Lưu Đức Hải cau mày.

“Ý con là hung thủ đã lên kế hoạch từ rất lâu?”

“Ít nhất nửa năm.”

Ta ngẩng đầu nhìn bầu trời.

Oán khí trên không trung càng lúc càng đậm.

Nếu Triệu tam tiểu thư cũng xảy ra chuyện, trận pháp sẽ hoàn thành một nửa.

Đến lúc ấy…

Sẽ rất phiền.

Hoàng đế trầm giọng hỏi: “Tang Tang, con có cách tìm người không?”

Ta cười.

“Có.”

Mọi người lập tức nhìn sang.

Ta giơ tay.

“Lấy cho con một bát nước sạch.”

Một lát sau.

Cung nhân mang tới một bát nước.

Ta lấy trong túi ra một lá bùa vàng, xé thành hai nửa rồi thả vào bát.

Lưu Đức Hải tò mò hỏi: “Đây là thuật gì?”

“Truy Khí.”

“Nếu trên người Triệu tỷ tỷ còn mang theo đồ cưới, hỷ khí sẽ chưa tan.”

Ta cắn đầu ngón tay, nhỏ một giọt má/u lên mặt nước.

Lá bùa lập tức chìm xuống đáy.

Mặt nước vốn phẳng lặng bỗng nổi lên từng vòng gợn sóng.

Chỉ vài hơi thở sau.

Mặt nước dần hiện ra một bóng mờ.

Đó là…

Một căn nhà.

Trước cửa treo đầy đèn lồng đỏ.

Bên trong còn có tiếng nhạc hỷ mơ hồ.

Nhưng điều kỳ lạ là.

Ta chưa từng nhìn thấy nơi này trong kinh thành.

Hình ảnh chỉ kéo dài vài giây rồi tan biến.

Bát nước cũng trở lại bình thường.

Tần Mục vội hỏi: “Đó là đâu?”

Ta lắc đầu.

“Không biết.”

“Nhưng chắc chắn không phải Triệu phủ.”

Đúng lúc ấy.

Một lão bộ khoái lớn tuổi bỗng biến sắc.

“Đại nhân!”

“Tòa nhà vừa rồi… hình như hạ quan từng gặp.”

Tần Mục quay phắt sang.

“Ở đâu?”

“Ngoài thành phía tây, cách đây hơn mười dặm có một biệt viện bỏ hoang.”

“Là phủ của một phú thương.”

“Hai mươi năm trước cả nhà họ bị hỏa hoạn thiêu c/h/ế/t.”

“Kể từ đó không ai dám ở.”

Lòng ta khẽ động.

Hai mươi năm.

Lại là hai mươi năm.

Từ đầu vụ án đến giờ, con số này đã xuất hiện quá nhiều lần.

Không thể là trùng hợp.

Ta kéo tay áo Hoàng đế.

“Bệ hạ.”

“Đi thôi.”

“Nếu chậm…”

“Có lẽ sẽ không cứu được người.”

Đêm xuống.

Đoàn người cưỡi ngựa thẳng hướng tây.

Mưa phùn lất phất.

Con đường núi vắng lặng đến đáng sợ.

Đi được gần một canh giờ, phía trước dần hiện ra một tòa biệt viện cũ.

Điều khiến ai cũng lạnh gáy là…

Trước cổng thật sự treo hai chiếc đèn lồng đỏ.

Ánh nến bên trong vẫn còn cháy.

Nhưng nơi này đã bỏ hoang hơn hai mươi năm.

Tên thống lĩnh Cấm quân rút kiếm.

“Đại nhân, có người!”

Mọi người lập tức tản ra.

Ta đứng trước cổng, nhìn hai chữ trên tấm biển.

Hỷ Đường.

Không phải tên phủ.

Mà là hai chữ vừa được viết bằng chu sa.

Ta khẽ nhíu mày.

“Hắn đang chờ chúng ta.”

Tần Mục hỏi: “Có bẫy?”

“Chắc chắn có.”

“Vậy còn vào không?”

Ta cười.

“Đương nhiên phải vào.”

“Hắn đã mời khách.”

“Không đi thì phụ lòng người ta.”

Lưu Đức Hải dở khóc dở cười.

Tiểu tổ tông này…

Đến lúc nào rồi mà còn nói đùa.

Cánh cửa gỗ vừa được đẩy ra.

“Két…”

Một luồng gió lạnh thổi ra từ bên trong.

Sân viện phủ đầy lá khô.

Nhưng chính giữa lại sạch sẽ lạ thường.

Giống như vừa có người quét dọn.

Xa hơn một chút.

Trong chính điện sáng rực ánh nến.

Tiếng nhạc hỷ lại vang lên.

“Tang Tang.”

Hoàng đế thấp giọng gọi.

Ta khẽ giơ tay.

“Đừng lên tiếng.”

“Bên trong…”

“Có người.”

Mọi người lập tức nín thở.

Tần Mục nhẹ nhàng bước tới cửa chính.

Ông đưa mắt nhìn qua khe cửa.

Chỉ một cái nhìn.

Sắc mặt ông lập tức thay đổi.

“Tìm thấy Triệu tam tiểu thư rồi.”

Ta cũng ghé mắt nhìn vào.

Trong đại điện.

Triệu tam tiểu thư mặc hỉ phục đỏ, ngồi ngay ngắn trước bàn trang điểm.

Giống hệt Lý tiểu thư hôm ấy.

Khác ở chỗ…

Lần này nàng vẫn còn sống.

Nhưng sau lưng nàng.

Trong tấm gương đồng.

Lại hiện lên một bóng người mặc hỉ phục đỏ khác.

Người đó không có mặt.

Trên cổ chỉ là một khoảng tối đen như mực.

Mà Triệu tam tiểu thư…

Hoàn toàn không hề hay biết.

Chương 8: Người Trong Gương

Ta nhìn chằm chằm vào tấm gương đồng.

Người khác chỉ thấy Triệu tam tiểu thư đang ngồi bất động trước bàn trang điểm.

Nhưng trong mắt ta.

Sau lưng nàng còn có một bóng người khác.

Một nữ tử mặc hỉ phục đỏ.

Mái tóc dài xõa xuống tận eo.

Phần cổ trống rỗng.

Nơi đáng lẽ là khuôn mặt chỉ có một màn sương đen dày đặc.

Ta khẽ hít một hơi.

Không phải quỷ.

Vẫn là chấp niệm.

Nhưng lần này mạnh hơn rất nhiều.

Tần Mục thấp giọng hỏi: “Tang Tang, chúng ta cứu người thế nào?”

Ta không đáp ngay.

Ánh mắt vẫn đặt trên chiếc gương.

Đúng lúc ấy.

Triệu tam tiểu thư chậm rãi cầm chiếc lược gỗ trên bàn lên.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...