Ta gật đầu.
“Đi thôi.”
Ngay lúc cả đoàn chuẩn bị rời khỏi mật thất, Lý Thanh Dao bỗng lên tiếng.
“Khoan đã.”
Ta quay đầu nhìn nàng.
Nàng vẫn đứng cạnh quan tài đá, gương mặt dịu dàng hơn lúc trước rất nhiều.
“Tỷ tỷ.”
“Còn chuyện gì sao?”
Lý Thanh Dao cúi đầu nhìn chính chiếc quan tài của mình.
“Thi thể của ta…”
“Vẫn còn ở đây.”
Mọi người lập tức dừng bước.
Tần Mục nhìn quanh mật thất.
“Quan tài này?”
Ta khẽ lắc đầu.
“Không.”
“Nàng ấy không nằm trong đó.”
Lúc nãy khi quan tài mở ra, ta đã cảm nhận được bên trong hoàn toàn trống rỗng.
Lý Thanh Dao đưa tay chỉ xuống nền đá.
“Ở dưới.”
…
Theo chỉ dẫn của nàng, Cấm quân nhanh chóng cạy những phiến đá dưới quan tài lên.
Phiến thứ nhất.
Không có gì.
Phiến thứ hai.
Chỉ toàn đất cát.
Đến phiến thứ ba.
“Keng!”
Chiếc xẻng của thị vệ đột nhiên va phải vật cứng.
Đào thêm vài tấc.
Một chiếc rương gỗ phủ kín bùa chú hiện ra.
Khác với những chiếc rương trước.
Chiếc rương này đã mục nát gần hết.
Trên nắp chỉ còn lờ mờ hai chữ.
Thanh Dao.
Lưu Đức Hải khẽ thở dài.
“Cuối cùng cũng tìm được.”
Ta tiến lên, nhẹ nhàng gỡ từng lá bùa.
Đây đều là tà phù.
Mục đích không phải để trấn áp quỷ.
Mà để khóa linh hồn.
Người kia muốn Lý Thanh Dao mãi mãi không thể siêu thoát.
Lá bùa cuối cùng rơi xuống.
Nắp rương được mở ra.
Bên trong là bộ hài cốt nhỏ bé của một đứa trẻ.
Mái tóc đã được cắt sạch.
Chỉ còn một đoạn dây buộc tóc màu vàng đã phai màu theo năm tháng.
Lý Thanh Dao nhìn bộ hài cốt, đôi mắt dần đỏ lên.
Hai mươi năm.
Nàng cuối cùng cũng tìm lại được chính mình.
…
Tin tức nhanh chóng truyền về Lý phủ.
Lý Chính Viễn và Lý phu nhân được đưa đến cổ miếu ngay trong đêm.
Vừa nhìn thấy bộ hài cốt.
Lý phu nhân đã quỵ xuống.
Bà run rẩy cầm lấy đoạn dây buộc tóc.
“Đây…”
“Đây là do chính tay ta thêu…”
Bà ôm lấy chiếc rương, khóc đến khàn cả giọng.
“Hai mươi năm…”
“Con của mẹ…”
“Mẹ xin lỗi…”
Lý Chính Viễn đứng bên cạnh, đôi mắt đỏ hoe.
Người đàn ông luôn nghiêm nghị ấy cuối cùng cũng bật khóc.
Ông quỳ xuống trước bộ hài cốt.
“Cha vô dụng.
”
“Cha để con chịu oan hai mươi năm.”
Lý Thanh Dao đứng phía sau cha mẹ mình.
Nàng đưa tay ra.
Muốn chạm vào họ.
Nhưng đầu ngón tay chỉ xuyên qua khoảng không.
Ta lặng lẽ lấy trong túi áo ra một lá bùa.
“Tỷ tỷ.”
“Đứng yên nhé.”
Nàng quay đầu nhìn ta.
Ta cắn đầu ngón tay, dùng má/u vẽ lên lá bùa một đạo phù rất nhỏ.
Rồi nhẹ nhàng điểm lên giữa trán nàng.
“Thiên Cơ.”
“Giải.”
Một cơn gió nhẹ thổi qua.
Toàn bộ oán khí quanh mật thất từ từ tan biến.
Thân thể Lý Thanh Dao cũng dần trở nên trong suốt.
Nàng nhìn cha mẹ lần cuối.
Khóe môi nở một nụ cười rất dịu dàng.
“Cha.”
“Mẹ.”
“Con không trách hai người.”
“Đừng khóc nữa.”
Lời vừa dứt.
Thân ảnh nàng hóa thành vô số điểm sáng.
Lặng lẽ tan vào màn đêm.
…
Ba ngày sau.
Vụ án bốn tân nương chính thức khép lại.
Hung thủ trực tiếp đã chết từ lâu.
Người đứng sau là tổ chức Thiên Nhãn vẫn chưa sa lưới.
Hoàng đế hạ chỉ truy phong Lý Thanh Dao, đồng thời điều tra lại toàn bộ vụ án xảy ra hai mươi năm trước.
Triệu tam tiểu thư bình an trở về.
Ba gia đình còn lại cũng được trả lại công đạo.
Kinh thành cuối cùng cũng yên ổn.
…
Ngự Thư Phòng.
Hoàng đế đặt chén trà xuống, nhìn chiếc mặt nạ bạc trên bàn.
“Tang Tang.”
“Dạ?”
“Con thấy Thiên Nhãn sẽ còn quay lại không?”
Ta ôm đĩa bánh hoa quế, vừa ăn vừa gật đầu.
“Chắc chắn.”
“Vì sao?”
“Vì người đeo mặt nạ không phải thủ lĩnh.”
“Chỉ là một quân cờ lớn hơn mà thôi.”
Hoàng đế và Lưu Đức Hải đều trầm mặc.
Nếu ngay cả kẻ đó cũng chỉ là quân cờ…
Vậy chủ nhân thật sự của Thiên Nhãn đáng sợ đến mức nào?
Ta cắn thêm một miếng bánh, bỗng ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Bệ hạ.”
“Sắp có khách.”
Lưu Đức Hải ngạc nhiên.
“Khách nào?”
Ta chưa kịp trả lời.
Một thị vệ đã hớt hải chạy vào.
“Bẩm bệ hạ!”
“Có việc gấp!”
“Thái tử điện hạ vừa hồi kinh.”
“Nhưng trên đường hộ tống đã xảy ra chuyện.”
“Hơn ba mươi thị vệ đi cùng…”
“Đều ngủ mê không tỉnh.”
“Còn trong xe ngựa của Thái tử…”
Thị vệ nuốt nước bọt.
“… xuất hiện một chiếc quan tài.”
Ta khẽ chớp mắt.
Rồi cười tít mắt.
“Có vụ án mới rồi.”
Hết Quyển 2.
Chaporia
Bình Luận (0)