Sau khi rời khỏi Thiên Cung, tôi cứ nghĩ mình đã biết được chân tướng của Đại Kiếp.
Nhưng hóa ra, tất cả chỉ mới là bắt đầu.
Ba tháng trôi qua, khắp huyền môn liên tiếp xảy ra những chuyện kỳ lạ.
Có người chỉ sau một giấc ngủ đã quên sạch đạo thuật mình tu luyện mấy chục năm.
Có người quên người thân.
Có người quên quá khứ.
Thậm chí có người quên luôn chính bản thân mình là ai.
Linh hồn của họ vẫn còn.
Tu vi cũng không mất.
Thứ duy nhất biến mất…
Là ký ức.
Khi Thiên Thư mở ra lần nữa, tôi mới biết có một người đang âm thầm thu thập ký ức của tất cả người tu hành.
Mọi người gọi hắn là Kẻ Săn Đèn.
Hắn không giết người.
Không cướp linh hồn.
Điều hắn muốn chỉ là ký ức của chín đời Người Giữ Đèn.
Cũng từ ngày đó, Mệnh Đăng trong tay tôi bắt đầu thức tỉnh tầng sức mạnh mới.
Từng ngọn đèn cổ sáng lên, đưa tôi gặp những Người Giữ Đèn của quá khứ.
Có người vì thiên hạ mà chết.
Có người vì người mình yêu mà phản bội.
Có người tin rằng hy sinh là số mệnh không thể thay đổi.
Nhưng tôi không muốn chấp nhận kết cục ấy.
Nếu số mệnh bắt Người Giữ Đèn phải chết.
Vậy tôi sẽ thay đổi số mệnh.
Nếu thiên hạ chỉ có thể được cứu bằng sự hy sinh.
Vậy tôi sẽ tìm ra con đường thứ ba.
Dù phía trước là Đại Kiếp.
Hay là tận cùng của Thiên Đạo.
Tôi cũng sẽ cầm ngọn Mệnh Đăng này…
Đi đến cùng.
Sau khi rời khỏi Thiên Cung, cuộc sống của tôi lại trở về những ngày bình yên trên núi.
Ban ngày học đạo với Sư phụ.
Buổi chiều chạy theo Tiểu Bạch Hổ khắp rừng.
Tối đến lại ôm Mệnh Đăng ngồi ngắm sao.
Tôi từng nghĩ, nếu ngày nào cũng được như vậy thì tốt biết mấy.
Cho đến sáng hôm ấy.
Tiếng chuông điện thoại của anh ba reo liên tục từ lúc trời còn chưa sáng.
Tôi đang ngủ ngon thì bị đánh thức.
Dụi dụi mắt bước ra khỏi phòng, tôi thấy anh ba vẫn mặc nguyên bộ đồ ngủ, vẻ mặt chưa bao giờ nghiêm trọng như thế.
“Sư phụ…”
Tôi khẽ gọi.
“Có chuyện gì vậy ạ?”
Sư phụ đặt chén trà xuống, ánh mắt nhìn về phía anh ba.
“Con nói đi.”
Anh ba cúp máy, hít sâu một hơi.
“Khắp huyền môn đều xảy ra chuyện.”
“Lại có quỷ sao?”
Tôi tò mò hỏi.
Anh ba lắc đầu.
“Nếu chỉ là quỷ thì đã dễ giải quyết.”
Tôi nghiêng đầu.
“Vậy là gì?”
“Người ta… quên mất đạo thuật.”
Tôi ngơ ngác.
“Quên?”
“Ừ.”
“Một vị trưởng lão tu hành hơn năm mươi năm, sáng nay thức dậy không nhớ nổi cách vẽ một lá phù đơn giản nhất.”
Tôi mở to mắt.
“Sao có thể như vậy?”
Anh ba chưa kịp trả lời thì điện thoại lại reo.
Lần này, giọng nói trong máy còn gấp gáp hơn.
“Lại thêm một người!”
“Không chỉ quên đạo thuật.”
“Ông ấy còn quên luôn cả vợ và con mình.”
Không khí trong căn nhà lập tức trở nên nặng nề.
Tôi lặng lẽ nhìn mọi người.
Ai cũng cau mày.
Chưa bao giờ tôi thấy Sư phụ im lặng lâu như vậy.
Đúng lúc ấy, Mệnh Đăng trong tay tôi bỗng nóng lên.
Ngọn lửa vốn cháy ổn định bỗng khẽ lay động.
Tôi cúi xuống.
Thiên Thư tự động mở ra.
Từng hàng chữ màu vàng chậm rãi hiện lên trước mắt tôi.
“Ký ức…”
“Đang bị đánh cắp.”
Tôi giật mình.
“Sư phụ!”
Tôi vội ôm Thiên Thư chạy tới.
“Người nhìn xem!”
Sư phụ nhận lấy quyển sách.
Những dòng chữ vẫn tiếp tục xuất hiện.
“Kẻ thu thập ký ức…”
“Đã thức tỉnh.”
“Mục tiêu của hắn…”
“Là chín Người Giữ Đèn.”
Tôi cảm thấy tim mình đập mạnh.
Không hiểu vì sao, trong khoảnh khắc ấy, tôi bỗng nhớ đến pho tượng thứ tám trong Thiên Cung.
Đôi mắt của cậu ấy.
Nỗi buồn của cậu ấy.
Và cả cảm giác quen thuộc khó tả khi tôi đứng trước bức tượng ấy.
Ngoài cửa, một cơn gió lạnh bất chợt thổi qua.
Ngọn lửa trên Mệnh Đăng rung lên dữ dội.
Lần đầu tiên kể từ khi có được ngọn đèn này…
Tôi cảm nhận được sự sợ hãi của chính nó.
Chương 2
Tin người trong huyền môn bị mất ký ức lan ra rất nhanh.
Mới qua buổi trưa, anh ba đã nhận được hơn mười mấy phần báo cáo. Có người quên khẩu quyết, có người quên trận pháp, có người quên tên pháp khí mình dùng cả đời. Đáng sợ nhất là một vị đạo trưởng ở phương nam, ông ấy vừa tỉnh dậy đã nhìn các đệ tử của mình bằng ánh mắt xa lạ, hỏi bọn họ là ai, vì sao lại quỳ trước mặt ông.
Tôi ngồi bên cạnh bàn, hai tay ôm Mệnh Đăng, nghe anh ba đọc từng dòng tin tức mà lòng càng lúc càng nặng.
Sư phụ lấy bút đỏ khoanh từng địa điểm trên bản đồ.
Những điểm đỏ nối lại với nhau, giống như một con rắn dài đang lặng lẽ bò qua nhân gian.
Anh ba nhìn bản đồ thật lâu, bỗng thấp giọng nói: “Không phải ngẫu nhiên.”
Tôi ngẩng đầu nhìn anh.
“Anh ba, sao ạ?”
Anh ba chỉ vào những điểm đỏ kia.
“Những người bị lấy mất ký ức đều từng tham gia trận Quỷ Thành, hoặc từng tiếp xúc với Thiên Cung.”
Tay tôi ôm Mệnh Đăng chặt hơn.
“Vậy là do Noãn Noãn sao?”
Sư phụ lập tức nhìn tôi.
“Không phải.”
Giọng ông rất nghiêm, nghiêm đến mức tôi lập tức im lặng.
Sư phụ xoa đầu tôi, giọng dịu xuống một chút: “Con không sai. Người sai là kẻ đang lợi dụng chuyện này.”
Tôi cúi đầu, nhìn ngọn lửa nhỏ trong Mệnh Đăng.
Nó vẫn đang run.
Từ sáng đến giờ, ngọn lửa chưa từng ổn định lại.
Tôi nhỏ giọng hỏi: “Đèn ơi, ngươi có biết người đó là ai không?”
Ngọn lửa khẽ lay động.
Thiên Thư đặt trên bàn bỗng tự mở ra.
Trang giấy trắng hiện lên một vệt mực vàng nhạt.
Lần này, chữ xuất hiện rất chậm.
Từng nét một như bị ai đó cố tình kéo lại.
“Ký ức đầu tiên bị đánh cắp tại Cổ Linh Trấn.”
Sư phụ nhíu mày.
“Cổ Linh Trấn?”
Anh ba lập tức tra bản đồ.
“Là một trấn nhỏ ở phía tây. Nơi đó từng có một nhánh huyền môn cổ, nhưng mấy chục năm trước đã suy tàn. Hiện tại dân thường sống là chủ yếu.”
Tôi hỏi: “Chúng ta phải đi tới đó sao?”
Sư phụ nhìn Thiên Thư, sau đó gật đầu.
“Đi.”
Tôi vừa nghe được ra ngoài, Tiểu Bạch Hổ đã từ ngoài cửa chạy vào, cái đuôi lắc qua lắc lại.
Tôi ôm cổ nó.
“Tiểu Bạch, lần này có thể nguy hiểm lắm đó.”
Tiểu Bạch Hổ hừ một tiếng, dùng đầu cọ vào tay tôi, giống như đang nói nó không sợ.
Tôi cũng không sợ.
Ít nhất là tôi tự nói với mình như vậy.
Chiều hôm đó, chúng tôi rời núi.
Trên đường đến Cổ Linh Trấn, tôi cứ ôm Mệnh Đăng nhìn ra ngoài cửa sổ. Núi rừng lùi dần về phía sau, mây trên trời rất thấp, giống như chỉ cần đưa tay lên là có thể chạm tới.
Anh ba ngồi phía trước, vừa xem tài liệu vừa nói: “Người đầu tiên mất ký ức ở Cổ Linh Trấn là Trần Đạo trưởng. Ông ấy từng là người giữ từ đường cổ của trấn. Ba ngày trước, ông ấy đột nhiên không nhớ mình là đạo sĩ, còn suýt đốt sạch toàn bộ sách cổ trong từ đường.”
Tôi giật mình.
“Vì sao lại đốt sách?”
Anh ba lắc đầu.
“Ông ấy nói những thứ đó không phải của mình.”
Sư phụ nhắm mắt dưỡng thần, nghe đến đây mới mở mắt.
“Không phải quên đơn giản.”
Chaporia
Bình Luận (0)