Mới đến mức…

Vẫn còn mùi tanh.

Ta phủi tay rồi quay sang nhìn Giám chính.

“Ông đổi cây lúc nào?”

Nụ cười trên mặt ông ta cứng lại.

“Vi thần… không hiểu.”

“Không hiểu sao?”

Ta chỉ xuống gốc cây.

“Rễ cây này chưa ăn sâu.”

“Đất phía dưới từng bị đào lên.”

“Ít nhất là trong vòng mười năm.”

Mồ hôi trên trán Giám chính bắt đầu rịn ra.

Lưu Đức Hải nhìn thấy, ánh mắt lập tức lạnh đi.

“Đào.”

Theo lệnh của Hoàng đế, mấy thị vệ cầm xẻng tiến lên.

Giám chính vội vàng ngăn cản.

“Bệ hạ! Đây là thần mộc do tiên đế ban…”

“Tiếp tục đào.”

Hoàng đế lạnh lùng lên tiếng.

Không ai dám dừng.

Đào xuống khoảng ba thước.

Một thị vệ bỗng hô lớn.

“Có thứ gì đó!”

Mọi người đồng loạt nhìn xuống.

Trong hố đất.

Lộ ra một chiếc rương gỗ đen đã mục nát.

Lưu Đức Hải tự tay mở nắp.

Khoảnh khắc nhìn rõ thứ bên trong, sắc mặt ông lập tức trắng bệch.

Trong rương…

Không phải vàng bạc.

Cũng không phải bùa chú.

Mà là ba mươi sáu tấm thẻ gỗ.

Mỗi tấm đều viết tên của một thái giám đã c/h/ế/t trong đêm hôm trước.

Ta khẽ nhíu mày.

Ba mươi sáu…

Lại là ba mươi sáu.

Vậy người thứ ba mươi bảy quả nhiên chỉ là bị diệt khẩu.

Ta còn đang suy nghĩ thì bỗng cảm thấy một ánh mắt.

Ngẩng đầu lên.

Đứng trong đám đạo đồng cách đó không xa là một thiếu niên chừng mười lăm, mười sáu tuổi.

Hắn mặc đạo bào xám, cúi đầu rất thấp.

Nhưng ngay khoảnh khắc ánh mắt hai người chạm nhau.

Ta nhìn thấy…

Trên cổ tay hắn có một ký hiệu màu đỏ như má/u.

Giống hệt dấu ấn mà sư phụ từng khắc trong sách cổ.

Đó là dấu hiệu của…

Huyết Mệnh Thuật.

Thiếu niên cũng nhận ra ta đã nhìn thấy.

Khóe môi hắn khẽ nhếch lên.

Rồi xoay người, lặng lẽ biến mất sau hành lang.

Ta lập tức chỉ theo hướng hắn rời đi.

“Lưu gia gia!”

“Có người chạy rồi!”

Chương 9: Thiếu Niên Đạo Sĩ

“Có người chạy rồi!”

Ta vừa dứt lời, Lưu Đức Hải đã quát lớn:

“Bắt hắn!”

Hơn mười Cấm quân lập tức lao về phía hành lang.

Tiếng bước chân dồn dập vang khắp Khâm Thiên Giám.

Nhưng khi mọi người đuổi tới nơi, hành lang đã trống không.

Vị thiếu niên mặc đạo bào xám kia cứ như bốc hơi khỏi mặt đất.

Tên thống lĩnh Cấm quân cau mày.

“Không thể nào. Chúng ta đã chặn hết các lối ra.”

Ta chậm rãi bước tới.

Ánh mắt dừng trên nền gạch xanh.

Ở góc tường có vài hạt cát vàng rất nhỏ.

Ta ngồi xổm xuống, đưa tay chạm nhẹ.

Đầu ngón tay lập tức truyền đến cảm giác lạnh buốt.

“Là Độn Thuật.”

Mọi người đồng loạt nhìn ta.

“Là gì?”

Ta phủi cát trên tay.

“Hắn dùng trận pháp nhỏ để che mắt người khác.”

“Từ lúc mọi người đuổi theo, hắn đã không còn ở hành lang nữa.”

Lưu Đức Hải lập tức hỏi:

“Vậy hắn ở đâu?”

Ta ngẩng đầu nhìn lên mái điện.

“Nếu ta đoán không sai…”

“Vừa rồi hắn vẫn luôn đứng phía trên nhìn chúng ta.”

Nghe vậy, tất cả mọi người theo bản năng ngẩng đầu.

Mái ngói trống không.

Không có lấy một bóng người.

Ta khẽ lắc đầu.

“Bây giờ thì đi rồi.”

Giám chính Khâm Thiên Giám quỳ dưới đất, mồ hôi chảy ròng ròng.

“Bệ hạ, vi thần thật sự không biết chiếc rương này từ đâu ra.”

Hoàng đế lạnh lùng nhìn ông ta.

“Không biết?”

“Đồ vật được chôn trong Khâm Thiên Giám, ngươi nói không biết?”

Giám chính dập đầu liên tục.

“Vi thần oan uổng!”

Lưu Đức Hải tiến lên kiểm tra chiếc rương.

Ngoài ba mươi sáu tấm thẻ gỗ ra, bên trong còn có một phong thư đã ố vàng.

Ông cẩn thận mở ra.

Bên trong chỉ có một tờ giấy.

Viết đúng tám chữ.

Thiên mệnh bất khả nghịch, nghịch giả tất vong.

Nhìn thấy hàng chữ ấy, ta bỗng khựng lại.

Đây…

Là câu sư phụ thường nói.

Người trong Huyền Môn gần như ai cũng biết.

Nhưng phía dưới tám chữ đó lại có thêm một dấu ấn màu đỏ.

Ta chưa từng thấy.

Không phải dấu của Thiên Cơ Môn.

Vậy là môn phái khác.

Ta lặng lẽ ghi nhớ hình dạng của dấu ấn ấy.

Hoàng đế thu bức thư lại.

“Giám chính.”

“Có.”

“Trong Khâm Thiên Giám, ngoài ngươi còn ai biết trận pháp?”

Giám chính suy nghĩ một lát.

“Đệ tử biết trận pháp không ít, nhưng người giỏi nhất là…”

Ông ta đột nhiên dừng lại.

Hoàng đế nheo mắt.

“Nói.”

“Là Tần Dực.”

“Tần Dực là ai?”

“Ba năm trước được một vị đạo trưởng đưa tới. Thiên phú cực cao, học gì cũng rất nhanh.”

Ta lập tức hỏi:

“Có phải khoảng mười lăm tuổi, gầy, trên cổ tay có vết đỏ?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...