Ta lặng lẽ lắc đầu.

“Không giống.”

“Ta cứu người.”

“Ngươi hại người.”

“Khác rất nhiều.”

Nụ cười trên mặt hắn dần biến mất.

Đúng lúc ấy.

Đứa bé trong quan tài bỗng kéo nhẹ tay áo ta.

Ta cúi xuống.

Nó ghé sát tai ta.

Nhỏ giọng nói một câu.

“Tỷ tỷ…”

“Ca ca sắp tỉnh rồi.”

Ta giật mình quay đầu.

Người nằm trong quan tài…

Không phải đứa bé.

Mà là Thái tử.

Quả nhiên.

Ngón tay Thái tử vừa khẽ động.

Lông mi cũng run lên rất nhẹ.

Nhưng ngay khoảnh khắc ấy.

Trên đỉnh Bắc Mang Sơn đột nhiên vang lên chín tiếng chuông liên tiếp.

“Đông!”

“Đông!”

“Đông!”

Sắc mặt Liễu Vô Trần lần đầu tiên thay đổi.

Hắn ngẩng đầu nhìn lên phía đỉnh núi.

Khẽ lẩm bẩm.

“Không thể nào…”

“Người…”

“Sao lại tỉnh sớm như vậy?”

Cố Hành Chi nghe thấy, đồng tử lập tức co rút.

Huynh ấy nhìn thẳng lên đỉnh núi.

Giọng nói hiếm khi mất bình tĩnh.

“Không xong.”

“Hắn thức dậy rồi.”

Ta lập tức hỏi:

“Ai?”

Cố Hành Chi hít sâu một hơi.

Từng chữ từng chữ nói ra.

“Người đứng đầu Thiên Nhãn.”

“Đại sư huynh thật sự của chúng ta.”

Chương 10: Đại Sư Huynh Thật Sự

“Người đứng đầu Thiên Nhãn.”

“Đại sư huynh thật sự của chúng ta.”

Lời của Cố Hành Chi vừa dứt.

Cả thạch thất lập tức rơi vào yên lặng.

Ngay cả Liễu Vô Trần cũng không còn giữ được nụ cười ôn hòa thường ngày.

Ta nhìn Cố Hành Chi.

Rồi lại nhìn Liễu Vô Trần.

Đầu óc bỗng rối tung.

“Huynh nói…”

“Đại sư huynh thật sự?”

Cố Hành Chi khẽ gật đầu.

“Ta không phải đại sư huynh.”

“Ta chỉ là đệ tử thứ hai.”

“Lúc ta bái nhập sư môn…”

“Đại sư huynh đã theo sư phụ nhiều năm.”

Ta ngẩn người.

Vậy là…

Sư phụ không chỉ có hai đồ đệ.

Mà có ba.

Người đầu tiên.

Là thủ lĩnh Thiên Nhãn.

Người thứ hai.

Là Cố Hành Chi.

Người cuối cùng.

Là ta.

Liễu Vô Trần chậm rãi cười nhạt.

“Xem ra.”

“Không giấu được nữa.”

Ta nhìn hắn.

“Ngươi là đệ tử thứ ba?”

“Đúng.”

“Nhưng ta nhập môn sau Cố Hành Chi.”

Ta hít một hơi.

Thì ra từ đầu đến cuối.

Hắn chưa từng nói mình là đại sư huynh.

Là ta tự hiểu lầm.

Hắn chỉ gọi ta là tiểu sư muội.

Điều đó…

Không sai.

Đúng lúc ấy.

Chín tiếng chuông trên đỉnh Bắc Mang Sơn đồng thời dừng lại.

Toàn bộ ngọn núi bỗng rung lên dữ dội.

Ầm!

Một tảng đá lớn rơi xuống ngay trước cửa thạch thất.

Lưu Đức Hải giật mình.

“Động đất sao?”

Cố Hành Chi lắc đầu.

“Không.”

“Là trận nhãn.”

“Hắn đang mở trận.”

Ta lập tức hỏi:

“Trận gì?”

Cố Hành Chi nhìn lên phía đỉnh núi.

Giọng nói trầm xuống.

“Đoạt Mệnh.”

“Đoạt mệnh của ai?”

“Tất cả.”

Huynh ấy chậm rãi đáp.

“Toàn bộ dân làng.”

“Cả Thái tử.”

“Cả Hoàng đế.”

“Thậm chí…”

“Muội.”

Nghe vậy, ta lập tức nhìn về phía quan tài băng.

Đứa bé vẫn ngồi bên cạnh Thái tử.

Nó ôm đầu gối.

Đôi mắt đỏ không còn đáng sợ như trước.

Chỉ lặng lẽ nhìn ta.

Ta bước tới.

Ngồi xổm trước mặt nó.

“Đệ biết người trên đỉnh núi?”

Đứa bé gật đầu.

“Ông ấy hay ngủ.”

“Thỉnh thoảng mới tỉnh.”

“Ông ấy bảo.”

“Đợi đủ người.”

“Là có thể về nhà.”

Ta khựng lại.

“Về nhà?”

Đứa bé cười rất ngây thơ.

“Ông ấy nói.”

“Bọn đệ đều sẽ gặp cha mẹ.”

Ta khẽ thở dài.

Lại là lời nói dối.

Những đứa trẻ như An An.

Có lẽ đều bị lừa bằng cùng một cách.

Ta quay sang Liễu Vô Trần.

“Ngươi biết tất cả.”

“Vì sao vẫn giúp hắn?”

Liễu Vô Trần im lặng rất lâu.

Cuối cùng mới đáp.

“Ta từng tin.”

“Đại sư huynh có thể thay đổi thiên mệnh.”

“Hắn nói.”

“Chỉ cần mở được Thiên Môn.”

“Người chết sẽ sống.”

“Người mất sẽ trở về.”

“Ngay cả sư phụ…”

Nói đến đây.

Giọng hắn bỗng khựng lại.

Ta lập tức hiểu.

Liễu Vô Trần…

Muốn cứu sư phụ.

Không phải vì tham vọng.

Mà vì chấp niệm.

Ta nhỏ giọng hỏi:

“Ngươi cũng từng coi sư phụ là người thân.”

Liễu Vô Trần khẽ cười.

Lần đầu tiên.

Nụ cười ấy mang theo chút cay đắng.

“Ông ấy nhặt ta bên bờ sông.”

“Dạy ta đọc sách.”

“Dạy ta xem quẻ.”

“Nhưng cuối cùng…”

“Hắn vẫn chọn muội.”

Ta lắc đầu.

“Sư phụ không chọn ai.”

“Ông chỉ chọn người phù hợp.”

Liễu Vô Trần nhìn ta.

Không đáp.

Đúng lúc ấy.

Quan tài băng phát ra tiếng nứt rất nhỏ.

“Rắc.”

Ta lập tức quay đầu.

Một vết nứt dài xuất hiện trên nắp quan tài.

Hàn khí bên trong nhanh chóng tan đi.

Thái tử khẽ nhíu mày.

Ngón tay lại động.

Ta vui mừng.

“Thái tử ca ca sắp tỉnh.”

Nhưng Cố Hành Chi lại biến sắc.

“Không.”

“Không được để hắn tỉnh ở đây.”

Ta ngẩn người.

“Tại sao?”

“Bởi vì.”

“Đây là mắt trận.”

“Người đầu tiên mở mắt ở đây.”

“Sẽ trở thành vật chứa.”

Ta còn chưa kịp hỏi thêm.

Quan tài băng đã nứt toác.

Ầm!

Nắp quan tài rơi xuống đất.

Thái tử chậm rãi mở mắt.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...