Ba tiếng vang lên liên tiếp.

Ta lập tức lùi lại.

Người phụ nữ cũng dừng chân.

Nàng nhìn đồng tiền.

Khóe môi khẽ cong.

“Ông ấy…”

“Vẫn cẩn thận như vậy.”

Ta chợt hỏi.

“Người quen sư phụ?”

Nàng gật đầu.

“Rất quen.”

“Lúc còn trẻ.”

“Nương, sư phụ con và một người nữa…”

“Từng cùng nhau lớn lên.”

Cố Hành Chi nghe vậy thì biến sắc.

“Ba người?”

Người phụ nữ nhìn huynh ấy.

Nhẹ nhàng gật đầu.

“Đúng.”

“Ba người.”

“Một người kế thừa Thiên Cơ.”

“Một người bước vào Thiên Nhãn.”

“Còn một người…”

Nàng đặt tay lên ngực mình.

“Là ta.”

Ta cảm thấy đầu óc hơi choáng.

Sư phụ.

Diệp Vô Cực.

Và người phụ nữ trước mặt.

Ba người họ…

Từng là đồng môn?

Đúng lúc ấy.

Một tràng cười vang lên từ sâu trong hang.

“Linh Nhi.”

“Muội nói nhiều quá.”

Diệp Vô Cực.

Ông ta chậm rãi bước ra từ bóng tối.

Lần này.

Không còn là thần niệm.

Mà là thân thể thật.

Ông ta mặc đạo bào đen.

Mái tóc đã điểm bạc.

Nhưng gương mặt vẫn chỉ như hơn ba mươi tuổi.

Đôi mắt vàng nhìn thẳng về phía người phụ nữ.

Trong đó không có sát ý.

Chỉ có sự cố chấp kéo dài hàng chục năm.

“Linh Nhi.”

“Theo ta trở về.”

Người phụ nữ lắc đầu.

“Diệp sư huynh.”

“Huynh vẫn chưa chịu tỉnh sao?”

Ông ta cười nhạt.

“Tỉnh?”

“Người nên tỉnh là muội.”

“Ta sắp mở được Thiên Môn.”

“Đến lúc đó.”

“Người chết sẽ sống.”

“Người xa cách sẽ đoàn tụ.”

“Không còn sinh ly tử biệt.”

“Không còn thiên mệnh.”

Người phụ nữ khẽ nhắm mắt.

“Nhưng…”

“Bao nhiêu người đã chết vì điều đó?”

Diệp Vô Cực không đáp.

Ánh mắt chỉ càng lạnh hơn.

Ta đứng giữa hai người.

Đột nhiên hiểu ra.

Vụ án này…

Không chỉ là một âm mưu.

Mà là chấp niệm kéo dài mấy chục năm.

Ta ngẩng đầu nhìn Diệp Vô Cực.

“Nếu mở Thiên Môn cần nhiều mạng người như vậy.”

“Vậy dù có mở được.”

“Thì có ý nghĩa gì?”

Diệp Vô Cực nhìn ta.

Lần đầu tiên.

Trong mắt ông ta xuất hiện vẻ thất vọng.

“Con giống hắn.”

“Giống hệt.”

Ta biết.

“Hắn” trong lời ông ta…

Chính là sư phụ.

Ông ta khẽ thở dài.

“Cho nên.”

“Ta càng không thể để con sống.”

Vừa dứt lời.

Diệp Vô Cực nhẹ nhàng giơ tay.

Mặt hồ yên tĩnh phía sau người phụ nữ bỗng cuộn sóng.

Từng sợi xích đen khổng lồ từ đáy hồ lao vọt lên.

Không nhắm vào ta.

Mà nhắm vào…

Người phụ nữ.

“Nương!”

Không hiểu vì sao.

Tiếng gọi ấy bật ra khỏi miệng ta theo bản năng.

Người phụ nữ quay đầu.

Nàng mỉm cười rất dịu dàng.

Lần đầu tiên.

Ta nhìn thấy một giọt nước mắt lăn xuống khóe mắt nàng.

“Con…”

“Cuối cùng cũng chịu gọi ta rồi.”

Ngay sau đó.

Hàng chục sợi xích đen đồng loạt xuyên qua thân thể nàng.

Thân ảnh màu trắng lập tức trở nên mờ đi rất nhiều.

Diệp Vô Cực chậm rãi nói.

“Linh Nhi.”

“Muội vốn là hồn.”

“Không nên tồn tại nữa.”

Ta nhìn cảnh ấy.

Lòng bàn tay siết chặt đến bật máu.

Đồng tiền của sư phụ bỗng phát ra ánh sáng vàng chói mắt.

Mà quyển Thiên Cơ Lục trong ngực ta…

Lần đầu tiên…

Tự động mở đến trang cuối cùng.

Chương 14: Trang Cuối Của Thiên Cơ Lục

Quyển Thiên Cơ Lục trong ngực ta khẽ rung lên.

Xoạt.

Từng trang giấy tự động lật qua.

Không có gió.

Cũng không có ai chạm vào.

Nhưng quyển sách vẫn dừng lại ở trang cuối cùng.

Lần đầu tiên.

Toàn bộ chữ trên trang hiện lên đầy đủ.

Không còn mờ nhạt như trước.

Mỗi nét chữ đều phát ra ánh sáng vàng nhạt.

Ta chỉ vừa nhìn lướt qua.

Đầu óc đã ong lên.

“Tang Tang.”

“Nếu con đọc được trang cuối.”

“Chứng minh vi sư đã không còn ở nhân gian.”

Cổ họng ta bỗng nghẹn lại.

Đây…

Là thư sư phụ để lại cho ta.

“Vi sư từng nói.”

“Thiên cơ có thể nhìn.”

“Không thể sửa.”

“Đó chỉ là lời nói dối.”

Đồng tử ta khẽ co lại.

Sư phụ…

Tự mình phủ nhận lời mình từng dạy?

“Thiên mệnh có thể sửa.”

“Nhưng người sửa.”

“Phải gánh thiên mệnh thay người khác.”

“Đó là cái giá.”

“Vi sư không muốn con đi con đường ấy.”

Ta siết chặt quyển sách.

Trong đầu bỗng hiện lên cảnh tượng kiếp trước.

Ta nghịch thiên cứu người.

Rồi bị thiên lôi đánh c/h/ế/t.

Thì ra…

Không phải vì không được phép sửa mệnh.

Mà vì…

Ta chưa đủ sức gánh lấy nhân quả.

Trang sách cuối cùng tiếp tục hiện thêm một hàng chữ.

“Nếu gặp Diệp Vô Cực.”

“Hãy nhớ.”

“Điều hắn sợ nhất.”

“Không phải vi sư.”

“Mà là…”

“Chính hắn.”

Ta còn chưa kịp hiểu.

Một tiếng nổ lớn đã vang lên.

Ầm!

Xiềng xích đen xuyên qua người phụ nữ áo trắng siết chặt hơn.

Thân ảnh của nàng mờ đi thấy rõ.

Ta theo bản năng lao tới.

“Nương!”

Người phụ nữ chỉ mỉm cười.

“Đừng tới.”

“Nơi này…”

“Chỉ là một phần hồn của nương.”

“Nếu tan.”

“Cũng không sao.”

Ta lắc đầu thật mạnh.

“Không được.”

“Con không đồng ý.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...