Có người ngơ ngác nhìn người thân.

Có người ôm đầu.

Có người òa khóc.

Người phụ nữ ôm lấy chồng mình.

Lần này.

Ánh mắt người đàn ông đã hoàn toàn trong trẻo.

Hắn run run đưa tay lau nước mắt cho vợ.

“Xin lỗi…”

“Ta để nàng sợ rồi.”

Tiếng khóc.

Tiếng cười.

Tiếng gọi nhau.

Lập tức vang khắp ngôi làng.

Ôn dịch chưa từng cướp mạng họ.

Kẻ cướp đi ý thức của họ…

Là đại trận của Diệp Vô Cực.

Trong Tàng Hồn Động.

Diệp Vô Cực lảo đảo lùi liên tiếp mấy bước.

Mỗi bước lùi.

Khóe miệng ông ta lại tràn thêm một ngụm má/u.

Liễu Vô Trần nhìn người từng dẫn dắt mình, ánh mắt vô cùng phức tạp.

“Đại sư huynh.”

“Đừng tiếp tục nữa.”

Diệp Vô Cực cười.

Tiếng cười khàn đặc.

“Tiếp tục?”

“Ta đã đi đến đây.”

“Làm sao quay đầu?”

Ông ta ngẩng đầu nhìn người phụ nữ áo trắng.

“Linh Nhi.”

“Muội nói ta sai.”

“Vậy năm đó…”

“Nếu ta không nghiên cứu cấm thuật.”

“Muội vẫn sẽ chết.”

Người phụ nữ khẽ nhắm mắt.

“Đúng.”

“Ta vẫn sẽ chết.”

“Nhưng…”

“Ta chưa từng trách huynh.”

Diệp Vô Cực đứng sững.

Người phụ nữ nhìn ông thật lâu.

“Từ đầu đến cuối.”

“Ta chỉ trách.”

“Huynh vì một người đã mất.”

“Mà kéo vô số người vô tội xuống địa ngục.”

Nụ cười trên mặt Diệp Vô Cực chậm rãi biến mất.

Ông cúi đầu.

Lần đầu tiên sau mấy chục năm.

Thân hình ấy trông già nua vô cùng.

Đúng lúc ấy.

Từ đỉnh hang động bỗng truyền đến tiếng đá nứt.

Tần Mục ngẩng đầu.

“Sắp sập!”

Toàn bộ Tàng Hồn Động bắt đầu rung chuyển dữ dội.

Đá vụn không ngừng rơi xuống.

Thái tử vừa tỉnh lại cũng lập tức bước tới.

“Tất cả ra ngoài trước!”

Mọi người không còn chần chừ.

Nhanh chóng chạy về phía cửa hang.

Ta vừa chạy được vài bước.

Bỗng quay đầu lại.

Diệp Vô Cực vẫn đứng nguyên dưới gốc đào.

Không hề có ý định rời đi.

Ta lớn tiếng gọi.

“Đi!”

Ông nhìn ta.

Khóe môi bỗng cong lên thành một nụ cười rất nhẹ.

“Tang Tang.”

“Con thắng rồi.”

“Nhưng…”

“Thiên Nhãn…”

“Chưa kết thúc.”

Ông vừa dứt lời.

Đột nhiên giơ tay.

Một lá bùa đen bốc cháy.

Khói đen dày đặc lập tức bao phủ toàn bộ thân thể ông.

Cố Hành Chi biến sắc.

“Không được!”

Huynh ấy lao tới.

Nhưng chỉ chụp được một góc áo.

Khói đen tan đi.

Diệp Vô Cực cũng biến mất.

Chỉ còn lại một miếng ngọc màu đen rơi xuống đất.

Ta nhặt lên.

Mặt sau khắc duy nhất một chữ.

Nhất.

Ngay khi chúng ta chạy ra khỏi cửa hang.

Ầm!

Cả Tàng Hồn Động sụp đổ.

Bụi mù cuồn cuộn.

Cây đào giữa hồ cũng chìm vào lòng núi.

Người phụ nữ áo trắng đứng bên ngoài.

Thân thể càng lúc càng mờ.

Nàng cúi xuống.

Nhẹ nhàng ôm lấy ta.

Ta cảm nhận được.

Cái ôm ấy rất ấm.

Ấm như thật.

“Tang Tang.”

“Nương phải đi rồi.”

Ta nắm lấy tay nàng.

“Người sẽ biến mất sao?”

Nàng mỉm cười.

“Không.”

“Nương chỉ…”

“Đến nơi nên đến.”

“Nương không thể ở bên con.”

“Nhưng sẽ luôn nhìn thấy con.”

Nàng giơ tay.

Khẽ vuốt tóc ta.

Giống hệt cách sư phụ vẫn làm.

“Con gái của nương.”

“Nhất định phải bình an.”

Dứt lời.

Thân ảnh màu trắng hóa thành vô số cánh hoa đào.

Bay lên bầu trời.

Không còn dấu vết.

Ta đứng rất lâu.

Cho đến khi cánh hoa cuối cùng tan biến.

Mới khẽ cúi đầu.

Nhỏ giọng nói:

“Nương.”

“Con biết rồi.”

Ba ngày sau.

Đoàn người trở về kinh thành.

Hai trăm ba mươi bảy dân làng đều bình an.

Thái tử hoàn toàn tỉnh lại.

Khâm Thiên Giám và Đại Lý Tự cùng điều tra vụ án Bắc Mang Sơn.

Nhưng kết luận cuối cùng chỉ có tám chữ.

Ôn dịch giả chết, tà đạo hại người.

Không ai biết.

Sau vụ án ấy.

Một đại trận tồn tại mấy chục năm đã bị phá.

Một linh hồn cuối cùng cũng được giải thoát.

Một người mẹ đã gặp lại con gái mình.

Đêm đó.

Ta ngồi trên mái Ngự Thư Phòng, vừa gặm bánh quế vừa ngắm trăng.

Hoàng đế bước lên.

Ngồi cạnh ta.

“Tang Tang.”

“Con đang nghĩ gì?”

Ta lấy miếng ngọc đen có khắc chữ “Nhất” ra.

Khẽ xoay trong lòng bàn tay.

“Con đang nghĩ.”

“Diệp Vô Cực nói đúng một chuyện.”

Hoàng đế nhìn ta.

“Chuyện gì?”

Ta ngẩng đầu nhìn bầu trời đầy sao.

“Thiên Nhãn…”

“Vẫn chưa kết thúc.”

Đúng lúc ấy.

Miếng ngọc màu đen trong tay ta bỗng nóng lên.

Một hàng chữ đỏ như má/u chậm rãi hiện ra.

“Mời Tiểu Quốc Sư đến Tây Hoang.”

“Ta chờ ngươi.”

Dưới hàng chữ ấy.

Là một ký hiệu quen thuộc.

Một con mắt đỏ.

Nhưng lần này.

Bên dưới con mắt.

Lại có thêm một đóa hoa sen đen chưa từng xuất hiện.

Ta nhìn thật lâu.

Khóe môi chậm rãi cong lên.

“Được.”

“Ta sẽ đến.”

Hết Quyển 4.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...