“Thi thể đâu?”

“Bên trong.”

Vừa bước qua cánh cửa mục nát, một mùi hương kỳ lạ lập tức phả vào mặt.

Không phải mùi má/u.

Cũng không phải mùi xác c/h/ế/t.

Mà là…

Mùi hương hoa lan.

Ta khẽ nhíu mày.

Lại là mùi này.

Trong Ngọc Dung Các có.

Trong hiện trường Lý phủ cũng có.

Bây giờ cổ miếu cũng có.

Hung thủ rất thích dùng loại hương này.

Hay nói đúng hơn…

Hắn muốn che giấu một mùi khác.

Chính giữa đại điện.

Một nữ tử mặc hỉ phục đỏ nằm lặng lẽ trên chiếc phản gỗ.

Lần này.

Đầu vẫn còn.

Nhưng hai mắt mở to, gương mặt đầy vẻ kinh hãi.

Tần Mục bước tới kiểm tra.

“Không phải Lý tiểu thư.”

Một bộ khoái lập tức đáp: “Đã xác minh thân phận. Đây là con gái út của một thương nhân họ Chu trong thành. Hôn lễ của nàng vốn diễn ra ba ngày sau.”

Ta bước đến gần.

Quan sát thật kỹ.

Nữ tử này cũng khoảng mười tám, mười chín tuổi.

Trên cổ có một sợi chỉ đỏ rất mảnh.

Không.

Không phải sợi chỉ.

Là một vết hằn.

Giống như có người từng dùng dây mềm siết qua.

Ta đưa tay chạm nhẹ.

Đầu ngón tay vừa chạm vào làn da, một luồng khí lạnh lập tức truyền tới.

Trong đầu ta bỗng hiện lên vài hình ảnh vụn vặt.

Một gian phòng đỏ rực.

Một người mặc áo cưới.

Một bàn tay đang cầm kéo.

Hình ảnh chỉ thoáng qua rồi biến mất.

Ta mở mắt.

Khẽ lùi lại một bước.

“Tang Tang!”

Lưu Đức Hải vội đỡ lấy ta.

“Sao rồi?”

Ta hít một hơi thật sâu.

“Không sao.”

Chỉ là…

Ta vừa nhìn thấy một đoạn ký ức còn sót lại.

Sư phụ từng nói.

Người tu Thiên Cơ Môn nếu đạo hạnh đủ cao, đôi khi có thể nhìn thấy tàn niệm lưu lại trên vật hoặc thi thể.

Trước đây ta chưa từng gặp.

Không ngờ hôm nay lại xuất hiện.

Tần Mục vẫn đang khám nghiệm.

“Không có vết thương chí mạng.”

“Lục phủ ngũ tạng cũng bình thường.”

“Lạ thật…”

Ta bước tới.

“Đại nhân.”

Ông ngẩng đầu.

“Ông có để ý tay trái của tỷ ấy không?”

Tần Mục cúi xuống.

Lúc này mới phát hiện.

Ngón áp út tay trái của thi thể bị cắt mất một đoạn móng.

Ông cau mày.

“Đây là…”

Ta khẽ đáp:

“Không phải hung thủ cắt.”

“Là chính tỷ ấy.”

Mọi người đều ngẩn người.

“Tại sao?”

Ta chỉ vào kẽ móng.

“Có đất.”

“Nàng ấy từng cào thứ gì đó.”

Tần Mục lập tức ra lệnh.

“Kiểm tra toàn bộ đại điện.”

Mấy chục bộ khoái chia nhau tìm kiếm.

Một lát sau.

Có tiếng hô lớn từ phía sau pho tượng Phật.

“Đại nhân! Có phát hiện!”

Sau bệ đá là một mảng tường cũ.

Trên đó xuất hiện năm vết cào rất sâu.

Máu đã khô từ lâu.

Điều kỳ lạ là.

Ngay chính giữa những vết cào.

Có một chữ được viết bằng đầu ngón tay.

Chữ viết xiêu vẹo.

Nhưng vẫn có thể nhận ra.

Là chữ…

“Tỷ.”

Tần Mục trầm giọng đọc lên.

“Tỷ…”

“Một chữ này có ý gì?”

Mọi người đều trầm mặc.

Ta thì bước đến gần bức tường.

Đưa tay sờ lên những vết cào.

Rất mới.

Chứng tỏ trước khi c/h/ế/t, cô gái đã cố để lại manh mối.

Nhưng…

Vì sao chỉ có một chữ?

Ta nhắm mắt.

Lại thử cảm nhận tàn niệm.

Lần này.

Hình ảnh hiện lên rõ hơn.

Ta nhìn thấy cô gái mặc hỉ phục bị kéo lê trên nền đất.

Nàng cố vùng vẫy.

Dùng hết sức cào lên bức tường.

Viết được chữ “Tỷ…”

Thì một bàn tay từ phía sau bịt chặt miệng nàng.

Hình ảnh chấm dứt.

Ta mở mắt.

Trong lòng bỗng dâng lên một suy đoán.

Chữ “Tỷ” này…

Không phải muốn gọi tỷ tỷ.

Mà là…

Tên của một người.

Đúng lúc ấy.

Một bộ khoái chạy từ ngoài vào.

“Đại nhân!”

“Lại có người đến báo án!”

“Cách đây mười dặm, có một cô nương vừa mất tích.”

“Mà…”

Hắn nuốt nước bọt.

“Hôn lễ của nàng cũng được định vào ba ngày nữa.”

Tần Mục siết chặt chuôi kiếm.

Sắc mặt cực kỳ khó coi.

Hung thủ…

Đã bắt đầu chọn mục tiêu tiếp theo.

Ta ngẩng đầu nhìn màn đêm ngoài cổ miếu.

Trong làn âm khí dày đặc.

Ta mơ hồ nhìn thấy một bóng người mặc áo cưới đỏ đang đứng giữa rừng.

Nàng không quay đầu.

Chỉ chậm rãi giơ tay…

Chỉ về phía tây nam kinh thành.

Chương 6: Người Chết Dẫn Đường

Bóng người mặc hỉ phục đỏ chỉ tồn tại trong chớp mắt.

Khi ta dụi mắt nhìn lại.

Giữa khu rừng chỉ còn tiếng gió thổi qua những cành cây khô.

Lưu Đức Hải thấy ta đứng yên thì khẽ gọi: “Tang Tang, con nhìn thấy gì vậy?”

Ta chậm rãi thu hồi ánh mắt.

“Một tỷ tỷ.”

“Ở đâu?”

“Đi rồi.”

Ta không nói thêm.

Bởi vì ta biết.

Thứ ta vừa nhìn thấy không phải quỷ.

Mà là một tia chấp niệm còn sót lại.

Người chết không thể dẫn đường.

Nhưng chấp niệm của người chết thì có thể.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...