“Ọc…”
Một viên thuốc màu đen rơi xuống nền gạch.
Lưu Đức Hải kinh hãi.
“Khống chế hắn!”
Hai thị vệ lập tức giữ chặt Tần Dực.
Hắn vùng vẫy điên cuồng.
Lần đầu tiên trên mặt xuất hiện vẻ hoảng loạn.
“Không!”
“Thả ta ra!”
Ta ngồi xổm xuống, nhặt viên thuốc lên.
“Là độc dược.”
“Nếu vừa rồi chậm một chút, hắn đã tự vẫn.”
Hoàng đế nhìn Tần Dực, ánh mắt lạnh như băng.
“Ngươi thà c/h/ế/t cũng không chịu khai?”
Tần Dực cúi đầu.
Bỗng nhiên bật cười.
“Các ngươi bắt được ta thì sao?”
“Các ngươi…”
“Vẫn thua.”
Ta nhìn hắn một lúc rồi thở dài.
“Ca ca.”
“Hắn bỏ rơi huynh rồi.”
Tần Dực ngẩng phắt đầu.
“Ngươi nói gì?”
“Người dạy huynh Huyết Mệnh Thuật.”
“Ngay từ đầu đã không định cứu huynh.”
“Hắn chỉ xem huynh là quân cờ.”
Tần Dực cắn chặt môi.
Trong mắt thoáng hiện vẻ dao động.
Ta tiếp tục nói:
“Nếu ta đoán không sai.”
“Ba năm trước hắn cứu huynh khỏi bọn cướp.”
“Dạy huynh đạo pháp.”
“Bảo chỉ cần làm xong chuyện này sẽ nhận huynh làm đệ tử chân truyền.”
Sắc mặt Tần Dực trắng bệch.
Bởi vì…
Ta nói không sai một chữ.
Ta mỉm cười.
“Nhưng đáng tiếc.”
“Hắn chưa từng tin huynh.”
“Bằng chứng là viên độc kia.”
“Nếu huynh bị bắt, việc đầu tiên hắn muốn là để huynh c/h/ế/t.”
Cả người Tần Dực khẽ run lên.
Một lúc lâu sau.
Hắn cười khổ.
Tiếng cười càng lúc càng lớn.
Cuối cùng biến thành tiếng khóc.
“Đúng…”
“Ông ấy chưa từng tin ta…”
Hắn chậm rãi nhắm mắt.
“Nửa năm trước, sư phụ bảo ta chôn chiếc rương dưới gốc cây.”
“Sau đó lại sai ta đưa con búp bê cho cung nữ.”
“Ta thật sự không biết sẽ có nhiều người c/h/ế/t như vậy.”
Lưu Đức Hải hỏi dồn:
“Sư phụ ngươi là ai?”
Tần Dực lắc đầu.
“Ta chưa từng thấy mặt.”
“Mỗi lần gặp, ông ấy đều đeo mặt nạ.”
“Ta chỉ biết…”
Ông ấy tự xưng là…
“Thiên Mệnh.”
Ba chữ ấy vừa vang lên.
Ta khẽ nhíu mày.
Thiên Mệnh…
Ta chưa từng nghe sư phụ nhắc đến.
Nhưng cái tên này khiến ta có cảm giác rất không thoải mái.
Hoàng đế trầm giọng nói:
“Áp giải xuống Đại Lao.
”
“Điều tra kỹ.”
“Tuân chỉ.”
…
Chiều hôm đó.
Ba mươi bảy thái giám được an táng.
Hoàng đế đích thân ban chỉ truy phong, cấp tiền trợ cấp cho người nhà.
Vụ án cuối cùng cũng khép lại.
Lưu Đức Hải dẫn ta trở về Trường Xuân Cung.
Vừa bước vào sân.
Hoàng hậu đã ôm lấy ta.
“Tang Tang.”
“Hôm nay con lập đại công.”
Ta cười hì hì.
“Con chỉ xem bói thôi.”
Hoàng hậu đưa tay vuốt mái tóc ta, dịu dàng nói:
“Từ hôm nay, con cứ ở Trường Xuân Cung.”
“Nơi này sẽ là nhà của con.”
Ta ngẩn người.
“Nhà…”
Đã rất lâu rồi.
Không có ai nói với ta hai chữ ấy.
Ta vô thức nắm lấy tay Hoàng hậu.
Bàn tay bà rất ấm.
Ấm hơn bất cứ ánh nắng nào.
Đúng lúc ấy.
Một giọng nói uy nghiêm vang lên từ ngoài cửa.
“Trẫm chuẩn.”
Hoàng đế chậm rãi bước vào.
Theo sau là quần thần.
Ông nhìn ta, khóe môi hiếm khi mang theo một nụ cười nhàn nhạt.
“Tang Tang cứu tổng quản, phá kỳ án trong cung, còn cứu Hoàng hậu.”
“Có công lớn.”
“Trẫm quyết định…”
“Từ hôm nay, đặc cách phong Tang Tang làm Tiểu Quốc Sư, được tự do ra vào hoàng cung, gặp trẫm không cần quỳ, được quyền tham gia điều tra các kỳ án trong cung.”
Lời vừa dứt.
Toàn bộ đại điện đồng loạt hít vào một hơi lạnh.
Đại Ninh lập quốc hơn trăm năm.
Chưa từng có một vị Quốc Sư… mới năm tuổi.
Ta thì chỉ chớp chớp mắt.
“Tiểu Quốc Sư có được ăn bánh bao thịt mỗi ngày không?”
Hoàng đế bật cười.
“Có.”
“Muốn ăn bao nhiêu cũng được.”
Ta lập tức cười đến cong cả mắt.
“Vậy con đồng ý.”
Trong tiếng cười của mọi người, không ai để ý rằng.
Trên nóc Trường Xuân Cung.
Một con quạ đen lặng lẽ đậu dưới ánh chiều tà.
Nó nhìn chằm chằm vào Tang Tang một lúc lâu, rồi tung cánh bay về phía tây.
Ở một tòa đạo quán bỏ hoang ngoài kinh thành.
Một người mặc hắc bào đứng trước bàn thờ.
Con quạ đáp xuống vai hắn.
Hắn chậm rãi mở mắt.
Khóe môi nhếch lên thành một nụ cười lạnh.
“Tiểu Quốc Sư sao…”
“Xem ra.”
“Đại Ninh… cuối cùng cũng xuất hiện một người thú vị.”
Hắn nhẹ nhàng đặt một quân cờ đen xuống bàn cờ.
“Hy vọng ngươi.”
“Đừng khiến ta thất vọng.”
Hết Quyển 1
Chaporia
Bình Luận (0)