Nàng cười rất dịu dàng.

Động tác máy móc như một con rối.

Từng nhát.

Từng nhát.

Chậm rãi chải tóc.

Ta bỗng biến sắc.

“Không được!”

Vừa dứt lời, ta lao thẳng vào đại điện.

Ầm!

Cánh cửa bị ta đẩy bật.

Tiếng động khiến Triệu tam tiểu thư khựng lại.

Nhưng chỉ một thoáng sau, nàng lại tiếp tục chải tóc.

Một.

Hai.

Ba.

Mỗi lần chiếc lược đi qua mái tóc, oán khí trong gương lại đậm thêm một phần.

Ta lập tức rút một lá bùa từ tay áo.

“Khai!”

Lá bùa hóa thành một tia sáng vàng, bay thẳng về phía gương đồng.

Choang!

Chiếc gương rung lên dữ dội.

Bóng người phía sau Triệu tam tiểu thư cũng lùi lại một bước.

Đúng lúc ấy.

Triệu tam tiểu thư như bừng tỉnh khỏi cơn mê.

Nàng hét thất thanh.

“Cứu ta!”

Ngay sau tiếng hét.

Một cơn gió lạnh đột nhiên nổi lên.

Toàn bộ nến đỏ trong đại điện đồng loạt tắt phụt.

Cả căn phòng chìm vào bóng tối.

“Lên đèn!”

Tần Mục quát lớn.

Mấy bộ khoái vội vàng châm lửa.

Ánh sáng vừa bừng lên.

Ai nấy đều hít vào một hơi lạnh.

Triệu tam tiểu thư…

Biến mất.

Chiếc ghế vẫn còn.

Chiếc lược vẫn nằm trên bàn.

Nhưng người đã không còn.

Một bộ khoái lắp bắp.

“Đại… đại nhân…”

“Vừa rồi rõ ràng nàng vẫn ngồi ở đây.”

Ta chạy tới trước bàn trang điểm.

Đưa tay sờ lên mặt bàn.

Vẫn còn hơi ấm.

Chứng tỏ nàng mới biến mất chưa lâu.

Ta chậm rãi ngẩng đầu.

Lần này.

Trong gương không còn bóng nữ tử không đầu nữa.

Mà hiện lên một dòng chữ đỏ như má/u.

Muốn cứu người.

Đến giếng cạn.

Dòng chữ chỉ tồn tại vài hơi thở rồi từ từ tan biến.

Tần Mục cũng nhìn thấy.

Ông lập tức quay đầu hỏi lão bộ khoái:

“Biệt viện này có giếng không?”

“Có!”

“Ở hậu viện.”

“Đi!”

Hậu viện cỏ mọc um tùm.

Giữa sân là một chiếc giếng đá đã bỏ hoang.

Miệng giếng được đậy bằng tấm gỗ cũ.

Trên mặt gỗ dán đầy bùa màu vàng.

Ta vừa nhìn đã cau mày.

Đây không phải bùa của Thiên Cơ Môn.

Mà là một loại phong ấn rất tà.

Có người không muốn thứ dưới giếng đi ra.

Hoặc…

Không muốn người bên ngoài đi xuống.

Ta cúi người nhìn kỹ.

Những lá bùa này đều rất mới.

Nhiều nhất chỉ được dán trong vòng ba ngày.

Điều đó chứng minh.

Hung thủ vừa quay lại đây không lâu.

Lưu Đức Hải hỏi: “Tang Tang, có mở không?”

Ta gật đầu.

“Phải mở.”

“Nếu không Triệu tỷ tỷ sẽ c/h/ế/t.”

Mấy thị vệ lập tức tiến lên.

Vừa nhấc tấm gỗ.

Một luồng khí lạnh bốc thẳng lên.

Ngay sau đó.

Từ dưới giếng vọng lên tiếng khóc rất nhỏ.

“Oa…”

“Oa…”

Tiếng khóc non nớt.

Giống hệt tiếng trẻ con.

Tần Mục nắm chặt chuôi kiếm.

“Trong giếng có trẻ con?”

Ta lắc đầu.

“Không.”

“Đó không phải trẻ con.”

“Đó là…”

Ta còn chưa kịp nói hết.

Bỗng có một bàn tay trắng bệch thò lên từ trong bóng tối.

Mấy bộ khoái giật mình lùi lại.

Bàn tay ấy bấu chặt thành giếng.

Ngay sau đó.

Một cô gái mặc hỉ phục đỏ từ từ bò lên.

Mái tóc dài phủ kín mặt.

Hai tay đầy bùn đất.

Điều khiến tất cả kinh hãi nhất là…

Nàng chính là Triệu tam tiểu thư.

Nhưng đôi mắt nàng hoàn toàn trống rỗng.

Khóe môi nhếch lên thành một nụ cười quỷ dị.

Nàng chậm rãi mở miệng.

Giọng nói phát ra lại không phải của nàng.

“Đến rồi sao…”

“Ta chờ các ngươi…”

“Hai mươi năm rồi.”

Ngay khoảnh khắc ấy.

Ta nhìn thấy sau lưng Triệu tam tiểu thư.

Một sợi chỉ đỏ cực mảnh kéo dài vào tận đáy giếng.

Đầu còn lại…

Đang buộc trên cổ tay của một người.

Có người.

Vẫn còn ở dưới đó.

Chương 9: Người Dưới Đáy Giếng

Triệu tam tiểu thư đứng bên miệng giếng.

Mái tóc đen phủ kín khuôn mặt.

Hai tay buông thõng.

Khóe môi vẫn giữ nguyên nụ cười cứng ngắc.

Giọng nói vừa rồi rõ ràng không phải của nàng.

Mà là của một người khác.

Một người đã chờ suốt hai mươi năm.

Đám bộ khoái đồng loạt rút đao.

Ngay cả Tần Mục cũng nắm chặt chuôi kiếm.

Ta lại giơ tay ngăn mọi người.

“Đừng tới gần.”

Lưu Đức Hải lập tức hỏi: “Vì sao?”

“Trên người Triệu tỷ tỷ có Hồng Tuyến Khôi.”

Tần Mục chưa từng nghe cái tên ấy.

“Hồng Tuyến Khôi là gì?”

Ta nhìn sợi chỉ đỏ đang quấn quanh cổ tay Triệu tam tiểu thư rồi giải thích: “Là một loại tà thuật. Chỉ cần cắt đứt sợi chỉ khi chưa tìm được người điều khiển, người bị khống chế sẽ lập tức mất mạng.”

Mọi người đồng loạt biến sắc.

Nói cách khác.

Bây giờ không thể cứu người bằng cách mạnh tay.

Đúng lúc ấy.

Triệu tam tiểu thư chậm rãi giơ cánh tay phải lên.

Ngón tay cứng đờ chỉ xuống đáy giếng.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...