Người sốt ruột…
Là chúng ta.
Xiềng xích trên người Cố Hành Chi càng lúc càng đỏ rực.
Mỗi một hơi thở.
Lại có thêm một luồng sáng đỏ theo sợi xích chảy vào cơ thể huynh ấy.
Khóe môi Cố Hành Chi không ngừng rỉ má/u.
Nhưng từ đầu đến cuối, huynh ấy vẫn chỉ nói một câu.
“Tang Tang.”
“Đừng mở.”
Ta cúi đầu nhìn chiếc chìa khóa đồng.
Rồi lại nhìn trận văn dưới chân.
Cuối cùng.
Ta ngồi xổm xuống.
Lưu Đức Hải ngẩn người.
“Tiểu Tang Tang?”
Ta không đáp.
Mà lấy một cành cây, gạt sạch lớp bụi trên nền đá.
Quả nhiên.
Bên dưới xiềng xích là một trận đồ cực kỳ phức tạp.
Mười hai đường trận giao nhau.
Chiếc khóa chỉ là trung tâm.
Nếu tùy tiện mở.
Toàn bộ trận pháp sẽ lập tức khởi động.
Liễu Vô Trần chống cằm đứng nhìn.
“Không tệ.”
“Biết xem trận trước.”
“Đỡ hơn ta nghĩ.”
Ta ngẩng đầu nhìn hắn.
“Nếu muốn lừa người.”
“Ít nhất cũng phải dựng một cái bẫy thông minh hơn.”
Nụ cười của Liễu Vô Trần hơi khựng lại.
Ta chỉ xuống mặt đất.
“Trận này có mười hai mắt trận.”
“Nhưng sinh môn lại ở ngay dưới chân ngươi.”
“Hóa ra…”
“Ngươi cũng sợ bị trận pháp phản phệ.”
Lần này.
Liễu Vô Trần hoàn toàn không cười nữa.
Ánh mắt hắn dần lạnh xuống.
“Đúng là…”
“Có chút bản lĩnh.”
Ta cười híp mắt.
“Được khen rồi.”
“…”
Lưu Đức Hải đứng phía sau cố nhịn cười đến đỏ cả mặt.
Đến lúc này rồi.
Con bé vẫn còn tâm trạng nói đùa.
…
Ta lấy đồng tiền của sư phụ ra.
Khẽ đặt lên giữa trận văn.
“Keng.”
Đồng tiền vừa chạm đất.
Mười hai đường trận lập tức sáng lên.
Nhưng điều kỳ lạ là.
Có một đường sáng rất yếu.
Yếu đến mức gần như không nhìn thấy.
Ta khẽ “Ồ” một tiếng.
Tần Mục lập tức hỏi.
“Phát hiện gì?”
“Đây không phải mười hai mắt trận.”
“Chỉ có mười một.”
“Một mắt trận…”
“Đã bị người sửa.”
Cố Hành Chi vốn đang nhắm mắt dưỡng thần bỗng mở mắt.
“Muội nhìn ra?”
Ta gật đầu.
“Người sửa trận rất giỏi.”
“Suýt nữa lừa được con.”
Liễu Vô Trần nhìn ta.
Trong mắt cuối cùng cũng xuất hiện vẻ kinh ngạc.
Hắn không ngờ.
Một đứa bé năm tuổi.
Lại có thể nhìn thấu trận pháp hắn bố trí.
…
Ta đứng dậy.
Không mở khóa.
Mà cầm chìa khóa đi thẳng về phía Liễu Vô Trần.
Lưu Đức Hải hoảng hốt.
“Tiểu Tang Tang!”
Tần Mục cũng bước lên.
Ta chỉ khẽ lắc đầu.
“Không sao.”
Liễu Vô Trần vẫn đứng nguyên tại chỗ.
“Muội định làm gì?”
Ta giơ chìa khóa lên.
“Mở.”
“Mở ở đâu?”
“Ở chỗ ngươi.”
Vừa dứt lời.
Ta đột nhiên cắm mạnh chìa khóa xuống nền đá dưới chân hắn.
“Rắc!”
Một tiếng giòn tan vang lên.
Đất đá dưới chân Liễu Vô Trần lập tức nứt toác.
Sắc mặt hắn cuối cùng cũng thay đổi.
“Không thể nào!”
“Ngươi…”
Ta cười tít mắt.
“Con nít cũng có lúc đoán đúng.”
Ầm!
Mắt trận thật sự nằm dưới chân Liễu Vô Trần.
Sau khi bị phá.
Toàn bộ xiềng xích trên người Cố Hành Chi đồng loạt rung mạnh.
“Keng!”
“Keng!”
“Keng!”
Mười hai sợi xích bắt đầu tự mở.
Liễu Vô Trần lập tức lao tới.
Quạt giấy trong tay hóa thành lưỡi dao sắc bén.
Đâm thẳng về phía ta.
Tần Mục đã chờ từ lâu.
“Keng!”
Kiếm và quạt va vào nhau.
Kiếm khí bắn tung.
Cả thạch lao rung chuyển.
Tần Mục bị đẩy lùi ba bước.
Liễu Vô Trần cũng lùi hai bước.
Đây là lần đầu tiên.
Có người chính diện chặn được hắn.
…
Ta nhân cơ hội chạy tới bên Cố Hành Chi.
Sợi xích cuối cùng vẫn còn khóa trên cổ tay.
Ổ khóa không có lỗ.
Chỉ có một đồ án hình hoa đào.
Ta chợt nhớ tới chiếc hộp gỗ thiếu niên giao cho ta.
Chiếc hộp ấy…
Cũng khắc hoa đào.
Ta lập tức lấy hộp gỗ ra.
Vừa đặt lên ổ khóa.
“Rắc.”
Ổ khóa tự mở.
Sợi xích cuối cùng rơi xuống đất.
Ngay khoảnh khắc ấy.
Cả Bắc Mang Sơn rung chuyển dữ dội.
Tiếng chuông trên đỉnh núi đột nhiên dừng hẳn.
Dưới chân núi.
Hai trăm ba mươi bảy dân làng đồng loạt đứng khựng lại.
Rồi từng người một ngã xuống.
Lưu Đức Hải nhìn từ cửa hang xuống, tim như nhảy lên cổ họng.
“Tiểu Tang Tang!”
“Dân làng…”
Ta khẽ cảm nhận.
Rồi mỉm cười.
“Không sao.”
“Họ ngủ thôi.”
“Ý thức của họ…”
“Đã trở về.”
Cố Hành Chi chống cột đá đứng dậy.
Tuy sắc mặt vẫn tái nhợt.
Nhưng đôi mắt đã sáng hơn rất nhiều.
Huynh ấy nhìn ta.
Khẽ cười.
“Tiểu sư muội.”
“Muội còn giỏi hơn lời sư phụ nói.”
Ta lập tức chống nạnh.
“Con biết mà.”
“Con luôn rất giỏi.”
Cố Hành Chi bật cười.
Đây là nụ cười đầu tiên của huynh ấy từ khi gặp mặt.
Nhưng đúng lúc ấy.
Liễu Vô Trần cũng cười.
Tiếng cười rất nhẹ.
“Đúng.”
“Các ngươi thắng vòng này.”
“Nhưng…”
Hắn búng tay.
Một lá bùa màu tím bỗng cháy thành tro.
Khoảnh khắc tiếp theo.
Toàn bộ vách đá phía sau thạch lao từ từ mở ra.
Một cỗ quan tài bằng băng khổng lồ hiện ra.
Bên trong.
Chaporia
Bình Luận (0)