Tôi quay sang nhìn ông.

“Sư phụ, vậy là sao?”

“Có người không chỉ lấy đi ký ức, mà còn cắt đứt cảm giác thuộc về ký ức đó.”

Tôi nghe không hiểu lắm.

Anh ba giải thích cho tôi: “Ví dụ Noãn Noãn nhớ Tiểu Bạch Hổ là bạn của mình. Nếu chỉ quên ký ức, con sẽ không nhớ Tiểu Bạch. Nhưng nếu cảm giác cũng bị cắt đi, dù có người nói với con Tiểu Bạch là bạn của con, con cũng sẽ không tin.”

Tôi lập tức ôm chặt Tiểu Bạch Hổ.

“Không được!”

Tiểu Bạch Hổ cũng lập tức dùng móng vuốt ôm lấy tay tôi.

Tôi nhìn Mệnh Đăng trong lòng.

Nếu có một ngày tôi quên mất Sư phụ, quên anh cả, anh hai, anh ba, quên Tần gia, quên cả Tiểu Bạch Hổ thì sao?

Chỉ nghĩ đến đó thôi, mắt tôi đã hơi cay.

Sư phụ nhìn thấy, khẽ thở dài.

“Noãn Noãn.”

Tôi ngẩng đầu.

Ông nói: “Ký ức quan trọng, nhưng không phải tất cả.”

Tôi nhỏ giọng hỏi: “Vậy còn gì quan trọng hơn ạ?”

Sư phụ đặt tay lên ngực tôi.

“Là tâm.”

Tôi ngẩn ra.

Sư phụ nói tiếp: “Có người quên tên con, nhưng vẫn sẽ muốn bảo vệ con. Có người quên quá khứ, nhưng vẫn biết mình không nên làm điều ác. Thứ thật sự chống đỡ một người không chỉ là ký ức, mà là tâm của người đó.”

Tôi ôm Mệnh Đăng, chậm rãi gật đầu.

Không biết vì sao, khi nghe câu đó, ngọn lửa trong Mệnh Đăng bỗng sáng lên một chút.

Đến Cổ Linh Trấn thì trời đã tối.

Trấn nhỏ nằm giữa hai ngọn núi, bên ngoài có một dòng sông cạn chảy qua. Đèn đường vàng nhạt sáng lác đác, nhưng cả trấn lại yên tĩnh đến đáng sợ.

Không có tiếng chó sủa.

Không có tiếng người nói chuyện.

Ngay cả gió cũng giống như cố tình đi nhẹ hơn.

Tôi vừa bước xuống xe, Mệnh Đăng trong tay lập tức nóng lên.

Tiểu Bạch Hổ cũng cong lưng, ánh mắt nhìn chằm chằm về phía đầu phố.

Ở đó có một ông lão đang đứng.

Ông mặc áo vải màu xám, tóc bạc trắng, trên tay cầm một chiếc đèn lồng đã tắt.

Ông nhìn chúng tôi thật lâu, sau đó hỏi bằng giọng khàn khàn:

“Các người là ai?”

Anh ba tiến lên một bước.

“Trần Đạo trưởng?”

Ông lão cau mày.

“Ta không phải đạo trưởng.”

Ông cúi đầu nhìn chiếc đèn trong tay, vẻ mặt đầy hoang mang.

“Ta chỉ nhớ có người bảo ta đứng ở đây.”

Tôi hỏi: “Ai bảo ông đứng ở đây ạ?”

Ông lão chậm rãi ngẩng đầu.

Ánh mắt đục ngầu của ông bỗng lướt qua tôi, dừng lại trên Mệnh Đăng.

Sau đó, ông run rẩy giơ tay chỉ về phía tôi.

“Người đó nói…”

“Đứa trẻ cầm đèn sẽ đến.”

“Bảo ta nói với nó một câu.”

Cả người tôi lạnh đi.

Sư phụ lập tức bước chắn trước mặt tôi.

Ông lão nhìn tôi, từng chữ từng chữ nói:

“Hắn đang chờ ngươi nhớ ra.”

Gió đêm thổi qua.

Chiếc đèn lồng đã tắt trong tay ông lão bỗng tự cháy lên.

Nhưng ngọn lửa trong đó không có màu vàng.

Mà là màu đen.

Chương 3

Ngọn lửa đen vừa xuất hiện, Tiểu Bạch Hổ lập tức gầm lên.

Sư phụ phất tay áo, một đạo phù vàng bay ra, trực tiếp dán lên chiếc đèn lồng trong tay Trần Đạo trưởng. Ngọn lửa đen bị phù quang ép xuống, nhưng nó không tắt hẳn, chỉ co lại thành một chấm nhỏ, giống như một con mắt đang nhìn chúng tôi.

Tôi rùng mình, vô thức trốn sau lưng Sư phụ.

Anh ba đỡ lấy Trần Đạo trưởng, sắc mặt rất khó coi.

“Không phải âm khí.”

Sư phụ nhìn ngọn lửa đen.

“Là ký ức bị đốt.”

Tôi ngẩng phắt đầu.

“Ký ức cũng đốt được sao?”

Sư phụ không trả lời ngay.

Ông lấy chiếc đèn lồng từ tay Trần Đạo trưởng, đặt xuống đất. Sau đó ông dùng kiếm gỗ vạch một vòng tròn quanh chiếc đèn.

Vòng tròn sáng lên.

Bên trong ngọn lửa đen bỗng vang lên rất nhiều tiếng nói.

Có tiếng trẻ con khóc.

Có tiếng người già thở dài.

Có tiếng ai đó đang đọc khẩu quyết.

Có tiếng người gọi tên người thân.

Những âm thanh ấy chồng lên nhau, hỗn loạn đến mức khiến đầu tôi đau nhói.

Tôi ôm chặt Mệnh Đăng.

Ngọn lửa trong đèn của tôi bỗng sáng rực.

Trong khoảnh khắc ấy, tôi nhìn thấy một hình ảnh rất ngắn.

Một bóng người mặc áo đen đứng giữa từ đường cổ.

Xung quanh hắn treo đầy những chiếc đèn lồng nhỏ.

Mỗi chiếc đèn đều cháy bằng lửa đen.

Còn trong tay hắn là một sợi chỉ vàng đang phát sáng.

Sợi chỉ ấy nối vào giữa trán Trần Đạo trưởng.

Hắn nhẹ nhàng kéo một cái.

Trần Đạo trưởng liền quỳ xuống đất, ánh mắt trống rỗng.

Tôi hít sâu một hơi.

“Sư phụ, con thấy hắn rồi!”

Sư phụ quay đầu nhìn tôi.

“Thấy ai?”

“Người lấy ký ức.”

Tôi cố gắng nhớ lại bóng dáng đó.

“Hắn mặc áo đen, đứng trong từ đường. Xung quanh có rất nhiều đèn lồng. Hắn kéo một sợi chỉ từ đầu Trần Đạo trưởng ra.”

Anh ba lập tức nói: “Từ đường cổ ở đâu?”

Trần Đạo trưởng nghe thấy hai chữ từ đường, vẻ mặt đột nhiên đau đớn. Ông ôm đầu, lùi về sau mấy bước.

“Từ đường…”

“Không được tới…”

“Không thể tới…”

Anh ba vội hỏi: “Vì sao?”

Trần Đạo trưởng run rẩy nói: “Ở đó có người đang chờ.”

Tôi nhỏ giọng hỏi: “Chờ ai ạ?”

Ông lão nhìn tôi.

“Chờ đèn.”

Cả con phố lại yên tĩnh.

Tôi cảm thấy Mệnh Đăng trong tay nặng hơn trước rất nhiều.

Sư phụ không do dự.

“Dẫn đường.”

Trần Đạo trưởng như muốn từ chối, nhưng khi nhìn thấy Mệnh Đăng trong tay tôi, ông lại ngơ ngác đi về phía trước.

Chúng tôi đi theo ông qua mấy con hẻm nhỏ.

Cổ Linh Trấn về đêm thật sự rất kỳ lạ.

Nhà nào cũng sáng đèn, nhưng trong nhà không có tiếng nói chuyện. Có người ngồi bên bàn ăn nhìn nhau như người xa lạ. Có đứa trẻ đứng trước cửa khóc, còn người mẹ trong nhà lại nhìn nó bằng ánh mắt nghi ngờ.

Tôi dừng chân trước một căn nhà.

Một bé trai khoảng năm tuổi đang ôm cửa khóc.

“Mẹ, con là Tiểu An mà.”

Người phụ nữ trong nhà ôm chặt vai mình, sợ hãi nhìn cậu bé.

“Ta không có con.”

“Ngươi đừng gọi ta là mẹ.”

Bé trai khóc đến khàn cả giọng.

Tôi muốn chạy qua, nhưng Sư phụ giữ vai tôi lại.

“Noãn Noãn.”

Tôi quay đầu, nước mắt đã rơi xuống.

“Sư phụ, bọn họ cũng bị lấy ký ức rồi sao?”

Sư phụ nhìn căn nhà kia, ánh mắt trầm xuống.

“Ừ.”

Tôi nắm chặt Mệnh Đăng.

“Kẻ đó xấu quá.”

Sư phụ không nói gì.

Nhưng tôi biết, ông cũng đang tức giận.

Từ đường cổ nằm ở cuối trấn.

Đó là một tòa nhà cũ kỹ, cánh cửa gỗ đã phai màu, hai bên treo hai chiếc đèn lồng trắng. Gió thổi qua, đèn lồng nhẹ nhàng lay động, nhưng bên trong không có lửa.

Trần Đạo trưởng đứng trước cửa, không dám đi tiếp.

“Ta chỉ đưa các người đến đây.”

Anh ba bước lên đẩy cửa.

Cánh cửa kêu lên một tiếng rất dài.

Bên trong tối om.

Sư phụ thắp một lá phù sáng.

Ánh sáng vừa lan ra, tôi lập tức nhìn thấy trên xà nhà treo đầy đèn lồng.

Một chiếc.

Mười chiếc.

Một trăm chiếc.

Dày đặc đến mức gần như che kín cả trần nhà.

Mỗi chiếc đèn đều có viết một cái tên.

Tôi nhận ra tên của Trần Đạo trưởng.

Cũng nhìn thấy rất nhiều cái tên khác.

Anh ba sắc mặt trắng bệch.

“Đây là…”

Sư phụ nói: “Đèn ký ức.”

Tôi hỏi: “Ký ức của bọn họ đều ở trong đây sao?”

Sư phụ gật đầu.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...