…
Tân nương vẫn ngồi ngay ngắn.
Hỉ phục đỏ rực.
Hai tay đặt lên đầu gối.
Nếu không nhìn phần cổ trống rỗng thì chẳng khác gì đang đợi giờ xuất giá.
Ta ngửi ngửi.
Không có mùi má/u.
Lại cúi xuống nhìn mặt đất.
Sạch sẽ.
Đến một sợi tóc cũng không có.
Ta vòng quanh thi thể hai lượt.
Đột nhiên ngồi xổm xuống.
Ngón tay khẽ chạm vào vạt váy.
Mọi người đều nín thở.
Tần Mục hỏi: “Tang Tang, có phát hiện gì sao?”
Ta không trả lời.
Mà nhẹ nhàng nhấc một góc váy lên.
Bên dưới…
Đôi giày thêu của tân nương dính một lớp bùn rất mỏng.
Ta khẽ “ồ” một tiếng.
Tần Mục lập tức tiến lại gần.
“Bùn?”
Ông ngồi xuống xem kỹ.
Quả nhiên.
Đế giày có một lớp bùn vàng nhạt.
Rất ít.
Nếu không quan sát cẩn thận thì căn bản không phát hiện.
Tần Mục cau mày.
“Trong phòng hoàn toàn không có bùn.”
Ta gật đầu.
“Đúng.”
“Vậy chứng tỏ…”
Ta ngẩng đầu nhìn mọi người.
“Tỷ tỷ này không bị c/h/ế/t ở đây.”
Một bộ khoái lập tức phản bác: “Không thể nào! Từ hôm qua đến giờ nàng chưa từng rời khỏi phòng.”
Ta nghiêng đầu.
“Ai nói?”
“Hôm qua sau giờ Thân, nha hoàn đưa tiểu thư vào phòng thay hỉ phục rồi không ai gặp lại nữa.”
“Vậy ai thay hỉ phục cho nàng?”
Một câu hỏi khiến cả căn phòng khựng lại.
Đúng vậy.
Một cô nương xuất giá.
Bộ hỉ phục nặng đến mấy tầng.
Không thể tự mặc.
Trong phòng nhất định từng có người khác.
Tần Mục lập tức hỏi nha hoàn.
“Hôm qua ai hầu hạ tiểu thư thay y phục?”
Một nha hoàn run rẩy bước ra.
“Là… là nô tỳ và Xuân Đào.”
“Xuân Đào đâu?”
“Nàng… nàng mất tích rồi.”
Ánh mắt Tần Mục lập tức lạnh xuống.
“Mất tích từ khi nào?”
“Từ sáng nay…”
Một bộ khoái chạy vội vào.
“Đại nhân!”
“Có phát hiện!”
“Bẩm đại nhân, trong phòng của Xuân Đào thiếu toàn bộ quần áo và bạc.”
Ai nấy đều biến sắc.
Một bộ khoái hừ lạnh.
“Chắc chắn là ả.”
“Gi/ế/t người rồi bỏ trốn.”
Ta lại lắc đầu.
“Không phải.”
Mọi người đồng loạt nhìn sang.
Ta đưa tay chỉ vào đôi giày.
“Nếu Xuân Đào gi/ế/t người.”
“Nàng ấy sẽ không có thời gian thay giày cho người c/h/ế/t.”
Tần Mục hơi ngẩn ra.
“Ý ngươi là…”
Ta cẩn thận quan sát đôi giày thêu.
“Đôi giày này mới thay.”
“Hơn nữa còn thay rất vội.”
“Chân trái mang ngược.”
Lời vừa dứt.
Tần Mục lập tức cúi xuống.
Quả nhiên.
Chiếc giày trái vốn phải có hình chim uyên hướng vào trong.
Bây giờ lại quay ra ngoài.
Nếu không phải Tang Tang nhắc.
Không ai phát hiện.
Ánh mắt Tần Mục dần thay đổi.
Ông bắt đầu nhìn cô bé trước mặt như nhìn một vị phá án lão luyện.
Không còn là một đứa trẻ.
Ta chống cằm suy nghĩ.
“Hung thủ rất thông minh.”
“Hắn cố ý đưa thi thể trở lại đây.”
“Lại thay hỉ phục.”
“Muốn mọi người tưởng rằng tỷ tỷ bị c/h/ế/t trong phòng.”
Lưu Đức Hải hỏi: “Vậy chiếc đầu đâu?”
Ta im lặng.
Rồi chậm rãi nhìn về phía chiếc gương đồng.
Trong gương.
Chiếc ghế trống phản chiếu rõ ràng.
Nhưng ở mép gương…
Lại có một dấu tay rất mờ.
Không phải dấu má/u.
Mà là…
Một lớp phấn màu trắng.
Ta đưa đầu ngón tay quệt nhẹ.
Đưa lên ngửi.
Mùi thơm nhàn nhạt.
Khóe môi ta chậm rãi cong lên.
“Tần đại nhân.”
“Có lẽ chúng ta nên đổi chỗ điều tra rồi.”
Ông lập tức hỏi: “Đi đâu?”
Ta nhìn lớp phấn trong tay, mỉm cười.
“Đi tiệm son phấn lớn nhất kinh thành.”
“Cô dâu…”
“Đã từng đến đó trước khi c/h/ế/t.”
Chương 3: Nửa Chiếc Lược Đào
Ta vừa dứt lời, cả căn phòng lập tức im lặng.
Tần Mục là người phản ứng đầu tiên.
Ông nhìn lớp phấn trắng trên đầu ngón tay ta, trầm giọng hỏi: “Tang Tang, vì sao lại là tiệm son phấn?”
Ta đưa tay ngửi thêm lần nữa rồi đáp: “Đây không phải phấn trang điểm bình thường.”
“Không phải?”
“Đúng. Loại phấn này được nghiền từ ngọc trai, trộn thêm hương lan và bột hoa mai. Một hộp nhỏ cũng đáng giá mấy chục lượng bạc, người bình thường không mua nổi.”
Ta chỉ vào chiếc gương đồng.
“Dấu tay này không phải của tân nương. Hôm qua tỷ ấy đã thay hỉ phục, sẽ không tự mình sờ lên gương bằng bàn tay còn dính phấn.”
Tần Mục gật đầu.
“Có lý.”
Ta tiếp tục nói: “Vậy chỉ còn một khả năng. Có người từng đứng trước chiếc gương này, hơn nữa còn thường xuyên dùng loại phấn ấy.”
Một vị bộ khoái ngẫm nghĩ rồi lên tiếng: “Kinh thành chỉ có vài cửa hàng bán loại phấn này.”
“Chính xác.”
Ta mỉm cười.
“Chúng ta đi hỏi là biết.”
…
Chưa đầy nửa canh giờ sau.
Đoàn người dừng trước cửa hiệu son phấn lớn nhất kinh thành.
Biển hiệu đề ba chữ.
Ngọc Dung Các.
Vừa bước vào, mùi son phấn thơm ngát đã xộc thẳng vào mũi.
Một phụ nhân trung niên bước ra tiếp đón.
“Chư vị muốn mua gì…”
Nhìn thấy quan phục của Tần Mục, bà lập tức biến sắc.
“Dân phụ tham kiến đại nhân.”
Tần Mục lấy trong tay áo ra một chiếc khăn lụa.
“Nhận ra không?”
Phụ nhân vừa nhìn đã gật đầu.
“Đây là khăn của tiểu thư Lý gia.”
“Ba ngày trước nàng từng tới đây?”
“Từng tới.”
“Đi một mình?”
“Không.”
Phụ nhân chần chừ một lát rồi đáp: “Đi cùng một cô nương khác.”
Ánh mắt mọi người đồng loạt sáng lên.
“Cô nương nào?”
“Dân phụ… không biết.”
“Bọn họ mua gì?”
“Một hộp phấn ngọc trai, một hộp son môi, còn có…” Bà suy nghĩ vài hơi rồi nói tiếp: “Một chiếc lược gỗ đào.”
Ta và Tần Mục nhìn nhau.
Chiếc lược.
Chính là chiếc lược bị bẻ đôi trong hiện trường.
Tần Mục hỏi tiếp: “Chiếc lược ấy có gì đặc biệt?”
“Không đặc biệt. Chỉ là hàng mới nhập.”
Phụ nhân quay người lấy từ tủ ra một chiếc lược giống hệt.
“Tất cả đều cùng một kiểu.”
Ta cầm chiếc lược lên.
Ánh mắt khẽ dừng lại.
Rồi bất ngờ hỏi: “Trong kinh thành, chỉ có nhà bà bán loại này sao?”
“Đúng.”
Ta gật đầu.
“Nếu vậy…”
Ta lấy nửa chiếc lược trong tay bộ khoái ra đặt cạnh.
Hai nửa.
Không khớp.
Mọi người lập tức sửng sốt.
Tần Mục cau mày.
“Không phải cùng một chiếc?”
Ta lắc đầu.
“Nửa chiếc lược trong hiện trường không bị bẻ.”
“Nó vốn chỉ có một nửa.”
Lời vừa dứt.
Không ít người nổi da gà.
Tần Mục cầm lấy xem kỹ.
Quả nhiên.
Vết gãy nhẵn bóng.
Giống như được cắt từ trước.
Không phải vừa bẻ.
Vậy tại sao hung thủ lại cố ý để một nửa chiếc lược ở hiện trường?
…
Đúng lúc ấy.
Ta chợt nghe thấy một tiếng khóc rất nhỏ.
“Hu…”
“Hu…”
Ta quay đầu nhìn về phía góc cửa hàng.
Một bé gái khoảng bốn tuổi đang ngồi trên ghế gỗ.
Trong tay ôm một con búp bê vải.
Điều khiến ta chú ý không phải đứa bé.
Mà là…
Con búp bê.
Trên cổ con búp bê có một vết chỉ đỏ rất mảnh.
Giống hệt vết cắt trên cổ người.
Ta bước tới.
“Bé con.”
Đứa bé ngẩng đầu nhìn ta.
“Tỷ tỷ.”
Ta cười.
“Con búp bê này ai làm cho muội?”
“Một tỷ tỷ xinh đẹp.”
“Khi nào?”
“Hôm qua.”
Ta ngồi xổm xuống.
“Hôm qua tỷ ấy mặc gì?”
“Bộ đồ màu đỏ.”
Tần Mục đứng phía sau lập tức hỏi dồn.
“Có phải hỉ phục không?”
Đứa bé lắc đầu.
“Không biết.”
“Nhưng tỷ ấy rất đẹp.”
“Tỷ ấy còn cho muội kẹo.”
Ta nhìn con búp bê thêm lần nữa.
“Bé có nhớ tỷ ấy đi đâu không?”
Đứa bé chỉ tay về phía cuối phố.
“Bên kia.”
Phụ nhân bán son phấn bỗng giật mình.
Chaporia
Bình Luận (0)