Có một thanh niên mặc cẩm bào màu vàng đang nằm yên như ngủ.

Tần Mục vừa nhìn thấy đã biến sắc.

“Thái tử!”

Ta cũng sững người.

Thái tử thật sự ở đây.

Nhưng điều khiến ta lạnh cả sống lưng…

Là trên ngực huynh ấy.

Có một bàn tay nhỏ xíu trắng bệch đang đặt ngay trên trái tim.

Mà bàn tay ấy…

Thuộc về một đứa trẻ chỉ khoảng năm tuổi.

Đứa bé chậm rãi ngẩng đầu.

Mở mắt.

Đôi mắt hoàn toàn đỏ như má/u.

Nó nhìn ta.

Rồi nở một nụ cười ngây thơ.

“Tỷ tỷ.”

“Cuối cùng tỷ cũng tới cứu ta.”

Chương 9: Đứa Bé Trong Quan Tài Băng

“Tỷ tỷ.”

“Cuối cùng tỷ cũng tới cứu ta.”

Giọng nói non nớt vang lên trong thạch lao.

Đứa bé nằm trong quan tài băng nhìn ta, đôi mắt đỏ như má/u nhưng nụ cười lại hồn nhiên đến lạ.

Không hề có sát khí.

Cũng không có oán khí.

Chỉ giống một đứa trẻ lạc đường rất lâu, cuối cùng cũng gặp được người quen.

Ta khựng lại.

Trong đầu bỗng hiện lên một câu sư phụ từng nói.

“Trên đời có ba loại tà vật.”

“Một là quỷ.”

“Hai là yêu.”

“Ba là…”

“Người sống bị nuôi thành quỷ.”

Ta nhìn đứa bé thật lâu.

Cuối cùng khẽ lắc đầu.

“Nó không phải quỷ.”

Liễu Vô Trần đứng cách đó không xa, nghe vậy thì bật cười.

“Không hổ là Tang Tang.”

“Liếc mắt đã nhìn ra.”

Tần Mục vẫn không hạ kiếm.

Mũi kiếm luôn hướng về phía quan tài băng.

“Rốt cuộc nó là gì?”

Ta chậm rãi bước tới.

Đến gần quan tài mới phát hiện.

Quan tài này hoàn toàn không phải băng.

Mà là một loại ngọc trong suốt màu trắng.

Hàn khí không ngừng tỏa ra từ bên trong.

Thái tử nằm giữa quan tài, sắc mặt hồng hào, hô hấp ổn định.

Nếu không biết trước, người khác sẽ tưởng huynh ấy chỉ đang ngủ.

Điều kỳ lạ là…

Bàn tay nhỏ của đứa bé vẫn đặt lên ngực Thái tử.

Hai người giống như đang dùng chung một nhịp tim.

Ta lấy đồng tiền của sư phụ ra.

Vừa đưa tới gần.

Đồng tiền lập tức rung lên.

“Keng…”

“Keng…”

“Keng…”

Ba tiếng liên tiếp.

Ta hơi ngẩn người.

Đồng tiền chỉ rung như vậy khi gặp người có đại khí vận.

Ta nhìn Thái tử.

Lại nhìn đứa bé.

Trong lòng dần hiện lên một suy đoán.

Ta nhỏ giọng hỏi:

“Ngươi tên gì?”

Đứa bé chớp mắt.

“Con không nhớ.”

“Ngươi ở đây bao lâu rồi?”

“Nhiều lắm.”

“Nhiều là bao nhiêu?”

Nó cúi đầu đếm ngón tay.

Một.

Hai.

Ba.

Đếm mãi vẫn không xong.

Cuối cùng lắc đầu.

“Quên rồi.”

Ta lại hỏi:

“Ai đưa ngươi tới đây?”

Lần này.

Nụ cười trên mặt nó chậm rãi biến mất.

Đôi mắt đỏ cũng tối đi.

“Ông ấy.”

“Ông ấy nói…”

“Chỉ cần ngủ.”

“Sẽ được gặp mẹ.”

Nói đến chữ “mẹ”.

Đứa bé bỗng ôm đầu.

Thân thể run rẩy.

Trên cánh tay trắng nõn dần hiện ra từng đường phù văn màu đen.

Ta biến sắc.

“Đừng hỏi nữa!”

Nhưng đã muộn.

Đứa bé đau đớn hét lên.

Tiếng hét chói tai vang khắp thạch lao.

Quan tài băng bắt đầu nứt.

Từng tia hàn khí phun ra.

Liễu Vô Trần lập tức lùi về sau.

Khóe môi vẫn giữ nguyên nụ cười.

“Tiểu sư muội.”

“Muội lại làm nó đau rồi.”

Ta quay phắt đầu nhìn hắn.

“Ngươi hạ cấm chế lên ký ức của nó.”

“Đúng.”

Hắn thản nhiên gật đầu.

“Đứa trẻ ngoan thì không nên nhớ quá nhiều.”

Ta siết chặt nắm tay.

Đây là lần đầu tiên từ khi xuống núi.

Ta thật sự nổi giận.

Ta lấy ba lá bùa vàng.

Không nói một lời.

Ném thẳng về phía Liễu Vô Trần.

Ba lá bùa hóa thành ba tia sáng.

Phong kín ba hướng.

Liễu Vô Trần khẽ cười.

Quạt giấy mở ra.

“Muội vẫn còn nóng tính như vậy.”

Một cơn gió nổi lên.

Hai lá bùa bị thổi lệch.

Nhưng lá cuối cùng vẫn dán được lên vai hắn.

“Phụt.”

Ánh sáng vàng bùng lên.

Liễu Vô Trần khẽ nhíu mày.

Vai áo trắng lập tức cháy thành tro.

Lần đầu tiên.

Ta nhìn thấy dưới lớp áo hắn.

Có một vết thương cũ kéo dài từ vai xuống tận ngực.

Vết kiếm.

Hơn nữa…

Vết kiếm ấy.

Ta rất quen.

Đó là chiêu kiếm độc môn của Thiên Cơ Môn.

Liễu Vô Trần lập tức kéo áo che lại.

Nhưng đã muộn.

Cố Hành Chi cũng nhìn thấy.

Huynh ấy lạnh giọng hỏi:

“Đó là kiếm của sư phụ.”

Liễu Vô Trần im lặng.

Một lát sau mới cười nhạt.

“Đúng.”

“Là ông ấy chém.”

Lưu Đức Hải trợn tròn mắt.

“Sư phụ của các người đánh nhau?”

Ta nhìn chằm chằm Liễu Vô Trần.

“Là ngươi phản bội trước.”

Liễu Vô Trần không phủ nhận.

Chỉ khẽ ngẩng đầu nhìn trần thạch thất.

“Ta chỉ muốn mở Thiên Môn.”

“Sư phụ nói ta sai.”

“Đại sư huynh cũng nói ta sai.”

“Nhưng…”

“Ta không phục.”

Hắn nhìn về phía đứa bé trong quan tài.

“Nếu thiên mệnh đã định.”

“Vì sao không thể sửa?”

Nghe câu đó.

Ta bỗng ngẩn người.

Đó cũng từng là điều ta nghĩ.

Kiếp trước.

Ta nghịch thiên cứu người.

Cuối cùng bị thiên lôi đánh c/h/ế/t.

Liễu Vô Trần nhìn ta.

Khóe môi cong lên.

“Muội thấy không?”

“Chúng ta…”

“Thật ra rất giống nhau.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...