Toàn thân đầy vết thương.

Nhưng điều kỳ lạ nhất là…

Trên cổ tay cậu có một hình xăm.

Con mắt đỏ.

Ta và Tần Mục nhìn nhau.

Người của Thiên Nhãn.

Tần Mục lập tức tiến tới điểm huyệt.

Thiếu niên bỗng mở mắt.

Nhìn thấy chúng ta.

Trong mắt cậu hiện rõ vẻ kinh hoàng.

“Chạy…”

“Các người mau chạy…”

Vừa nói xong.

Cậu lại ho dữ dội.

Một ngụm máu đen phun ra.

Ta ngồi xuống bắt mạch.

Mạch tượng rất loạn.

Giống như có hai luồng khí đang cắn xé lẫn nhau.

Ta lấy ngân châm châm vào ba huyệt.

Thiếu niên mới dễ thở hơn đôi chút.

Cậu nhìn ta.

Giọng khàn đặc.

“Muội…”

“Là Tang Tang?”

Ta giật mình.

“Ngươi biết ta?”

Thiếu niên gật đầu.

“Sư phụ…”

“Dặn ta…”

“Nếu gặp một bé gái năm tuổi…”

“Phải giao thứ này…”

Cậu run rẩy lấy từ trong ngực ra một chiếc hộp gỗ nhỏ.

Trên nắp hộp khắc hình hoa đào.

Ta vừa nhìn đã nhận ra.

Đó là chiếc hộp sư phụ vẫn dùng để cất đồng tiền xem bói.

Ta nhận lấy.

Trong hộp chỉ có một chiếc chìa khóa bằng đồng.

Và một mảnh giấy.

Ta mở mảnh giấy.

Chỉ có đúng một câu.

“Đừng tin bất kỳ ai tự nhận là đồng môn.”

Ta đọc xong.

Trong lòng chợt lạnh.

Không tin bất kỳ ai…

Vậy người áo trắng…

Quả nhiên đang nói dối.

Thiếu niên thấy ta đọc xong thì khẽ cười.

“Cuối cùng…”

“Cũng giao được rồi…”

Ta vội hỏi.

“Ngươi là ai?”

“Có phải đệ tử Thiên Cơ Môn không?”

Thiếu niên lắc đầu.

“Ta…”

“Chỉ là…”

“Là người hầu…”

“Của lão nhân gia…”

Lời còn chưa dứt.

Hình xăm con mắt đỏ trên cổ tay cậu bỗng sáng lên.

Ta biến sắc.

“Không ổn!”

Đây giống hệt mệnh văn trên người Ôn Từ.

Ta lập tức dán ba lá bùa lên cánh tay cậu.

Hoàn toàn vô dụng.

Vết đỏ lan rất nhanh.

Chỉ trong vài nhịp thở đã phủ kín cả cánh tay.

Thiếu niên cắn răng.

Mồ hôi lạnh chảy ròng.

Cậu nhìn ta.

Trong mắt không hề có sợ hãi.

Chỉ có tiếc nuối.

“Tiểu Quốc Sư…”

“Cẩn thận…”

“Nhị tiên sinh…”

“Hắn…”

Đột nhiên.

Âm thanh ngừng bặt.

Thiếu niên mở to mắt.

Toàn thân cứng đờ.

Ta đưa tay bắt mạch.

Không còn nữa.

Mệnh văn đã cướp đi sinh mạng cậu.

Ta lặng lẽ khép mắt cho thiếu niên.

Trong lòng bỗng dâng lên một cơn giận hiếm thấy.

Ôn Từ.

Thiếu niên này.

Có lẽ còn rất nhiều người khác.

Đối với Thiên Nhãn.

Con người chẳng qua chỉ là quân cờ.

Muốn dùng thì dùng.

Muốn giết thì giết.

Đúng lúc ấy.

Một trận gió núi thổi qua.

Quyển Thiên Cơ Lục trong tay ta tự động lật sang trang cuối.

Một hàng chữ mới chậm rãi hiện lên.

“Tang Tang, người con phải cứu đầu tiên trên Bắc Mang Sơn… không phải Thái tử.”

Ta còn chưa kịp đọc tiếp.

Một giọt nước từ mép sách nhỏ xuống.

Hàng chữ phía dưới cũng dần hiện rõ.

“Mà là… sư huynh của con.”

Ta đứng sững.

Sư huynh?

Ta… thật sự có sư huynh?

Chương 7: Sư Huynh Thật Sự

Ta nhìn chằm chằm hàng chữ cuối cùng trong Thiên Cơ Lục.

“Người con phải cứu đầu tiên trên Bắc Mang Sơn… không phải Thái tử. Mà là sư huynh của con.”

Mưa phùn rơi xuống trang giấy.

Nét chữ vàng nhạt dần tan đi.

Nhưng lòng ta lại càng lúc càng loạn.

Ta thật sự có sư huynh?

Vậy người áo trắng kia là giả, hay là thật?

Nếu hắn là giả, tại sao biết nhiều chuyện của Thiên Cơ Môn như vậy?

Nếu hắn là thật, tại sao sư phụ lại dặn ta đừng tin bất kỳ ai tự nhận là đồng môn?

Lưu Đức Hải nhìn sắc mặt ta, lo lắng hỏi: “Tiểu Tang Tang, trong sách viết gì vậy?”

Ta khép sách lại, nhét vào túi áo.

“Sách nói, trước khi cứu Thái tử ca ca, con phải cứu một người khác.”

Tần Mục hỏi: “Ai?”

Ta im lặng một lát mới đáp.

“Sư huynh của con.”

Không khí lập tức yên tĩnh.

Tần Mục nhìn ta.

Lưu Đức Hải cũng nhìn ta.

Rõ ràng bọn họ đều nhớ rất rõ, trước đó ta từng nói sư phụ chỉ có một đồ đệ là ta.

Ta xoa xoa mặt.

“Đừng nhìn con.”

“Con cũng mới biết.”

Lưu Đức Hải nghẹn một lúc, cuối cùng chỉ khẽ thở dài.

“Vậy người áo trắng vừa rồi…”

“Chưa chắc.”

Ta lắc đầu.

“Hắn nói mình là Nhị tiên sinh.”

“Nếu sư phụ bảo con phải cứu sư huynh, vậy sư huynh thật sự rất có thể đang bị Thiên Nhãn giam trên núi.”

Tần Mục trầm giọng nói: “Hoặc đây là một cái bẫy.”

Ta gật đầu.

“Chắc chắn là bẫy.”

“Vậy còn đi?”

Ta ôm lá cờ xem bói, cười tít mắt.

“Đi chứ.”

“Biết là bẫy mà không đi.”

“Sao phá được?”

Tần Mục nhìn ta hồi lâu.

Cuối cùng bất đắc dĩ lắc đầu.

“Cháu thật không giống trẻ con.”

Ta nghiêm túc đáp: “Con năm tuổi rồi.”

“…”

Thiếu niên chết dưới mệnh văn được chôn tạm dưới một gốc cây.

Ta dùng bùa vàng đốt cho cậu một ngọn đèn dẫn đường.

Trước khi rời đi, ta đặt chiếc hộp gỗ hoa đào vào lòng.

Chiếc chìa khóa đồng bên trong lạnh buốt.

Nó hẳn dùng để mở thứ gì đó trên Bắc Mang Sơn.

Nhưng là cửa?

Là hộp?

Hay là xiềng xích?

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...