Kẻ Săn Đèn đứng trên đỉnh núi, lặng lẽ nhìn về phương hướng của tôi.
Trong tay hắn là một chiếc đèn đồng đã tối đi một nửa.
Khóe môi hắn khẽ cong lên.
“Quả nhiên…”
“Ngươi đã thức tỉnh năng lực đó.”
“Nhưng Noãn Noãn.”
“Chỉ một mình ngươi…”
“Liệu có thể nhớ được cả thiên hạ hay không?”
Chương 18
Sau khi tên của ngôi làng hiện lên trong Thiên Thư, cả không gian xung quanh bỗng trở nên yên tĩnh lạ thường.
Những điểm sáng bay quanh tôi chậm rãi tụ lại thành một dòng sông ánh sáng.
Chúng lướt qua đầu ngón tay tôi rồi lần lượt chui vào từng trang giấy của Thiên Thư.
Mỗi một điểm sáng biến mất.
Trên sách lại xuất hiện thêm một cái tên.
Một căn nhà.
Một con đường.
Một gốc cây cổ.
Một cây cầu đá.
Tất cả đều là những thứ đã bị xóa khỏi lịch sử.
Tôi lặng người nhìn từng hàng chữ.
Anh ba cũng không giấu nổi vẻ kinh ngạc.
“Không phải chỉ là ghi chép.”
“Thiên Thư đang tự khôi phục lịch sử.”
Thủ Thư bước tới.
Ông nhìn quyển sách rất lâu rồi chậm rãi quỳ xuống.
Tôi giật mình.
“Ông ơi!”
Ông mỉm cười nhìn tôi.
“Noãn Noãn.”
“Hôm nay con đã làm được điều mà bao đời Thủ Thư đều không làm được.”
Tôi lắc đầu.
“Con chỉ muốn mọi người không bị quên thôi.”
Thủ Thư khẽ gật đầu.
“Chính vì vậy…”
“Con mới được Thiên Thư công nhận.”
Ông vừa dứt lời.
Chiếc chìa khóa Thiên Cung trong túi áo tôi bỗng nóng lên.
Tôi vội lấy nó ra.
Chiếc chìa khóa màu đen đang phát sáng bằng thứ ánh sáng trắng nhạt.
Trên bề mặt vốn nhẵn bóng, từng hoa văn cổ xưa dần hiện lên.
Một tiếng “tách” rất khẽ vang lên.
Giống như có ổ khóa nào đó vừa được mở.
Mặt đất dưới chân chúng tôi bỗng rung lên.
Ầm!
Từ giữa cánh đồng, một cột sáng trắng phóng thẳng lên trời.
Đất đá nứt ra.
Một cánh cổng bằng ngọc trắng chậm rãi nhô lên từ lòng đất.
Trên cánh cổng có khắc vô số phù văn mà tôi chưa từng nhìn thấy.
Ở chính giữa là một ký hiệu hình ngọn đèn.
Sư phụ nhìn cánh cổng, vẻ mặt thay đổi.
“Cửa thứ hai…”
Thủ Thư khẽ gật đầu.
“Đúng lúc rồi.”
“Phong ấn này cuối cùng cũng được mở.”
Tôi cầm chìa khóa bước đến gần.
Không biết vì sao, tôi có cảm giác cánh cổng đang gọi mình.
Ngay khi chìa khóa chạm vào ổ khóa giữa cánh cổng.
Một tiếng nổ lớn vang lên.
Ánh sáng trắng bao trùm tất cả.
Tôi theo bản năng nhắm mắt lại.
Đến khi mở mắt.
Tôi đã đứng trong một đại điện hoàn toàn xa lạ.
Khác với Thiên Cung lần trước.
Nơi này không có chín pho tượng.
Không có Mệnh Đăng.
Chỉ có vô số giá sách cao đến tận trần điện.
Trên mỗi giá sách đều đặt một quyển Thiên Thư.
Hàng nghìn.
Hàng vạn quyển.
Tôi ngơ ngác đến mức quên cả chớp mắt.
“Đây là…”
Một giọng nói già nua vang lên.
“Là Thiên Thư Các.”
Tôi quay đầu.
Một ông lão mặc áo trắng đang đứng sau lưng tôi.
Mái tóc ông dài đến thắt lưng.
Trong tay cầm một quyển sách đã úa vàng.
Ông nhìn tôi bằng ánh mắt hiền hòa.
“Người Giữ Đèn đời thứ chín.”
“Cuối cùng con cũng đến.”
Tôi lễ phép cúi đầu.
“Ông là ai ạ?”
Ông mỉm cười.
“Người giữ Thiên Thư.”
“Từ đời đầu tiên.”
Tôi mở to mắt.
“Đời đầu tiên?”
Ông gật đầu.
“Ta đã chờ con rất lâu.”
Ông đưa quyển sách trong tay cho tôi.
Quyển sách vừa chạm vào tay tôi liền tự động mở ra.
Trang đầu tiên chỉ có đúng một câu.
“Còn bốn phong ấn.”
Tôi đọc thành tiếng.
“Chỉ còn bốn thôi sao?”
Ông lão khẽ gật đầu.
“Mười hai phong ấn.”
“Đã có tám phong ấn bị phá.”
“Một phong ấn vừa mới tắt.”
“Hiện giờ…”
“Chỉ còn bốn nơi cuối cùng đang chống đỡ Đại Kiếp.”
Tim tôi đập mạnh.
Nếu bốn phong ấn ấy cũng biến mất…
Thì chẳng phải Đại Kiếp sẽ hoàn toàn giáng xuống sao?
Tôi ngẩng đầu định hỏi tiếp.
Nhưng ông lão đã nhìn về phía xa.
Ánh mắt trở nên vô cùng nghiêm nghị.
“Con không còn nhiều thời gian nữa.”
“Đời thứ tám…”
“Đã bắt đầu tìm đến phong ấn tiếp theo.”
Ngay lúc ấy.
Toàn bộ Thiên Thư Các rung chuyển dữ dội.
Một quyển sách trên giá đột nhiên rơi xuống đất.
Trang sách tự lật.
Một hàng chữ đỏ như máu chậm rãi hiện ra.
“Phong ấn thứ chín…”
“Đã bị phát hiện.”
Cùng lúc đó.
Ở nơi rất xa ngoài nhân gian.
Kẻ Săn Đèn đứng trước một ngọn núi phủ đầy tuyết trắng.
Hắn đưa tay nhẹ nhàng đặt lên một tấm bia đá cổ.
Khóe môi khẽ nhếch lên.
“Chỉ còn bốn.”
“Chúng ta… sắp gặp lại rồi.”
Chương 19
Khi tôi mở mắt lần nữa, mình đã trở lại nhân gian.
Thiên Thư Các biến mất như chưa từng tồn tại.
Chaporia
Bình Luận (0)