Liễu Vô Trần cười tự giễu.

“Đúng.”

“Ta thua.”

“Nhưng…”

“Ta không muốn tiếp tục nữa.”

Lời này vừa dứt.

Cả thạch thất đều yên tĩnh.

Ngay cả ta cũng bất ngờ.

Liễu Vô Trần…

Định phản bội Thiên Nhãn?

Diệp Vô Cực không hề nổi giận.

Ông ta chỉ bình tĩnh hỏi:

“Vì Tang Tang?”

Liễu Vô Trần lắc đầu.

“Vì sư phụ.”

“Bao năm qua.”

“Ta luôn nghĩ mình đúng.”

“Nhưng khi nhìn thấy An An.”

“Nhìn thấy những đứa trẻ ở Vân Châu.”

“Ta mới biết.”

“Con đường này…”

“Sai thật rồi.”

Diệp Vô Cực im lặng.

Một lúc sau mới khẽ thở dài.

“Đáng tiếc.”

“Ngươi tỉnh ngộ quá muộn.”

Ông ta vừa dứt lời.

Hình xăm con mắt đỏ trên cổ tay Liễu Vô Trần đột nhiên sáng rực.

Ta biến sắc.

“Mệnh văn!”

Liễu Vô Trần cũng cúi đầu nhìn cổ tay.

Khóe môi khẽ cong lên.

“Hóa ra…”

“Ngay cả ta.”

“Cũng chỉ là quân cờ.”

Ta lập tức lao tới.

Lấy ra tất cả bùa còn lại dán lên cánh tay hắn.

Hoàn toàn vô dụng.

Ánh sáng đỏ vẫn lan rất nhanh.

Khác với Ôn Từ.

Liễu Vô Trần không giãy giụa.

Hắn chỉ nhìn ta.

Rồi khẽ lấy từ trong ngực ra một mảnh bản đồ.

Nhét vào tay ta.

“Tang Tang.”

“Đừng lên đỉnh núi.”

“Đi phía sau…”

“Có…”

Lời còn chưa nói hết.

Máu đã trào khỏi khóe miệng.

Ta vội đỡ lấy hắn.

“Đừng nói.”

“Ta cứu được.”

Liễu Vô Trần khẽ cười.

“Nếu…”

“Muội thật sự coi ta…”

“Là sư huynh…”

“Thì…”

“Hãy tha lỗi…”

Cho ta.

Ba chữ cuối cùng nhỏ đến mức gần như không nghe thấy.

Ngay sau đó.

Ánh sáng đỏ bùng lên.

Ta cắn đầu ngón tay.

Dùng máu vẽ thẳng một đạo phù lên trán hắn.

“Thiên địa hộ mệnh!”

Ầm!

Lần đầu tiên.

Mệnh văn không nổ tung.

Ánh sáng đỏ bị đạo phù ép lại.

Tuy chưa biến mất.

Nhưng cũng không tiếp tục lan rộng.

Liễu Vô Trần chưa chết.

Chỉ hôn mê.

Diệp Vô Cực nhìn cảnh ấy.

Đôi mắt vàng lần đầu tiên hiện lên vẻ kinh ngạc.

“Không ngờ…”

“Ngươi đã học được Thiên Mệnh Phù.”

Ta cũng hơi ngẩn người.

Thiên Mệnh Phù?

Ta chưa từng học.

Vừa rồi…

Lại giống hệt lúc phá Tỏa Hồn Trận.

Trong đầu tự nhiên xuất hiện cách vẽ.

Giống như…

Có người đang âm thầm dạy ta.

Đúng lúc ấy.

Một tiếng cười già nua bỗng vang lên bên tai.

“Tang Tang.”

“Lần này khá hơn lần trước.”

Ta đứng sững.

Lại là…

Giọng của sư phụ.

Chương 12: Đường Sau Núi

“Tang Tang.”

“Lần này khá hơn lần trước.”

Giọng nói của sư phụ vang lên rất khẽ.

Ta đứng giữa thạch thất, một tay còn đỡ Liễu Vô Trần đang hôn mê, đầu óc lại như bị ai gõ mạnh một cái.

“Sư phụ?”

Ta gọi rất nhỏ.

Không ai đáp lại.

Chỉ có đồng tiền trong tay áo khẽ rung lên.

“Keng.”

Một tiếng rất nhẹ.

Giống như đang trả lời.

Ta cúi đầu nhìn Liễu Vô Trần.

Mệnh văn trên cổ tay hắn đã tạm thời bị ép xuống, nhưng vệt đỏ vẫn còn nằm dưới da, giống như một con rắn ngủ đông.

Chỉ cần Diệp Vô Cực muốn, nó có thể tỉnh lại bất cứ lúc nào.

Cố Hành Chi bước tới, bắt mạch cho hắn.

Một lúc sau, huynh ấy khẽ thở ra.

“Còn sống.”

Lưu Đức Hải lau mồ hôi trên trán.

“May quá…”

Ta nhìn Diệp Vô Cực đang đứng sau lưng Thái tử.

Ông ta vẫn mỉm cười.

Không tức giận.

Không tiếc nuối.

Giống như Liễu Vô Trần sống hay chết đều không quan trọng.

Điều đó khiến ta càng khó chịu.

“Ngươi không thương tiếc hắn chút nào sao?”

Diệp Vô Cực nhìn ta.

“Quân cờ còn dùng được thì giữ. Không dùng được thì bỏ. Có gì phải tiếc?”

Ta siết chặt nắm tay.

“Vậy sư phụ cũng là quân cờ của ngươi?”

Nụ cười trên mặt hắn cuối cùng nhạt đi.

“Đừng nhắc đến ông ấy.”

Ta ngẩng đầu.

“Vì sao?”

“Ngươi sợ à?”

Ánh mắt Diệp Vô Cực lạnh hẳn.

Ngay khoảnh khắc ấy, Thái tử bỗng cau mày, sắc mặt tái đi.

Ta lập tức hiểu.

Diệp Vô Cực đang dùng thần niệm đè lên thân thể Thái tử.

Ta vội bước tới, nhưng đứa bé mắt đỏ đã nhanh hơn.

Nó đưa tay đặt lên ngực Thái tử, thân thể trong suốt lóe lên một tầng sáng mỏng.

Thái tử lập tức dễ chịu hơn.

Đứa bé quay đầu nhìn ta, nhỏ giọng nói: “Tỷ tỷ, con giữ được một lát thôi.”

Ta gật đầu.

“Đủ rồi.”

Ta lấy mảnh bản đồ Liễu Vô Trần đưa ra.

Trên bản đồ vẽ một con đường rất nhỏ vòng qua đỉnh núi.

Cuối đường đánh dấu một hang đá.

Bên cạnh có ba chữ nhỏ.

Tàng Hồn Động.

Cố Hành Chi nhìn thấy ba chữ ấy, sắc mặt thay đổi.

“Thì ra là ở đó.”

Ta hỏi ngay.

“Sư huynh biết nơi này?”

Huynh ấy gật đầu.

“Năm xưa sư phụ từng nhắc. Tàng Hồn Động là cấm địa của Bắc Mang Sơn. Nghe nói dưới đó có một mạch âm rất sâu, có thể giấu thần hồn người sống. Nếu Diệp Vô Cực muốn giữ thân thể thật, rất có thể đang ở đó.”

Ta lập tức nhìn Diệp Vô Cực.

Ông ta vẫn đứng sau Thái tử.

Nhưng nụ cười đã biến mất hoàn toàn.

Ta cười tít mắt.

“Xem ra đúng rồi.”

Diệp Vô Cực nhìn ta một lúc lâu.

Rồi chậm rãi nói: “Tang Tang, con đường đó không cứu được các ngươi.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...