Ta nghiêng đầu.
“Vậy ngươi hoảng cái gì?”
Ông ta im lặng.
Ngay sau đó.
Thân ảnh phía sau Thái tử bỗng hóa thành khói đen.
Trước khi biến mất, giọng nói của ông ta vẫn lạnh lẽo vang lên trong thạch thất.
“Ta chờ ngươi ở Tàng Hồn Động.”
Thái tử mất đi lực chống đỡ, cả người lập tức ngã xuống.
Tần Mục nhanh tay đỡ lấy huynh ấy.
“Điện hạ!”
Thái tử mở mắt, hơi thở yếu nhưng vẫn tỉnh táo.
“Tần đại nhân… Tang Tang…”
Ta chạy tới.
“Thái tử ca ca, huynh đừng nói nhiều. Trong người huynh còn sót lại khí của Diệp Vô Cực, nói nhiều sẽ đau.”
Thái tử khẽ gật đầu.
“Được.”
Ta lại quay sang đứa bé mắt đỏ.
“Đệ thì sao?”
Nó chớp mắt.
“Con không sao. Nhưng nếu ông ấy gọi, con sẽ rất đau.”
Ta xoa đầu nó.
“Vậy lát nữa đi theo ta. Ta đánh ông ấy.”
Đứa bé ngẩn ra.
Rồi chậm rãi cười.
…
Chúng ta không lên đỉnh núi nữa.
Theo bản đồ Liễu Vô Trần để lại, mọi người vòng sang đường sau núi.
Cố Hành Chi cõng Liễu Vô Trần.
Tần Mục đỡ Thái tử.
Lưu Đức Hải thì ôm túi bánh quế, vừa đi vừa thở hổn hển.
“Tiểu Tang Tang, lão nô cảm thấy… sau này xuất cung phải mang nhiều bánh hơn.”
Ta gật đầu rất nghiêm túc.
“Gia gia nói đúng. Phá án hao sức lắm.”
Tần Mục nghe vậy suýt nữa bật cười.
Căng thẳng cả đêm.
Chỉ có hai người này vẫn nghĩ đến bánh.
Đi được nửa canh giờ, sương mù trước mặt dần loãng.
Một hang đá đen ngòm xuất hiện giữa vách núi.
Miệng hang không lớn.
Nhưng âm khí bên trong dày đặc đến mức gần như hóa thành dòng nước đen chảy ra ngoài.
Trên vách đá bên cạnh khắc ba chữ cổ.
Tàng Hồn Động.
Ta vừa bước đến gần.
Đồng tiền của sư phụ bỗng nóng lên.
Không phải rung.
Mà là nóng.
Nóng đến mức gần như bỏng tay.
Ngay sau đó, trong đầu ta lại vang lên giọng nói của sư phụ.
“Tang Tang.”
“Lần này, đừng dùng mắt nhìn.”
“Dùng tim nghe.”
Ta nhắm mắt.
Gió trong hang thổi qua tai.
Ban đầu chỉ có tiếng gió.
Sau đó, ta nghe thấy tiếng nước nhỏ.
Tiếng xích sắt.
Tiếng ai đó khẽ thở dài.
Và cuối cùng…
Tiếng một người đang gọi tên ta.
“Tang Tang…”
Giọng nói ấy không phải sư phụ.
Mà là một giọng nữ rất dịu dàng.
Ta mở bừng mắt.
Trong lòng bỗng đau nhói không rõ nguyên do.
Cố Hành Chi nhìn ta.
“Muội nghe thấy gì?”
Ta chậm rãi đáp.
“Có người gọi ta.”
“Ai?”
Ta nhìn vào bóng tối sâu hun hút trong hang.
Lắc đầu.
“Không biết.”
“Nhưng…”
“Con cảm thấy rất quen.
”
Đúng lúc ấy.
Từ trong Tàng Hồn Động vọng ra tiếng cười của Diệp Vô Cực.
“Đương nhiên quen.”
“Vì người đang gọi ngươi…”
“Là mẫu thân thật sự của ngươi.”
Chương 13: Người Phụ Nữ Trong Tàng Hồn Động
“Là mẫu thân thật sự của ngươi.”
Giọng nói của Diệp Vô Cực vẫn còn quanh quẩn trong hang động.
Nhưng ta đã không còn tâm trí để để ý đến hắn.
Ta nhìn chằm chằm vào bóng tối trước mặt.
Trong lòng dâng lên một cảm giác rất kỳ lạ.
Đó không phải sợ hãi.
Cũng không phải đề phòng.
Mà là…
Muốn đến gần.
Giống như có thứ gì đó đang không ngừng gọi ta.
“Tang Tang.”
Cố Hành Chi khẽ giữ lấy vai ta.
“Đừng đi một mình.”
Ta gật đầu.
Nhưng hai chân lại không tự chủ được bước về phía trước.
Vừa bước qua cửa hang.
Không khí lập tức thay đổi.
Âm khí bên ngoài dày đặc.
Nhưng trong Tàng Hồn Động lại vô cùng yên tĩnh.
Trên vách đá gắn đầy những viên dạ minh châu màu trắng.
Ánh sáng dịu dàng phủ khắp hang động.
Ở chính giữa.
Có một hồ nước rất lớn.
Mặt nước phẳng lặng như gương.
Mà giữa hồ…
Lại mọc một cây đào.
Một cây đào nở hoa rực rỡ giữa lòng núi.
Ta đứng sững.
Trong ký ức kiếp trước.
Trước cửa Thiên Cơ Quán cũng có một cây đào như thế.
Sư phụ từng cười bảo.
“Cây đào này không phải để ngắm.”
“Mà để nhớ nhà.”
Khi ấy ta còn nhỏ.
Chỉ biết ôm cây hỏi.
“Sư phụ cũng có nhà sao?”
Ông không trả lời.
Chỉ xoa đầu ta rất lâu.
…
“Tang Tang.”
Tiếng gọi dịu dàng lại vang lên.
Lần này.
Không còn từ bốn phương tám hướng.
Mà đến từ gốc cây đào.
Một bóng người mặc váy trắng chậm rãi hiện ra.
Nàng khoảng hơn hai mươi tuổi.
Dung mạo rất đẹp.
Khóe mắt cong cong.
Đôi mắt dịu dàng như nước.
Điều khiến ta kinh ngạc nhất là…
Nàng và ta.
Có đến bảy phần giống nhau.
Lưu Đức Hải đứng phía sau hít mạnh một hơi.
“Giống…”
“Quá giống…”
Người phụ nữ nhìn ta.
Trong mắt dần đỏ lên.
“Tang Tang.”
“Nương…”
“Cuối cùng cũng gặp được con.”
Ta đứng yên.
Không tiến lên.
Cũng không lùi lại.
Chỉ nghiêm túc nhìn nàng.
Một lúc sau mới hỏi.
“Người là ai?”
Người phụ nữ hơi ngẩn người.
Rồi mỉm cười buồn.
“Đúng.”
“Con không nhớ.”
“Nương không trách con.”
Nàng vừa bước lên một bước.
Đồng tiền của sư phụ trong túi áo ta đột nhiên nóng rực.
“Keng!”
“Keng!”
“Keng!”
Chaporia
Bình Luận (0)