Đôi mắt vẫn trong trẻo như trước.

Huynh ấy nhìn quanh.

Ánh mắt cuối cùng dừng trên người ta.

“Tang Tang?”

Ta mừng rỡ chạy tới.

“Thái tử ca ca!”

Nhưng ngay khi ta sắp chạm vào tay huynh ấy.

Đứa bé bỗng dang hai tay chắn trước mặt.

“Tỷ tỷ.”

“Đừng.”

Ta khựng lại.

“Có chuyện gì?”

Đứa bé nhìn Thái tử.

Trong mắt hiện lên vẻ sợ hãi.

“Trong người ca ca…”

“Có người.”

Ta vừa nghe xong.

Đồng tiền của sư phụ trong túi áo đột nhiên rung lên dữ dội.

“Keng!”

“Keng!”

“Keng!”

Không chỉ một lần.

Mà liên tiếp chín tiếng.

Ta lập tức mở Thiên Nhãn.

Trong khoảnh khắc ấy.

Ta nhìn thấy phía sau lưng Thái tử…

Có một bóng người cao lớn mặc đạo bào màu đen đang lặng lẽ đứng đó.

Khuôn mặt người ấy bị bóng tối che khuất.

Chỉ nhìn thấy một đôi mắt vàng lạnh lẽo.

Ông ta cúi đầu nhìn ta.

Khóe môi từ từ nhếch lên.

“Tang Tang.”

“Đã lâu không gặp.”

Giọng nói ấy…

Không phải Liễu Vô Trần.

Không phải Cố Hành Chi.

Cũng không phải sư phụ.

Mà là một người hoàn toàn xa lạ.

Thế nhưng…

Trong đầu ta lại xuất hiện một ký ức chưa từng có.

Một đạo quán phủ đầy tuyết.

Một nam nhân trẻ tuổi quỳ trước cửa đại điện.

Sư phụ cầm kiếm chỉ vào ông ta.

Giọng nói lạnh lùng hiếm thấy.

“Từ hôm nay.”

“Ngươi không còn là đệ tử Thiên Cơ Môn.”

“Diệp Vô Cực.”

“Ta và ngươi…”

“Ân đoạn nghĩa tuyệt.”

Chương 11: Diệp Vô Cực

“Diệp Vô Cực.”

“Ta và ngươi… ân đoạn nghĩa tuyệt.”

Ký ức trong đầu chỉ kéo dài trong chớp mắt.

Khi ta mở mắt ra lần nữa, sau lưng đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.

Đôi mắt vàng sau lưng Thái tử cũng biến mất.

Giống như tất cả chỉ là ảo giác.

Nhưng đồng tiền của sư phụ trong tay ta vẫn không ngừng rung lên.

“Keng…”

“Keng…”

“Keng…”

Nó chưa từng sai.

Thứ ta vừa nhìn thấy…

Là thật.

“Tang Tang?”

Thái tử thấy ta đứng sững thì khẽ gọi.

“Sao vậy?”

Ta không trả lời.

Mà chậm rãi lùi về sau một bước.

Đứa bé trong quan tài băng vẫn dang hai tay chắn trước mặt Thái tử.

Đôi mắt đỏ nhìn chằm chằm vào khoảng không phía sau lưng huynh ấy.

Nó run đến mức cả thân thể cũng mờ đi.

“Tỷ tỷ…”

“Ông ấy vẫn còn.”

Cố Hành Chi nghe vậy lập tức rút trường kiếm.

“Đừng nhìn bằng mắt.”

“Hãy mở Thiên Nhãn.”

Ta khẽ gật đầu.

Hai ngón tay khép lại.

Điểm nhẹ lên giữa trán.

Một luồng khí mát lạnh lan khắp đôi mắt.

Thế giới trước mặt lập tức thay đổi.

Âm khí trong thạch thất hiện rõ thành từng sợi khói đen.

Khí vận trên người mỗi người cũng hóa thành những màu sắc khác nhau.

Khí vận của Hoàng đế ở chân núi vàng rực như mặt trời.

Khí vận của Tần Mục sắc bén như kiếm.

Khí vận của Lưu Đức Hải lại ấm áp như ánh lửa.

Còn Thái tử…

Ta hít mạnh một hơi.

Sau lưng huynh ấy thật sự có một người.

Đó là một nam nhân mặc đạo bào đen.

Tóc dài xõa xuống tận eo.

Hai tay đặt nhẹ lên vai Thái tử.

Giống như đang đứng phía sau ôm lấy huynh ấy.

Điều đáng sợ nhất là…

Ngoài ta và đứa bé kia.

Không ai nhìn thấy ông ta.

Diệp Vô Cực chậm rãi ngẩng đầu.

Đôi mắt vàng nhạt nhìn thẳng vào ta.

Khóe môi khẽ cong lên.

“Đã nhiều năm như vậy.”

“Cuối cùng cũng có người nhìn thấy ta.”

Ta siết chặt đồng tiền.

“Ngươi muốn gì?”

Ông ta không đáp.

Chỉ đưa tay.

Khẽ vuốt tóc Thái tử.

Giống như trưởng bối nhìn hậu bối.

“Đứa nhỏ này.”

“Là vật chứa tốt nhất.”

Ta lập tức lạnh mặt.

“Không được chạm vào huynh ấy.”

Diệp Vô Cực bật cười.

“Ta đã chạm.”

“Thì sao?”

Ta không nói thêm.

Ba lá bùa vàng lập tức bay khỏi tay áo.

Phong!

Trấn!

Phá!

Ba đạo phù hóa thành ba luồng sáng lao thẳng về phía Diệp Vô Cực.

Nhưng…

Ba lá bùa xuyên thẳng qua thân thể ông ta.

Không để lại chút dấu vết.

Diệp Vô Cực vẫn đứng nguyên.

“Vô dụng.”

“Thân thể thật của ta không ở đây.”

“Đây chỉ là một tia thần niệm.”

Ta nghiến răng.

Lại là thần niệm.

Giống hệt khuôn mặt già nua ở ngôi làng dưới chân núi.

Nhưng mạnh hơn gấp mười lần.

Đúng lúc ấy.

Cố Hành Chi bước lên trước.

Huynh ấy không mở Thiên Nhãn.

Vậy mà vẫn hướng chính xác mũi kiếm về phía Diệp Vô Cực.

“Sư huynh.”

“Lâu rồi không gặp.”

Diệp Vô Cực nhìn huynh ấy.

Ánh mắt cuối cùng cũng xuất hiện chút dao động.

“Hành Chi.”

“Đệ vẫn còn sống.”

Cố Hành Chi cười nhạt.

“Thất vọng lắm sao?”

“Không.”

Diệp Vô Cực lắc đầu.

“Đệ luôn là đứa khiến ta yên tâm nhất.”

“Cho nên…”

“Ta mới giữ đệ lại lâu như vậy.”

Lưu Đức Hải đứng bên cạnh nghe mà nổi da gà.

“Tiểu Tang Tang.”

“Hai người họ…”

“Có vẻ quen nhau thật.”

Ta khẽ gật đầu.

Không chỉ quen.

Mà từng là đồng môn.

Liễu Vô Trần vẫn đứng im từ nãy đến giờ.

Đột nhiên lên tiếng.

“Đại sư huynh.”

“Huynh ra sớm hơn dự tính.”

Diệp Vô Cực quay đầu.

“Là ngươi làm hỏng Tế Linh Tháp.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...