Diệp Vô Cực nhìn ta.

Ánh mắt vẫn bình tĩnh.

“Tang Tang.”

“Con cứu được một người.”

“Cứu được mười người.”

“Nhưng cứu được thiên hạ sao?”

“Nếu Thiên Môn mở.”

“Người chết đều sống lại.”

“Đó chẳng phải điều con muốn?”

Ta nhìn ông ta.

Lần đầu tiên không lập tức đáp lời.

Bởi vì…

Đó từng là điều ta nghĩ.

Kiếp trước.

Nếu người chết đều có thể sống.

Nếu thiên mệnh đều có thể đổi.

Thì còn ai phải khóc nữa?

Diệp Vô Cực thấy ta im lặng thì khẽ cười.

“Con dao động rồi.”

Ta cúi đầu.

Khẽ vuốt đồng tiền của sư phụ.

Đúng lúc ấy.

Một bàn tay đặt nhẹ lên đầu ta.

Ấm áp.

Rất quen thuộc.

Ta giật mình quay lại.

Sau lưng không có ai.

Nhưng giọng nói của sư phụ lại vang lên.

“Tang Tang.”

“Con còn nhớ.”

“Ngày đầu tiên vi sư dạy con xem bói không?”

Ta nhắm mắt.

Ký ức chậm rãi hiện về.

“Hôm nay vi sư dạy con quẻ đầu tiên.”

“Sư phụ.”

“Con xem bói để làm gì?”

“Kẻ xem bói.”

“Không phải để biết ai sống.”

“Ai chết.”

“Mà là…”

“Để biết.”

“Ai đáng được cứu.”

Ta mở mắt.

Trong lòng bỗng sáng tỏ.

Ta ngẩng đầu nhìn Diệp Vô Cực.

“Ngươi sai rồi.”

“Sai ở đâu?”

“Người chết sống lại.”

“Không phải điều ta muốn.”

“Điều ta muốn.”

“Là người còn sống.”

“Được sống thật tốt.”

Nụ cười trên mặt Diệp Vô Cực hoàn toàn biến mất.

“Con…”

“Giống hệt hắn.”

Ông ta vừa dứt lời.

Một luồng khí đen khổng lồ từ lòng hồ bùng lên.

Mặt nước nổ tung.

Hàng trăm sợi xích đen đồng thời lao về phía ta.

“Tang Tang!”

Cố Hành Chi xông lên trước.

Tần Mục cũng rút kiếm.

Ngay cả Liễu Vô Trần vừa tỉnh lại cũng cố chống người đứng dậy.

Nhưng…

Có người còn nhanh hơn.

Đứa bé mắt đỏ.

Nó dang hai tay.

Đứng chắn trước mặt ta.

“Tỷ tỷ.”

“Lần này.”

“Đến lượt con bảo vệ tỷ.”

Ầm!

Toàn bộ xích đen xuyên qua thân thể nhỏ bé ấy.

Đứa bé đau đến run lên.

Nhưng vẫn không lùi nửa bước.

Nó quay đầu.

Nở nụ cười rất ngoan.

“Tỷ…”

“Con nhớ rồi.”

“Con tên…”

“Là…”

“An Bình.”

“Con không muốn gặp cha mẹ nữa.”

“Con muốn…”

“Được đầu thai.”

Nói xong.

Thân thể nó hóa thành vô số điểm sáng.

Từng hạt sáng bay lên không trung.

Rồi chậm rãi rơi xuống mặt hồ.

Trong khoảnh khắc ấy.

Toàn bộ âm khí trong Tàng Hồn Động như bị gột rửa.

Hoa đào giữa hồ nở rộ.

Mùi hương nhè nhẹ lan khắp hang động.

Người phụ nữ áo trắng nhìn những cánh hoa bay đầy trời.

Khóe mắt đỏ hoe.

“Cuối cùng…”

“Đứa nhỏ ấy cũng được tự do.”

Ta nhìn những hạt sáng dần tan biến.

Khóe mắt cũng cay xè.

Diệp Vô Cực lại lần đầu tiên lùi một bước.

Ông ta nhìn cây đào.

Trong mắt hiện lên vẻ không thể tin nổi.

“Không…”

“Không thể…”

“Hồn tế…”

“Sao lại tự giải thoát được?”

Ta lau khóe mắt.

Chậm rãi đứng dậy.

Đồng tiền trong tay phát ra ánh sáng vàng rực.

Quyển Thiên Cơ Lục cũng tự bay lên giữa không trung.

Ta nhìn Diệp Vô Cực.

Nhẹ giọng nói:

“Ngươi luôn muốn mở Thiên Môn.”

“Nhưng ngươi chưa từng hỏi.”

“Những người bị ngươi hi sinh…”

“Có muốn như vậy hay không.”

Ánh sáng vàng từ Thiên Cơ Lục lập tức bao phủ cả Tàng Hồn Động.

Dưới chân Diệp Vô Cực.

Đại trận vận hành suốt mấy chục năm…

Bắt đầu xuất hiện từng vết nứt.

Chương 15: Bắc Mang Sơn Khép Lại

“Rắc.”

Một tiếng nứt rất khẽ vang lên.

Ngay sau đó.

Khắp Tàng Hồn Động, vô số đường trận màu đen đồng loạt rạn vỡ như mặt gương.

Ánh sáng vàng từ Thiên Cơ Lục càng lúc càng rực rỡ.

Hoa đào giữa hồ không ngừng rơi.

Mỗi cánh hoa chạm xuống mặt nước đều cuốn theo một luồng hắc khí.

Diệp Vô Cực nhìn đại trận mình dày công chuẩn bị suốt mấy chục năm dần sụp đổ, đôi mắt vàng lần đầu tiên xuất hiện vẻ hoảng loạn.

“Không!”

“Không thể!”

“Đại trận này dùng long mạch làm nền!”

“Dựa vào một mình ngươi…”

“Làm sao phá được?”

Ta ôm quyển Thiên Cơ Lục, khẽ lắc đầu.

“Không phải một mình ta.”

Ta vừa dứt lời.

Đồng tiền của sư phụ từ trong tay bay lên.

“Keng.”

Một tiếng chuông trong trẻo vang vọng khắp hang động.

Phía sau ta.

Cố Hành Chi bước lên một bước.

Liễu Vô Trần chống kiếm đứng dậy.

Ngay cả người phụ nữ áo trắng cũng mỉm cười giơ tay.

Ba luồng linh lực khác nhau đồng thời hòa vào ánh sáng của Thiên Cơ Lục.

Trong thoáng chốc.

Ta như nhìn thấy một bóng người già nua mặc đạo bào xám đứng phía sau tất cả.

Ông vẫn chống cây phất trần cũ.

Vẫn cười hiền như ngày nào.

“Sư phụ…”

Ta khẽ gọi.

Bóng người ấy không đáp.

Chỉ mỉm cười nhìn ta.

Giống như đang nói.

Tang Tang đã thật sự trưởng thành rồi.

Ầm!

Đại trận dưới chân hoàn toàn sụp đổ.

Hai trăm ba mươi bảy sợi hắc khí từ khắp Bắc Mang Sơn đồng loạt bay lên trời.

Rồi tan biến.

Dưới chân núi.

Hai trăm ba mươi bảy dân làng đang hôn mê đồng thời mở mắt.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...