.

Gió thổi qua.

Những dải lụa khẽ lay động.

Ta nhìn chăm chú vài hơi rồi chợt hỏi:

“Gia gia.”

Lưu Đức Hải cúi xuống.

“Sao vậy?”

“Cây này trồng bao lâu rồi?”

Giám chính đáp thay.

“Đã hơn năm mươi năm.”

Ta lắc đầu.

“Không đúng.”

“Cây mới mười năm.”

Giám chính bật cười.

“Tiểu cô nương, cây này do tiên đế ban…”

Ta không nghe ông ta nói hết.

Chỉ cúi xuống sờ vào lớp đất dưới gốc cây.

Đất rất mới.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...