Giám chính mở to mắt.

“Đúng!”

“Tiểu cô nương từng gặp nó?”

Ta lắc đầu.

“Vừa nãy.”

“Nó chạy rồi.”

Giám chính ngây người.

“Tần Dực… bỏ chạy?”

Ông ta vẫn không dám tin.

Ba năm qua, Tần Dực luôn ngoan ngoãn, lễ phép.

Ai gặp cũng khen.

Không ngờ…

Đúng lúc ấy.

Một đạo đồng vội vàng chạy tới.

“Sư phụ!”

“Phòng của sư huynh Tần Dực trống rồi!”

“Đồ đạc cũng không còn!”

Hoàng đế lập tức lạnh mặt.

“Phong tỏa kinh thành.”

“Không được để hắn chạy.”

“Tuân chỉ!”

Sau khi mọi người rời đi điều tra, ta vẫn đứng dưới gốc cây tùng.

Ta ngẩng đầu nhìn tán cây.

Trong mắt người thường, nơi đây chẳng có gì.

Nhưng trong mắt ta…

Có vô số sợi khí đen đang từ lòng đất không ngừng bốc lên.

Ta bỗng đưa tay kết một thủ ấn.

Khẽ điểm lên thân cây.

Chỉ nghe “rắc” một tiếng rất nhỏ.

Lớp vỏ cây nứt ra.

Một lá bùa màu đen rơi xuống.

Ta nhặt lên.

Vừa chạm vào, lá bùa lập tức hóa thành tro bụi.

Lưu Đức Hải kinh ngạc.

“Đó là gì?”

“Trận nhãn.”

Ta nhìn đống tro trong lòng bàn tay.

“Người bố trí trận pháp rất cẩn thận.”

“Nếu hôm nay chúng ta không tới, nhiều nhất ba ngày nữa…”

Ta chưa nói hết.

Hoàng đế đã hỏi:

“Ba ngày nữa sẽ thế nào?”

Ta nhìn ông.

“Ba mươi sáu người kia sẽ c/h/ế/t uổng.”

“Hung thủ sẽ mượn oán khí của họ để hoàn thành trận pháp.”

Lưu Đức Hải rùng mình.

“May mà có cháu.”

Ta lại lắc đầu.

“Chưa đâu.”

“Trận pháp chỉ mới hỏng một nửa.”

“Còn người bố trí trận…”

Ta quay đầu nhìn về phía bức tường cao của Khâm Thiên Giám.

Ánh mắt dần trở nên nghiêm túc.

“Tần Dực chỉ là quân cờ.”

“Phía sau hắn còn có một sư phụ.”

Hoàng đế và Lưu Đức Hải nhìn nhau.

Vụ án tưởng như đã sáng tỏ.

Không ngờ…

Đây mới chỉ là khởi đầu.

Đúng lúc ấy, một con chim sẻ từ trên mái điện đáp xuống trước mặt ta.

Nó nhảy hai bước, kêu lích chích không ngừng.

Người khác chỉ thấy một con chim.

Nhưng ta lại mỉm cười.

“Bệ hạ.”

“Hung thủ để lại manh mối cho chúng ta rồi.”

Hoàng đế hơi sửng sốt.

“Ở đâu?”

Ta giơ ngón tay, chỉ về phía con chim sẻ đang ngậm một mảnh vải màu tím trong mỏ.

“Nó vừa nhặt được từ người Tần Dực lúc bỏ chạy.

“Mảnh vải này…”

“Không phải của Khâm Thiên Giám.”

“Mà là của người trong hậu cung.”

Chương 10: Tiểu Quốc Sư Vào Cung

Mảnh vải màu tím vừa được đặt lên bàn, sắc mặt của Lưu Đức Hải lập tức thay đổi.

“Đây là…”

Ông cầm lấy mảnh vải, lật qua lật lại mấy lần rồi trầm giọng nói:

“Loại gấm này chỉ có các cung nữ hầu cận của hậu cung mới được dùng.”

Hoàng đế hỏi:

“Xác định?”

Lưu Đức Hải gật đầu.

“Lão nô hầu hạ trong cung mấy chục năm, tuyệt đối không nhìn nhầm.”

Ta chống cằm nhìn mảnh vải.

Khí tức phía trên đã gần như tan hết.

Chỉ còn sót lại một tia hắc khí rất nhạt.

Người để lại nó rất cẩn thận.

Nếu chậm thêm nửa ngày, ngay cả tia hắc khí cuối cùng cũng sẽ biến mất.

Ta khẽ bấm ngón tay.

Một lát sau mới lắc đầu.

“Không tính được.”

Lưu Đức Hải ngẩn ra.

“Ngay cả cháu cũng không tính được?”

“Đối phương biết Huyền Môn.”

“Đã che giấu thiên cơ.”

Nói cách khác.

Người đứng sau vụ án này không phải kẻ tầm thường.

Ta càng lúc càng thấy thú vị.

Từ khi xuống núi… à không, từ khi xuyên đến đây, đây là lần đầu tiên gặp một đối thủ biết dùng huyền thuật.

Đúng lúc ấy.

Một Cấm quân chạy vào.

“Bệ hạ!”

“Tần Dực đã bắt được.”

Mọi người lập tức đi đến thiên điện.

Tần Dực bị trói quỳ dưới đất.

Đạo bào trên người rách vài chỗ, khóe môi còn vương vết m/á/u.

Nhưng vẻ mặt hắn lại bình tĩnh lạ thường.

Hoàng đế ngồi xuống ghế chủ vị.

“Ngươi còn gì để nói?”

Tần Dực cười.

“Thắng làm vua, thua làm giặc.”

“Ta không có gì để nói.”

Lưu Đức Hải quát:

“Ai sai khiến ngươi?”

Tần Dực im lặng.

Một thị vệ bước lên định dùng hình.

Ta bỗng lên tiếng.

“Không cần.”

Mọi người đều nhìn sang.

Ta đi đến trước mặt Tần Dực.

Ngẩng đầu nhìn hắn.

Hắn cũng cúi đầu nhìn ta.

Khóe môi khẽ nhếch lên.

“Tiểu thần côn.”

“Ngươi lợi hại hơn ta tưởng.”

Ta mỉm cười.

“Ca ca cũng không tệ.”

“Tiếc là…”

“Ngươi sắp c/h/ế/t.”

Nụ cười trên mặt Tần Dực cứng lại.

Hắn cười lạnh.

“Muốn dọa ta?”

Ta lắc đầu.

“Không.”

“Trong miệng huynh có độc.”

Đồng tử Tần Dực co rút.

Ngay khoảnh khắc hắn định cắn nát viên độc giấu trong răng, ta đã nhanh như cắt đưa tay bóp cằm hắn.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...