“Phá.”
Lá bùa bốc cháy.
Cây kim còn cách trán ta chưa đầy một tấc thì khựng lại giữa không trung, sau đó rơi xuống nền đá.
Người đeo mặt nạ hơi nghiêng đầu.
“Hử?”
“Tiểu nha đầu, ngươi quả nhiên có chút bản lĩnh.”
Ta nhìn hắn.
“Ngươi cũng vậy.”
“Biết dùng Huyết Mệnh Thuật, còn biết Kim Sát Thuật.”
“Xem ra học không ít.”
Người kia bật cười lớn hơn.
“Con bé thú vị.”
“Đáng tiếc…”
“Hôm nay ngươi phải c/h/ế/t.”
…
Lời còn chưa dứt.
Mặt đất dưới chân ta bỗng rung lên.
Những sợi chỉ đỏ cắm trên vách đá đồng loạt sáng lên.
Từng luồng hồng quang nối với nhau thành một trận pháp khổng lồ.
Lý Thanh Dao biến sắc.
“Đừng để hắn khởi trận!”
Ta lập tức kết ấn.
Ba lá bùa vàng đồng thời bay ra.
Nhưng vừa chạm vào màn sáng đỏ, cả ba lá bùa đều hóa thành tro bụi.
Ta khẽ cau mày.
Không phải ta không phá được.
Mà là…
Trận pháp này dùng mạng người làm trận nhãn.
Muốn phá trận.
Phải tìm được người còn sống bị giấu trong trận.
Đúng lúc ấy.
Ta nghe thấy một tiếng rên rất nhỏ.
“Ư…”
Âm thanh truyền từ sau quan tài đá.
Ta lập tức chạy tới.
Quả nhiên phía sau quan tài có một hốc đá rất hẹp.
Triệu tam tiểu thư đang bị trói chặt ở đó.
Sợi chỉ đỏ quấn kín cổ tay, cổ chân và cổ nàng.
Hai mắt nhắm nghiền.
Hơi thở yếu ớt.
Ta vừa định cắt dây thì người đeo mặt nạ cười lạnh.
“Cắt đi.”
“Ngươi cắt một sợi.”
“Nàng chết ngay.”
Ta dừng tay.
Ánh mắt chậm rãi rơi xuống những sợi chỉ.
Không đúng.
Đây không phải Hồng Tuyến Khôi bình thường.
Bên trong còn giấu một trận nhỏ.
Nếu cắt nhầm.
Triệu tam tiểu thư sẽ lập tức mất mạng.
…
“Tang Tang!”
Tần Mục bị đối phương quấn chân, nhất thời không thoát ra được.
Người đeo mặt nạ cũng không nóng vội.
Hắn đứng yên nhìn ta.
Giống như đang chờ.
Chờ xem ta lựa chọn thế nào.
Cứu người.
Hay bắt hắn.
Ta cúi đầu nhìn Triệu tam tiểu thư.
Rồi bỗng nhiên bật cười.
Người đeo mặt nạ hơi khựng lại.
“Ngươi cười gì?”
Ta phủi phủi bụi trên váy.
“Cười vì ngươi tính sai rồi.”
“Hử?”
Ta chỉ vào sợi chỉ đỏ.
“Đây không phải trận của ngươi.”
Nụ cười trên mặt hắn chậm rãi biến mất.
Ta tiếp tục nói: “Ngươi học Huyết Mệnh Thuật chưa tới nơi.”
“Muốn dọa người thì được.
”
“Muốn gi/ế/t người…”
“Còn kém lắm.”
Vừa dứt lời.
Ta đột nhiên cắn đầu ngón tay.
Một giọt má/u rơi xuống.
Không rơi lên sợi chỉ.
Mà rơi đúng vào khoảng trống giữa bảy sợi chỉ.
“Thiên Cơ.”
“Định.”
Ầm!
Toàn bộ sợi chỉ đỏ đồng loạt rung mạnh.
Sau đó…
Từng sợi tự động tách khỏi người Triệu tam tiểu thư.
Người đeo mặt nạ lần đầu tiên thật sự biến sắc.
“Không thể nào!”
“Ngươi mới năm tuổi!”
Ta đỡ Triệu tam tiểu thư đứng dậy.
Cười tít mắt.
“Đúng.”
“Ta mới năm tuổi.”
“Nhưng sư phụ ta sống hơn một trăm tuổi.”
“Ông ấy dạy rất giỏi.”
…
Ngay lúc ấy.
Tần Mục nắm được cơ hội.
Thanh trường kiếm trong tay hóa thành một đường sáng lạnh.
“Xoẹt!”
Mũi kiếm xé rách ống tay áo của người đeo mặt nạ.
Một mảnh vải đen rơi xuống đất.
Cổ tay phải của hắn lộ ra.
Không chỉ có hình xăm con mắt đỏ.
Mà bên dưới hình xăm…
Còn có một vết sẹo hình trăng khuyết.
Ta lập tức ghi nhớ.
Đó là dấu vết rất đặc biệt.
Chỉ cần gặp lại.
Ta sẽ nhận ra ngay.
Người đeo mặt nạ nhìn cổ tay mình, ánh mắt lạnh đi.
“Tiểu Quốc Sư.”
“Hôm nay coi như ngươi thắng.”
“Nhưng…”
“Hẹn gặp lại.”
Vừa dứt lời.
Hắn bóp nát một viên đá màu đen.
Khói trắng lập tức tràn ngập cả mật thất.
“Tần đại nhân!”
Ta vừa hô lên.
Ông đã lao tới.
Nhưng khi làn khói tan đi.
Trong mật thất chỉ còn lại chiếc mặt nạ bạc nằm trên nền đá.
Người đeo mặt nạ…
Đã biến mất.
Ta cúi xuống nhặt chiếc mặt nạ.
Mặt trong khắc một hàng chữ rất nhỏ.
“Thiên Nhãn không diệt, thiên mệnh không dừng.”
Ta nhìn chằm chằm dòng chữ ấy.
Trong lòng bỗng có một dự cảm rất kỳ lạ.
Đây…
Có lẽ chỉ mới là khởi đầu.
Còn tổ chức đứng sau người đeo mặt nạ.
Mới là kẻ thù thật sự của Thiên Cơ Môn.
Chương 12: Chân Tướng Sau Hai Mươi Năm
Sau khi người đeo mặt nạ biến mất, mật thất rơi vào yên tĩnh.
Ta cầm chiếc mặt nạ bạc trong tay.
Lòng bàn tay vẫn còn lưu lại một tia hàn khí.
Đây không phải vật bình thường.
Mà là pháp khí dùng để che giấu thiên cơ.
Thảo nào suốt hai mươi năm qua, không ai lần ra được tung tích của hắn.
“Tang Tang.”
Tần Mục bế Triệu tam tiểu thư đang hôn mê lên, khẽ gọi ta.
“Chúng ta nên rời khỏi đây.”
Chaporia
Bình Luận (0)