Ngày đại hôn của đích nữ phủ Lễ bộ Thượng thư.
Khắp phủ giăng đèn kết hoa, khách khứa tấp nập.
Đúng giờ lành bái đường, nha hoàn bước vào phòng trang điểm gọi tân nương.
Cánh cửa vừa mở.
Tiếng hét lập tức vang khắp phủ.
Tân nương vẫn mặc hỉ phục đỏ rực, ngồi ngay ngắn trước gương đồng.
Cây trâm phượng cài trên búi tóc vẫn còn nguyên.
Chỉ là…
Chiếc đầu đã biến mất.
Không một giọt m/á/u.
Không một dấu vết giằng co.
Ba ngày sau, chiếc đầu đột nhiên xuất hiện giữa từ đường Lý phủ.
Đôi mắt vẫn mở.
Khóe môi vẫn mỉm cười.
Quan phủ điều tra bảy ngày.
Đại Lý Tự điều tra mười ngày.
Ngay cả Khâm Thiên Giám cũng chỉ để lại một câu.
“Lệ quỷ báo oán.”
Hoàng đế nghe xong, chỉ bất lực nhìn cô bé đang ôm đĩa bánh hoa quế ngồi trên ghế mềm.
“Tang Tang, con thấy sao?”
Ta nuốt nốt miếng bánh rồi lắc đầu.
“Không phải quỷ.”
“Người c/h/é/m đầu nàng ấy… còn sống.”
—
Chương 1: Chiếc Đầu Trên Bàn Trang Điểm
“Lão gia! Xảy ra chuyện rồi!”
Tiếng hét thất thanh xé tan bầu không khí náo nhiệt của phủ Lễ bộ Thượng thư.
Khách khứa ngoài tiền viện còn chưa kịp phản ứng thì một nha hoàn đã vừa khóc vừa chạy ra, cả người run lẩy bẩy.
“Tân… tân nương…”
“Có chuyện gì với tiểu thư?”
Nha hoàn há miệng hồi lâu, nước mắt chảy đầy mặt.
“Tiểu thư… không còn đầu nữa…”
Cả phủ lặng ngắt.
Ngay giây sau, tiếng bước chân dồn dập vang lên.
Lễ bộ Thượng thư Lý Chính Viễn dẫn theo phu nhân và đám gia đinh lao thẳng về hậu viện.
Cánh cửa phòng tân nương vẫn mở.
Ánh nắng buổi sớm chiếu lên tấm gương đồng trước bàn trang điểm.
Một cô gái mặc hỉ phục đỏ ngồi ngay ngắn trước gương.
Hai tay đặt lên đầu gối.
Lưng thẳng.
Tư thế đoan trang như đang chờ người đến đón.
Nếu không nhìn lên cổ.
Đó hẳn là một bức tranh vô cùng đẹp.
Nhưng trên chiếc cổ trắng nõn…
Trống rỗng.
Không có đầu.
Điều kỳ lạ nhất là trên nền nhà sạch sẽ đến lạ.
Không một giọt m/á/u.
Ngay cả hỉ phục cũng không hề bị nhuộm đỏ.
Phu nhân Lý gia chỉ nhìn một cái đã ngất lịm.
Lý Chính Viễn lảo đảo lùi hai bước, giọng khàn đặc.
“Mời Đại Lý Tự! Mau đi mời Đại Lý Tự!”
…
Nửa canh giờ sau.
Đại Lý Tự khanh Tần Mục dẫn người đến nơi.
Ông nhìn thi thể hồi lâu, hàng mày càng lúc càng nhíu chặt.
“Cửa sổ?”
“Đều khóa từ bên trong.”
“Cửa chính?”
“Ngoài lúc nha hoàn mở cửa, chưa từng có ai đi vào.”
“Trên mái nhà?”
“Không có dấu chân.”
Tần Mục bước quanh thi thể ba vòng.
Lại cúi xuống kiểm tra mặt đất.
Sạch sẽ.
Quá sạch sẽ.
Giống như…
Chiếc đầu tự nhiên biến mất.
Một vị bộ khoái nhỏ giọng hỏi: “Đại nhân, có khi nào thật sự là quỷ làm không?”
Tần Mục lạnh lùng liếc hắn một cái.
“Đại Lý Tự chỉ tin chứng cứ.”
Đúng lúc ấy, một bộ khoái khác hớt hải chạy vào.
“Đại nhân!”
“Phòng bên cạnh phát hiện một chiếc hộp.”
Chiếc hộp gỗ nhanh chóng được mang tới.
Tần Mục tự tay mở nắp.
Bên trong chỉ có một cây lược gỗ đào.
Không.
Chính xác hơn…
Là nửa cây lược.
Phần còn lại như bị ai cố ý bẻ đi.
Trên cán lược khắc một hàng chữ rất nhỏ.
Một lần chải tóc, một lần trả nợ.
Trong phòng bỗng nổi lên một cơn gió lạnh.
Một bộ khoái vô thức rùng mình.
“Đại nhân…”
“Tắt hết hương trong phòng.”
“Kiểm tra từng viên gạch.”
“Khám nghiệm lại thi thể.”
Tần Mục liên tiếp hạ lệnh.
Ông không tin quỷ thần.
Nhưng càng điều tra.
Vụ án này càng vượt khỏi lẽ thường.
…
Tin tức truyền vào cung khi mặt trời vừa đứng bóng.
Ngự Thư Phòng.
Hoàng đế xem xong tấu chương, xoa nhẹ mi tâm.
“Một tháng trước là cô dâu nhà Trương thị.”
“Nửa tháng trước là thiên kim phủ Hàn Quốc công.”
“Hôm nay lại đến Lý gia.”
Lưu Đức Hải khom người.
“Đây đã là vụ thứ ba.”
Hoàng đế khẽ gõ ngón tay lên bàn.
“Đại Lý Tự nói sao?”
“Tần đại nhân vẫn chưa tìm được đầu mối.”
“Còn Khâm Thiên Giám?”
Lưu Đức Hải ngập ngừng một lát.
“Họ nói… lệ quỷ báo oán.”
Hoàng đế bật cười nhạt.
“Nếu cái gì cũng đẩy cho quỷ, còn cần quan phủ làm gì?”
Ông vừa dứt lời, ngoài cửa đã vang lên tiếng bước chân nhỏ.
Một cô bé mặc váy màu vàng nhạt ôm đĩa bánh hoa quế chạy vào.
Ta vừa ăn vừa cười tít mắt.
“Bệ hạ, người gọi con à?”
Hoàng đế nhìn bộ dạng dính đầy vụn bánh của ta, vẻ mặt bất đắc dĩ.
“Tang Tang.”
“Dạ?”
“Con theo trẫm đến Lý phủ một chuyến.”
Ta nuốt nốt miếng bánh cuối cùng, phủi phủi tay rồi hỏi: “Có cơm không?”
Lưu Đức Hải bật cười.
“Có.”
“Có bánh bao thịt không?”
“Cũng có.”
Ta lập tức ôm lá cờ xem bói dựng ở góc điện lên vai.
“Đi thôi.”
“Con cũng muốn gặp người… đã lấy mất đầu cô dâu.”
Ta vừa bước qua ngạch cửa, nụ cười trên môi chợt nhạt đi.
Ngay khoảnh khắc ấy.
Ta nhìn thấy trên đỉnh Lý phủ, cách hoàng cung rất xa.
Một luồng oán khí đỏ như má/u đang lặng lẽ bốc lên giữa ban ngày.
Mà trong luồng oán khí ấy…
Dường như có một người đang cầm chiếc đầu của tân nương.
Hắn đứng quay lưng về phía ta.
Chậm rãi…
Mỉm cười.
Chương 2: Hiện Trường Không Có Một Giọt Má/u
Xe ngựa dừng trước phủ Lễ bộ Thượng thư.
Ta vừa nhảy xuống đã ngẩng đầu nhìn lên.
Khắp phủ treo lụa đỏ.
Đèn lồng đỏ.
Chữ hỷ đỏ.
Đáng lẽ hôm nay phải là ngày vui nhất của Lý gia.
Thế nhưng lúc này, trước cổng phủ lại đứng kín quan sai của Đại Lý Tự. Người hầu ai nấy đều cúi gằm mặt, ngay cả tiếng khóc cũng chẳng dám phát ra quá lớn.
Lưu Đức Hải bước xuống theo sau ta, nhỏ giọng nhắc: “Tang Tang, Đại Lý Tự khanh Tần đại nhân cũng đang ở bên trong.”
Ta gật đầu.
“Con biết.”
Ta vừa bước qua cổng đã nhìn thấy.
Trên người vị Tần đại nhân kia có một luồng chính khí rất mạnh.
Người như vậy, cả đời xử án, ít làm chuyện trái lương tâm.
Ta thích.
…
Chính điện.
Tần Mục đang đứng trước bàn trang điểm của tân nương.
Nghe tiếng bước chân, ông quay đầu.
Ánh mắt đầu tiên rơi lên người Hoàng đế.
Ông lập tức quỳ xuống hành lễ.
“Thần tham kiến bệ hạ.”
Hoàng đế đưa tay ra hiệu miễn lễ.
“Tình hình thế nào?”
Tần Mục trầm giọng đáp: “Thần đã khám xét toàn bộ căn phòng. Cửa sổ khóa từ bên trong, mái nhà không có dấu chân, nền đất không có mật đạo. Từ lúc nha hoàn rời đi đến lúc quay lại chưa đầy nửa canh giờ. Không ai có khả năng mang chiếc đầu ra ngoài.”
Ông vừa dứt lời thì mới để ý đến ta.
Một cô bé năm tuổi.
Ôm lá cờ xem bói.
Trong tay còn cầm nửa chiếc bánh hoa quế.
Tần Mục khẽ nhíu mày.
“Bệ hạ, vị này là…”
“Tiểu Quốc Sư.”
Ba chữ ngắn gọn.
Nhưng đủ khiến cả căn phòng im lặng.
Mấy vị bộ khoái phía sau nhìn nhau.
Đây chính là cô bé gần đây được đồn đại phá kỳ án trong cung?
Tần Mục cũng hơi bất ngờ.
Ông vốn không tin chuyện quỷ thần.
Lại càng không tin một đứa trẻ biết phá án.
Nhưng nếu là người được Hoàng đế tự mình đưa tới…
Ông vẫn lịch sự chắp tay.
“Mời Tiểu Quốc Sư.”
Ta cười híp mắt.
“Tần đại nhân cứ gọi ta là Tang Tang.”
Nói xong, ta chẳng khách sáo, đi thẳng tới trước thi thể.
Chaporia
Bình Luận (0)