“Đó là hướng ra bến sông.”
…
Mọi người lập tức lên đường.
Đi chưa được bao xa.
Một lão chèo thuyền nhìn thấy quan sai thì chủ động chạy tới.
“Các vị đại nhân, các vị đang tìm cô nương mặc đồ đỏ phải không?”
Tần Mục lập tức gật đầu.
“Lão từng gặp?”
“Chiều hôm qua.”
“Lúc ấy nàng đứng trên cầu.”
“Đứng rất lâu.”
“Còn cầm theo…”
Lão nhíu mày nhớ lại.
“Một cái hộp gỗ.”
Ta hỏi: “Sau đó thì sao?”
“Lão định gọi.”
“Nhưng vừa quay đầu buộc thuyền xong thì người đã biến mất.”
Ta chậm rãi nhìn mặt sông.
Nước sông hôm nay rất lặng.
Nhưng trên mặt nước.
Ta lại nhìn thấy một sợi âm khí cực mỏng.
Không phải oán khí.
Cũng không phải quỷ khí.
Mà là…
Khí của người chết.
Ta khẽ nhíu mày.
“Tần đại nhân.”
“Có người từng vứt thứ gì xuống sông.”
Ông lập tức hạ lệnh.
“Lặn!”
Hơn mười thủy binh nhanh chóng xuống nước.
Một khắc sau.
Có người bỗng hét lớn.
“Đại nhân!”
“Tìm thấy rồi!”
Hai thủy binh hợp sức kéo lên một chiếc rương gỗ đen đã ngấm nước.
Nắp rương vừa mở.
Một mùi tanh nồng lập tức bốc lên.
Bên trong không phải đầu người.
Cũng không phải hỉ phục.
Mà là…
Một mái tóc đen dài được cắt gọn gàng, buộc bằng sợi dây đỏ.
Ta nhìn mái tóc ấy, ánh mắt dần trở nên nghiêm túc.
“Tần đại nhân.”
“Hung thủ…”
“Không phải chỉ mới gây án ba lần.”
“Còn có nạn nhân khác.”
“Có điều…”
“Họ chưa từng được tìm thấy.”
Chương 4: Người Con Gái Đã Chết Hai Mươi Năm Trước
Chiếc rương gỗ vừa được mở ra, tất cả mọi người đều lặng đi.
Mái tóc đen dài được buộc gọn bằng sợi chỉ đỏ, dù đã ngâm trong nước vẫn còn bóng mượt.
Một bộ khoái nuốt khan.
“Đại nhân… đây có phải tóc của Lý tiểu thư không?”
Tần Mục không trả lời ngay.
Ông nhìn về phía ta.
” Tang Tang, cháu thấy sao?”
Ta bước tới, ngồi xổm trước chiếc rương.
Đầu ngón tay khẽ chạm vào búi tóc.
Lạnh.
Nhưng không có âm khí.
Ta lắc đầu.
“Không phải.”
Mọi người đồng loạt ngẩn ra.
“Không phải?”
Ta gật đầu.
“Nếu là tóc của người vừa c/h/ế/t, phía trên sẽ còn lưu lại tử khí. Nhưng búi tóc này đã bị cắt từ rất lâu rồi.”
“Bao lâu?”
Ta nhắm mắt tính toán một lát.
“Hai mươi năm.”
Lời vừa dứt.
Không khí như đông cứng.
Hai mươi năm?
Lý tiểu thư năm nay mới mười tám tuổi.
Sao tóc của nàng có thể bị cắt từ hai mươi năm trước?
Tần Mục cúi xuống xem kỹ búi tóc.
Quả nhiên, sợi tóc đã hơi khô, hoàn toàn khác với tóc người mới cắt.
Ông trầm giọng hỏi: “Vậy vì sao hung thủ lại giấu nó trong rương?”
Ta không đáp.
Mà cầm sợi dây đỏ buộc tóc lên.
Sợi dây rất cũ.
Trên đó còn thêu một bông mẫu đơn bằng chỉ vàng.
Ta nhìn vài giây rồi mỉm cười.
“Tần đại nhân.”
“Đây không phải dây buộc tóc.”
“Đây là dây buộc khăn của trẻ con.”
Một bộ khoái ngạc nhiên.
“Trẻ con?”
Ta gật đầu.
“Hai mươi năm trước, rất nhiều gia đình giàu có thích dùng loại dây này để buộc khăn đội đầu cho bé gái.”
Tần Mục lập tức hiểu ý.
“Ý cháu là…”
“Chủ nhân của búi tóc này khi bị cắt tóc vẫn còn là một đứa trẻ.”
…
Đúng lúc ấy.
Một lão ngỗ tác chạy đến.
“Đại nhân.”
“Có kết quả khám nghiệm rồi.”
“Tử thi thế nào?”
“Điều kỳ lạ nhất là trên cổ không có dấu cắt.”
Tần Mục khựng lại.
“Không có?”
Lão ngỗ tác gật đầu.
“Lão khám đi khám lại ba lần.”
“Chiếc đầu giống như…”
Ông ngập ngừng một chút.
“… tự biến mất.”
Mấy bộ khoái đứng bên cạnh đều thấy lạnh sống lưng.
Ta thì không bất ngờ.
Ta đã đoán được từ lúc nhìn thấy hiện trường.
Nếu đầu bị ch/é/m, dù người ra tay có giỏi đến đâu cũng sẽ để lại dấu vết.
Nhưng trên cổ Lý tiểu thư lại nhẵn nhụi như vốn dĩ không có đầu.
Điều đó chứng minh…
Hung thủ không dùng đao.
Ta chậm rãi đứng dậy.
“Tần đại nhân.”
“Đưa ta gặp cha mẹ của Lý tiểu thư.”
…
Lý Chính Viễn vẫn ngồi thất thần trong thư phòng.
Chỉ sau một đêm, mái tóc ông dường như bạc đi không ít.
Nhìn thấy chúng ta bước vào, ông miễn cưỡng đứng dậy hành lễ.
Hoàng đế phất tay.
“Không cần đa lễ.”
Ta nhìn ông một lúc rồi đột nhiên hỏi:
“Lý đại nhân.”
“Hai mươi năm trước, phủ Lý từng có một bé gái c/h/ế/t phải không?”
Chiếc chén trà trong tay Lý Chính Viễn rơi xuống đất.
Choang!
Sắc mặt ông trắng bệch.
Trong thư phòng im lặng đến đáng sợ.
Một lúc lâu sau, ông mới khàn giọng hỏi:
“Ai… ai nói với con?”
Ta lắc đầu.
“Không ai nói.”
“Con tính được.”
Lý phu nhân vốn đang khóc ở bên cạnh bỗng ôm mặt nức nở.
Lý Chính Viễn nhắm mắt.
“Đúng.”
“Hai mươi năm trước, phu nhân từng sinh một bé gái.”
“Nhưng đứa bé vừa đầy một tuổi đã rơi xuống hồ mà c/h/ế/t.”
Tần Mục lập tức hỏi:
“Việc này có liên quan đến vụ án hiện tại sao?”
Lý Chính Viễn cười khổ.
“Ta cũng không biết.”
“Đứa bé đã được chôn cất từ lâu.”
Ta nhìn thẳng vào mắt ông.
“Ông tận mắt nhìn thấy thi thể không?”
Lý Chính Viễn sửng sốt.
“Ý con là gì?”
“Ông nhìn thấy chưa?”
“… Chưa.”
“Hôm đó là nhũ mẫu bế đứa bé đi chơi.”
“Đến khi tìm thấy thì thi thể đã được ngâm nước quá lâu.”
“Là phu nhân không chịu nổi đả kích, cũng không dám nhìn lần cuối.”
Ta lại hỏi:
“Vậy ai khâm liệm?”
“Một bà mụ trong phủ.”
“Còn bà ấy?”
“Đã mất hơn mười năm.”
Ta khẽ gật đầu.
Mọi thứ dần nối lại với nhau.
Hai mươi năm trước.
Một đứa bé gái c/h/ế/t.
Hai mươi năm sau.
Có người dùng mái tóc của một bé gái để gây ra hàng loạt vụ án.
Việc này…
Không thể chỉ là trùng hợp.
Đúng lúc ấy, Lưu Đức Hải bước nhanh vào thư phòng.
“Bệ hạ.”
“Có việc gấp.”
Hoàng đế nhìn ông.
Lưu Đức Hải hạ thấp giọng.
“Đại Lý Tự vừa báo.”
“Lại phát hiện thêm một thi thể.”
Tần Mục lập tức đứng bật dậy.
“Ở đâu?”
“Ngoài thành.”
“Trong một ngôi miếu bỏ hoang.”
“Điều kỳ lạ là…”
Lưu Đức Hải nhìn sang ta, sắc mặt vô cùng khó coi.
“Thi thể đó…”
“Cũng mặc hỉ phục đỏ.”
Ta siết chặt lá cờ xem bói trong tay.
Hung thủ…
Đã ra tay lần thứ tư.
Mà lần này.
Dường như hắn cố ý để chúng ta tìm thấy.
Chương 5: Thi Thể Trong Cổ Miếu
Đoàn người rời phủ Lý ngay trong đêm.
Chiếc xe ngựa của Hoàng đế đi đầu, theo sau là Cấm quân và người của Đại Lý Tự.
Ta ôm lá cờ xem bói ngồi cạnh cửa sổ, chống cằm nhìn màn đêm bên ngoài.
Lưu Đức Hải thấy ta im lặng hồi lâu thì khẽ hỏi: “Tang Tang, con đang nghĩ gì vậy?”
Ta khẽ lắc đầu.
“Con đang nghĩ… hung thủ hình như biết chúng ta đang điều tra.”
Lưu Đức Hải giật mình.
“Ý con là?”
“Hắn cố ý để chúng ta phát hiện từng manh mối.”
Nếu không, chiếc rương dưới sông sẽ không dễ tìm như vậy.
Nếu không, thi thể thứ tư cũng sẽ không xuất hiện đúng lúc này.
Đối phương giống như đang từng bước dẫn dắt chúng ta đi theo con đường hắn đã chuẩn bị sẵn.
…
Chưa đầy nửa canh giờ, đoàn người đã đến cổ miếu ngoài thành.
Ngôi miếu nằm giữa sườn núi.
Mái ngói sụp quá nửa.
Cỏ dại mọc cao đến đầu gối.
Mấy bộ khoái cầm đuốc đứng canh trước cửa.
Thấy Tần Mục đến, họ lập tức hành lễ.
“Đại nhân.”
Chaporia
Bình Luận (0)