Ta kéo nhẹ tay áo ông.

“Tần đại nhân.”

“Nàng không nói dối.”

Tần Mục quay sang nhìn ta.

Ta khẽ giải thích: “Nếu tàn hồn có ý giết người, oán khí sẽ chuyển thành màu đen. Trên người nàng ấy không có.”

Nghe vậy, ông mới chậm rãi thu kiếm.

Ta bước lên trước.

“Tỷ tỷ.”

“Tỷ tên gì?”

Nàng im lặng rất lâu.

Lâu đến mức ta tưởng nàng sẽ không trả lời.

Cuối cùng, nàng khẽ nói.

“Lý Thanh Dao.”

Ta và Tần Mục đồng thời sửng sốt.

Lý…

Chính là họ của Lễ bộ Thượng thư.

Ta lập tức hỏi: “Tỷ là người của Lý gia?”

Nàng mỉm cười.

“Ta là đích trưởng nữ của Lý gia.”

“Nhưng…”

“Ta đã chết hai mươi năm rồi.”

Đồng tử của Tần Mục co rút.

Hai mươi năm trước.

Lý gia quả thật từng mất một đứa con gái.

Chẳng lẽ…

Chính là nàng?

Ta lại hỏi: “Tỷ chết vì rơi xuống hồ?”

Nàng lắc đầu.

“Không.”

“Ta bị người ta giết.”

Bốn chữ ấy vang lên trong mật thất lạnh lẽo.

Ta chỉ thấy sau lưng mình nổi lên một tầng da gà.

Nếu lời nàng là thật…

Vậy Lý đại nhân và Lý phu nhân suốt hai mươi năm qua đều bị lừa.

Người được chôn trong mộ…

Không phải con gái họ.

Lý Thanh Dao quay đầu nhìn chiếc quan tài đá.

“Ngày ấy…”

“Ta vừa tròn một tuổi.”

“Có người bế ta rời khỏi Lý phủ.”

“Ta khóc rất lớn.”

“Nhưng không có ai nghe thấy.”

Giọng nàng rất bình tĩnh.

Giống như đang kể chuyện của người khác.

“Có một người đàn bà lấy dao cắt tóc ta.”

“Còn một người đàn ông dùng má/u của ta vẽ rất nhiều thứ.”

“Cuối cùng…”

“Bọn họ bóp chết ta.”

Nói đến đây.

Ánh mắt nàng dần trở nên trống rỗng.

“Họ nói…”

“Ta là vật tế tốt nhất.”

Ta siết chặt nắm tay.

Vật tế…

Lại là hai chữ này.

Từ Quyển 1 đến giờ, ta đã nghe quá nhiều lần.

Có người vẫn luôn dùng mạng người để bày trận.

Ta nhìn nàng.

“Vậy những cô dâu kia…”

“Không phải ta.”

Lý Thanh Dao lắc đầu rất nhanh.

“Ta chưa từng hại ai.”

“Ta chỉ không thể rời khỏi nơi này.”

“Người giết họ…”

“Là kẻ đã giết ta năm đó.”

Tần Mục lập tức hỏi: “Hắn là ai?”

Lý Thanh Dao khẽ nhắm mắt.

“Tên…”

“Ta không nhớ.”

“Khuôn mặt…”

“Cũng không nhớ.”

“Nhưng ta nhớ…”

Nàng từ từ giơ tay lên.

Chỉ vào bức tường phía sau quan tài.

“Tay hắn.

Ta và Tần Mục lập tức quay đầu.

Trên vách đá có một bức bích họa đã bong tróc gần hết.

Ở giữa chỉ còn lại hình một cánh tay.

Trên cổ tay người đó.

Khắc một hình xăm rất kỳ lạ.

Một con mắt màu đỏ.

Bao quanh bởi tám đường vân như mạng nhện.

Khoảnh khắc nhìn thấy hình xăm ấy.

Tim ta bỗng đập mạnh.

Trong trí nhớ của kiếp trước.

Sư phụ từng mở cho ta xem một quyển cổ thư.

Bên trong chỉ có đúng một hình vẽ.

Chính là hình xăm này.

Ông từng nói.

“Nếu sau này con gặp người mang dấu ấn Thiên Nhãn…”

“Lập tức bỏ chạy.”

“Bởi vì…”

“Bọn chúng là đám điên thật sự.”

Ta chưa từng hỏi vì sao.

Sư phụ cũng chưa từng kể tiếp.

Không ngờ hôm nay.

Dấu ấn ấy lại xuất hiện ở đây.

Đúng lúc ấy.

Lý Thanh Dao bỗng biến sắc.

Nàng nhìn về phía lối vào mật thất.

Giọng nói lần đầu tiên xuất hiện sự hoảng hốt.

“Hắn tới.”

Ta và Tần Mục đồng thời quay đầu.

Từ cuối đường hầm.

Từng tiếng bước chân chậm rãi vang lên.

Cộc.

Cộc.

Cộc.

Mỗi một bước.

Ngọn nến trắng trong mật thất lại tắt đi một ngọn.

Chỉ trong chớp mắt.

Hơn mười ngọn nến đã tắt quá nửa.

Giữa bóng tối dần lan rộng.

Một giọng cười khàn khàn vọng vào.

“Tiểu Quốc Sư…”

“Cuối cùng…”

“Ta cũng gặp được ngươi rồi.”

Ngay sau đó.

Một bóng người mặc hắc bào xuất hiện ở cuối đường hầm.

Trên khuôn mặt hắn là một chiếc mặt nạ màu bạc.

Chỉ để lộ đôi mắt lạnh lẽo.

Mà trên cổ tay phải của hắn.

Rõ ràng có một hình xăm.

Con mắt đỏ.

Chương 11: Kẻ Đeo Mặt Nạ

Tiếng bước chân vang đều trong đường hầm.

Cộc.

Cộc.

Cộc.

Mỗi một bước tiến tới, ngọn nến trắng trong mật thất lại tắt thêm một ngọn.

Chỉ còn lại ba đốm lửa lay lắt.

Ánh sáng xanh nhạt hắt lên chiếc mặt nạ bạc, khiến bóng người mặc hắc bào trông càng quỷ dị.

Tần Mục lập tức chắn trước mặt ta.

Thanh trường kiếm trong tay ông chậm rãi rút khỏi vỏ.

“Ngươi là ai?”

Người kia bật cười.

Tiếng cười khàn khàn như hai phiến đá cọ vào nhau.

“Một Đại Lý Tự khanh… cũng xứng hỏi tên ta?”

Vừa dứt lời.

Ống tay áo hắn khẽ phất.

Ba cây kim đen lập tức bắn tới.

“Keng!”

Tần Mục vung kiếm đánh bay hai cây.

Cây cuối cùng lại lao thẳng về phía ta.

Ta lấy một lá bùa trong tay áo, kẹp giữa hai ngón tay.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...