Chỉ còn ngọn đèn phong ấn trước mặt.
Ánh sáng của nó…
Đã yếu đi thêm một phần.
Chương 20
Sau khi Kẻ Săn Đèn rời đi, đỉnh Tuyết Sơn lại chìm vào yên tĩnh.
Chỉ còn tiếng gió rít qua những vách đá và ánh sáng yếu ớt của ngọn đèn phong ấn.
Tôi đứng lặng trước tấm bia.
Ngọn lửa trong Mệnh Đăng cũng trở nên nhỏ hơn rất nhiều, giống như vừa trải qua một trận chiến khiến nó tiêu hao gần hết sức lực.
Sư phụ bước đến bên cạnh tôi.
“Con bị thương không?”
Tôi lắc đầu.
“Không sao ạ.”
Nhưng tôi biết.
Thứ mệt nhất không phải cơ thể.
Mà là trái tim.
Lần đầu tiên giao thủ với Kẻ Săn Đèn, tôi cảm nhận được rõ ràng một điều.
Hắn thật sự không muốn giết tôi.
Nếu muốn, ngay lúc cánh cửa Đại Kiếp mở ra, hắn đã có rất nhiều cơ hội.
Thế nhưng từ đầu đến cuối, mục tiêu của hắn chỉ có phong ấn.
Tôi nhìn về nơi cánh cửa đen vừa biến mất.
Nhỏ giọng hỏi:
“Sư phụ.”
“Hắn… thật sự không còn quay đầu được nữa sao?”
Sư phụ im lặng.
Một lúc sau mới đáp:
“Không biết.”
“Nhưng càng tiến về phía trước.”
“Hắn sẽ càng khó dừng lại.”
Anh ba lúc này đã kiểm tra xong tấm bia đá.
Anh bước tới, vẻ mặt nghiêm trọng.
“Phong ấn chưa bị phá.”
“Nhưng…”
Anh đưa tay chỉ vào vết nứt chạy dọc thân bia.
“Tuổi thọ của nó đã giảm rất nhiều.”
Thủ Thư cũng cúi xuống quan sát.
Ông khẽ nhắm mắt.
“Chỉ còn đủ sức chống đỡ thêm một lần nữa.”
Không ai nói thêm câu nào.
Bốn phong ấn.
Bây giờ đã có một phong ấn đứng trước bờ vực sụp đổ.
Tôi nắm chặt Mệnh Đăng.
Trong lòng dâng lên cảm giác gấp gáp chưa từng có.
Đúng lúc ấy.
Chiếc chìa khóa Thiên Cung trong tay tôi lại phát sáng.
Không còn ánh sáng trắng.
Lần này là ánh sáng màu vàng kim.
Thiên Thư thứ ba tự động mở ra.
Một bản đồ cổ hiện lên.
Bốn điểm sáng phân bố ở bốn phương thiên địa.
Nhưng điều khiến tôi giật mình là…
Giữa bốn điểm sáng ấy lại có mười hai đường chỉ đỏ nối liền.
Tôi kinh ngạc nhìn Thủ Thư.
“Ông ơi.”
“Đây là gì vậy?”
Thủ Thư chăm chú nhìn bản đồ rất lâu.
Sắc mặt ông dần thay đổi.
“Thì ra…”
“Bao nhiêu năm nay chúng ta đều hiểu sai.”
Anh ba lập tức hỏi:
“Hiểu sai điều gì?”
Thủ Thư chậm rãi nói:
“Mười hai phong ấn không hề tồn tại riêng lẻ.”
“Chúng là một chỉnh thể.”
“Nếu một phong ấn bị phá.”
“Mười một phong ấn còn lại cũng sẽ suy yếu.”
“Tốc độ Đại Kiếp thức tỉnh sẽ càng lúc càng nhanh.”
Tôi cúi đầu nhìn bản đồ.
Bốn điểm sáng vẫn còn đó.
Nhưng ánh sáng của chúng đều yếu đi một chút.
Giống như sinh mệnh đang dần trôi mất.
Ngay lúc ấy.
Bầu trời phía tây bỗng vang lên một tiếng nổ lớn.
Ầm!
Toàn bộ đất trời rung chuyển.
Ngay cả đỉnh Tuyết Sơn cũng bắt đầu lắc mạnh.
Mọi người đồng loạt nhìn lên.
Trên tầng mây.
Ba cột sáng khổng lồ đồng thời xuất hiện.
Một màu đỏ.
Một màu đen.
Một màu trắng.
Ba luồng sáng giao nhau giữa bầu trời, tạo thành một vòng tròn khổng lồ.
Thủ Thư hít sâu một hơi.
“Không thể nào…”
Anh ba nhìn thiết bị trong tay, giọng khàn đi.
“Có ba phong ấn…”
“Đồng thời xuất hiện dị biến.”
Sư phụ nắm chặt chuôi kiếm.
Ánh mắt trở nên sắc bén hơn bao giờ hết.
“Đại Kiếp đã tăng tốc.”
Tôi nhìn ba cột sáng kia.
Trong lòng dâng lên cảm giác bất an mãnh liệt.
Đúng lúc ấy.
Một giọng nói quen thuộc vang lên bên tai tôi.
Là Kẻ Săn Đèn.
Giọng hắn rất nhẹ.
Như đang thì thầm ngay sau lưng.
“Noãn Noãn.”
“Đã đến lúc…”
“Đánh thức tất cả.”
Tôi lập tức quay đầu.
Phía sau không có ai.
Chỉ có một chiếc lá màu đen chậm rãi rơi xuống mặt tuyết.
Trên chiếc lá ấy chỉ có đúng một dòng chữ.
“Mười hai phong ấn.”
“Chúng ta gặp nhau ở điểm cuối.”
Tôi siết chặt chiếc lá.
Rồi ngẩng đầu nhìn ba cột sáng giữa bầu trời.
Trong ánh mắt phản chiếu ngọn lửa vàng của Mệnh Đăng.
Tôi biết.
Từ hôm nay trở đi.
Chúng tôi sẽ không còn chỉ chạy theo dấu vết của Đại Kiếp nữa.
Mà sẽ phải chạy đua với thời gian.
Bởi vì…
Đại Kiếp không còn là một lời tiên tri.
Nó đã thật sự bước vào nhân gian.
Hết Quyển 16.
Chaporia
Bình Luận (0)