Ta chưa biết.

Chỉ có thể đi tiếp.

Con đường lên núi càng lúc càng hẹp.

Sương mù dày đến mức chỉ nhìn thấy bóng người trước mặt.

Tiếng chuông từ đỉnh núi thỉnh thoảng lại vang lên.

Mỗi lần chuông ngân, dưới chân núi lại truyền tới tiếng huyên náo.

Dân làng vẫn đang bị kéo lên núi.

Thời gian của chúng ta không còn nhiều.

Đi thêm khoảng một khắc.

Phía trước bỗng xuất hiện một cánh cổng đá.

Cổng rất cũ.

Hai bên khắc đầy phù văn đã mờ.

Chính giữa treo một ổ khóa đồng lớn bằng nắm tay.

Tần Mục bước lên xem xét.

“Không có lối khác.”

Lưu Đức Hải lập tức nhìn ta.

“Tiểu Tang Tang, chiếc chìa khóa kia…”

Ta lấy chìa khóa đồng ra.

Quả nhiên.

Vừa đưa tới gần ổ khóa.

Chiếc chìa khóa tự động rung lên.

“Rắc.”

Ổ khóa tự mở.

Cánh cổng đá chậm rãi hé ra.

Một luồng khí lạnh từ bên trong phả ra.

Phía sau cổng không phải đường núi.

Mà là một gian thạch lao.

Hai bên vách đá cắm đầy đuốc xanh.

Ở cuối thạch lao.

Có một người bị xích sắt khóa chặt vào cột đá.

Người đó cúi đầu.

Tóc đen rối tung che kín khuôn mặt.

Áo bào trắng trên người đã thấm đầy vết má/u cũ.

Ta vừa nhìn đã khựng lại.

Không phải người áo trắng vừa rồi.

Người này trẻ hơn.

Khoảng mười tám, mười chín tuổi.

Trên cổ tay không có hình xăm Thiên Nhãn.

Mà có một sợi dây đỏ cũ kỹ.

Sợi dây ấy…

Ta từng thấy.

Kiếp trước, sư phụ cũng có một sợi dây như vậy.

Ông nói đó là tín vật của Thiên Cơ Môn.

Ta chậm rãi bước tới.

Tần Mục lập tức ngăn lại.

“Cẩn thận.”

Ta gật đầu.

Nhưng vẫn tiến lên.

Khi còn cách người kia ba bước.

Hắn bỗng khẽ động.

Tiếng xích sắt vang lên trong thạch lao.

“Keng…”

Hắn chậm rãi ngẩng đầu.

Gương mặt tái nhợt.

Đôi mắt đen sâu.

Nhìn thấy ta, ánh mắt hắn thoáng hiện vẻ hoảng hốt.

Một lúc lâu sau.

Hắn khàn giọng nói: “Tang Tang?”

Ta đứng yên.

“Ngươi biết ta?”

Hắn cười rất nhẹ.

“Biết.”

“Sư phụ mỗi ngày đều nhắc.”

“Ông nói tiểu sư muội của ta rất tham ăn, rất lười luyện công, nhưng xem bói lại giỏi nhất.”

Ta: “…”

Là sư phụ thật rồi.

Không ai ngoài sư phụ lại đi nói xấu ta kỹ như vậy.

Lưu Đức Hải ho khẽ, cố nhịn cười.

Tần Mục cũng hơi nghiêng mặt đi.

Ta đỏ mặt, nhỏ giọng hỏi: “Ngươi thật sự là sư huynh của ta?”

Hắn gật đầu.

“Ta tên Cố Hành Chi.”

“Là đệ tử đầu tiên của Thiên Cơ Môn.”

Ta cau mày.

“Nhưng sư phụ chưa từng nói với ta.”

Cố Hành Chi rũ mắt.

“Vì ta là đồ đệ bị trục xuất.”

Không khí lập tức trầm xuống.

Ta vừa định hỏi tiếp.

Phía sau thạch lao bỗng vang lên tiếng cười quen thuộc.

“Cuối cùng cũng nhận thân xong rồi?”

Người áo trắng chậm rãi bước ra từ bóng tối.

Vẫn là gương mặt tuấn tú ấy.

Vẫn là nụ cười ôn hòa ấy.

Nhưng lúc này, ánh mắt hắn nhìn Cố Hành Chi lại mang theo sự châm chọc không che giấu.

“Đại sư huynh, lâu rồi không gặp.”

Cố Hành Chi nhìn hắn.

Ánh mắt lạnh đi.

“Liễu Vô Trần.”

Ta lập tức quay đầu nhìn người áo trắng.

Liễu Vô Trần cười nhẹ.

“Tiểu sư muội, bây giờ muội biết rồi đó. Ta không nói dối hoàn toàn.”

Ta siết chặt lá cờ.

“Ngươi cũng từng là người Thiên Cơ Môn?”

Liễu Vô Trần mỉm cười.

“Từng.”

“Đáng tiếc.”

“Sư phụ thiên vị.”

“Ông chọn con bé năm tuổi như muội làm truyền nhân cuối cùng.”

“Chứ không chọn ta.”

Cố Hành Chi lạnh giọng nói: “Vô Trần, người phản bội sư môn là ngươi.”

Liễu Vô Trần bật cười.

“Phản bội?”

“Ta chỉ muốn chứng minh, Thiên Cơ Môn có thể làm được nhiều hơn việc ngồi nhìn thiên mệnh.”

Nói xong, hắn giơ tay.

Tiếng chuông trên đỉnh núi lại vang lên.

“Đông…”

Lần này, toàn bộ thạch lao rung chuyển.

Xiềng xích trên người Cố Hành Chi đột nhiên sáng lên.

Hắn đau đớn cau mày, một ngụm má/u trào ra khóe môi.

Ta biến sắc.

“Ngươi làm gì huynh ấy?”

Liễu Vô Trần nhìn ta, nụ cười dịu dàng đến đáng sợ.

“Muốn cứu Thái tử, trước hết phải cứu hắn.”

“Muốn cứu hắn…”

Hắn chỉ vào chiếc chìa khóa đồng trong tay ta.

“Thì dùng chìa khóa mở xiềng xích.”

Ta nhìn xiềng xích trên người Cố Hành Chi.

Rồi lại nhìn chìa khóa.

Không đúng.

Quá thuận lợi.

Liễu Vô Trần muốn ta mở.

Chứng tỏ mở ra chắc chắn sẽ xảy ra chuyện.

Cố Hành Chi cũng lập tức nói: “Tang Tang, đừng mở. Xiềng xích này nối với trận nhãn dưới chân núi. Nếu mở sai, hai trăm ba mươi bảy dân làng sẽ lập tức mất hồn.”

Ta siết chặt chìa khóa.

Liễu Vô Trần cười khẽ.

“Không mở, hắn chết.”

“Mở sai, dân làng chết.”

“Tiểu sư muội.”

“Để ta xem.”

“Truyền nhân cuối cùng mà sư phụ chọn…”

“Rốt cuộc có bản lĩnh gì.”

Chương 8: Chìa Khóa Chỉ Có Một Lần

“Không mở, hắn chết.”

“Mở sai, dân làng chết.”

“Tiểu sư muội.”

“Để ta xem.”

“Truyền nhân cuối cùng mà sư phụ chọn…”

“Rốt cuộc có bản lĩnh gì.”

Liễu Vô Trần mỉm cười nhìn ta.

Giống như hắn hoàn toàn không sốt ruột.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...