Trong tay tôi chỉ còn thêm một quyển Thiên Thư màu trắng bạc.
Khác với hai quyển trước, bìa sách lần này khắc một vòng tròn gồm mười hai ngọn đèn nhỏ.
Nhưng chỉ còn bốn ngọn vẫn đang phát sáng.
Tôi khẽ vuốt lên mặt sách.
Trong lòng nặng trĩu.
Chỉ còn bốn phong ấn.
Thời gian dành cho chúng tôi thật sự không còn nhiều.
Sư phụ nhìn quyển Thiên Thư mới trong tay tôi, khẽ hỏi:
“Con nhìn thấy gì?”
Tôi kể lại toàn bộ những gì xảy ra trong Thiên Thư Các.
Khi nghe đến câu “chỉ còn bốn phong ấn”, tất cả mọi người đều im lặng.
Thủ Thư khép mắt lại.
“Cuối cùng cũng đến ngày này…”
Anh ba nhanh chóng trải bản đồ ra đất.
Kết hợp những ghi chép trong Thiên Thư, anh đánh dấu bốn vị trí còn sót lại.
Một ở vùng tuyết phía bắc.
Một dưới đáy biển phía đông.
Một trong Quỷ Thành.
Vị trí cuối cùng…
Ngay dưới Thiên Cung.
Anh ba hít sâu một hơi.
“Nếu hắn lần lượt phá bốn phong ấn này…”
“Đại Kiếp sẽ hoàn toàn giáng thế.”
Tôi siết chặt Mệnh Đăng.
“Chúng ta phải tới trước.”
Đúng lúc ấy.
Thiên Thư mới trong tay tôi tự động mở ra.
Không còn là chữ.
Mà là một bầu trời đỏ rực.
Trăng đỏ treo cao.
Dưới ánh trăng, một bóng người mặc áo đen đang đứng trên đỉnh núi tuyết.
Kẻ Săn Đèn.
Hắn chậm rãi ngẩng đầu.
Giống như có thể nhìn xuyên qua Thiên Thư để nhìn thấy tôi.
Khóe môi hắn khẽ cong lên.
“Đến.”
Hình ảnh lập tức biến mất.
Sư phụ lập tức đứng dậy.
“Là khiêu chiến.”
Anh cả nắm chặt chuôi kiếm.
“Đi thôi.”
…
Ba ngày sau.
Chúng tôi đến dãy Tuyết Sơn.
Tuyết phủ trắng cả đất trời.
Gió lạnh cắt vào da thịt.
Ngay cả linh lực cũng bị áp chế rất nhiều.
Tôi ôm Mệnh Đăng trong lòng.
Ngọn lửa vàng là nguồn nhiệt duy nhất giữa biển tuyết vô tận.
Đi được hơn nửa ngày.
Một tấm bia đá khổng lồ xuất hiện.
Trên bia khắc bốn chữ cổ.
“Cửu U Phong Ấn.”
Ngay giữa tấm bia là một ngọn đèn bằng đá.
Ánh sáng của nó chỉ còn yếu ớt như sắp tắt.
Tôi vừa bước đến.
Một giọng nói quen thuộc vang lên sau lưng.
“Ngươi đến chậm rồi.”
Tôi quay lại.
Kẻ Săn Đèn đứng cách tôi chưa đầy hai mươi bước.
Vẫn bộ trường bào đen ấy.
Vẫn gương mặt trẻ tuổi ấy.
Nhưng lần này, trong tay hắn cầm một nửa trang Thiên Thư màu đen.
Sư phụ lập tức rút kiếm.
Anh cả cùng anh hai, anh ba đồng thời bày trận.
Không khí căng thẳng đến cực điểm.
Nhưng Kẻ Săn Đèn chỉ bình thản nhìn tôi.
“Ta không đến để giết ngươi.”
Tôi nhìn hắn.
“Vậy ngươi đến làm gì?”
Hắn đưa mắt về ngọn đèn phong ấn.
“Đến lấy thứ vốn thuộc về ta.”
Tôi lắc đầu.
“Phong ấn không thuộc về ai cả.”
“Thuộc về thiên hạ.”
Hắn khẽ cười.
“Thiên hạ?”
“Năm đó thiên hạ cũng nói như vậy.”
“Rồi bọn họ để một đứa trẻ mười ba tuổi đi chết.”
Lời hắn khiến tim tôi thắt lại.
Tôi bước lên một bước.
“Ta sẽ không để chuyện đó lặp lại.”
Hắn nhìn tôi rất lâu.
Trong mắt hắn lần đầu tiên xuất hiện một tia dao động.
“Ngươi vẫn tin có con đường thứ ba sao?”
Tôi gật đầu.
“Tin.”
“Dù chưa ai từng đi.”
“Ta cũng sẽ tìm ra.”
Một cơn gió tuyết thổi qua.
Kẻ Săn Đèn khẽ nhắm mắt.
Khi mở mắt ra lần nữa, sự mềm mại vừa rồi đã hoàn toàn biến mất.
“Đáng tiếc.”
“Hai ngàn năm trước…”
“Ta cũng từng nói giống hệt ngươi.”
Vừa dứt lời.
Hắn giơ nửa trang Thiên Thư lên.
Hắc quang bùng nổ.
Cả ngọn núi rung chuyển dữ dội.
Sư phụ quát lớn:
“Noãn Noãn!”
“Bảo vệ phong ấn!”
Tôi ôm Mệnh Đăng lao về phía tấm bia đá.
Kẻ Săn Đèn cũng đồng thời xuất hiện trước mặt tôi.
Đây là lần đầu tiên…
Chúng tôi thật sự giao chiến.
Ngọn lửa vàng của Mệnh Đăng va chạm với hắc quang trong tay hắn.
Ầm!
Sóng xung kích cuốn tung tuyết trắng khắp sườn núi.
Tôi bị chấn động lùi lại mấy bước.
Hắn cũng lùi nửa bước.
Không ai chiếm được ưu thế.
Kẻ Săn Đèn nhìn Mệnh Đăng trong tay tôi, khẽ cười.
“Xem ra…”
“Ngươi mạnh hơn ta tưởng.”
Tôi chống ngọn đèn xuống đất, thở gấp.
“Ta sẽ không để ngươi phá phong ấn.”
Hắn không đáp.
Chỉ nhẹ nhàng xé một góc Thiên Thư màu đen.
Trong khoảnh khắc ấy.
Không gian phía sau hắn đột nhiên nứt toác.
Một cánh cửa đen khổng lồ chậm rãi mở ra.
Vô số bàn tay bằng hắc khí từ trong cánh cửa vươn ra.
Sư phụ biến sắc.
“Không ổn!”
“Đó không phải yêu vật.”
“Là lực lượng của Đại Kiếp!”
Kẻ Săn Đèn nhìn tôi lần cuối.
“Chúng ta sẽ còn gặp lại.”
Ngay sau đó.
Hắn lùi vào cánh cửa đen.
Không gian khép lại.
Biến mất không còn dấu vết.
Chaporia
Bình Luận (0)